Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 10. AN ỦI LẪN NHAU (H)

       

CHƯƠNG 10. AN ỦI LẪN NHAU (H)

“Ngoan, đem nó ra xem.” Quan Long tiếp tục dùng ngữ khí ôn nhu chỉ đạo Trần Khải Văn.

Trần Khải Văn run rẩy đưa tay kéo xuống quần lót của y, phân thân cứng rắn lặp tức nhảy ra, đã không còn quần lót trói buộc, nhìn hình dạng của nó càng dữ tợn thô to, thân màu tím nổi lên gân xanh dữ tợn, cực đại đích đầu đỉnh mượt mà no đủ, dựng đứng thẳng tắp ở trước mắt Trần Khải Văn.

Kích thước ước chừng còn lớn hơn một vòng so với mình, Trần Khải Văn đột nhiên cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô, không thể kìm lòng mà nuốt xuống một chút nước miếng, cẩn thận vương tay chạm vào, rồi mới bắt chướt động tác Quan Long an ủi mình lúc nãy, cầm lấy phân thân cao thấp di động.

“Ân… Lâm… Nhanh một chút…” Quan Long phát ra thanh âm cực kỳ thoải mái vui sướng, đĩnh thẳng lưng đem phân thân càng hướng vào trong tay Trần Khải Văn, mà ngón tay cắm ở hậu huyệt Trần Khải Văn lại hướng chỗ sâu đi vào thêm một ít.

Hai người an ủi lẫn nhau, giữa phòng ngủ tràn ngập hương vị *** nồng đậm cùng với tiếng rên rĩ đứt quãng không ngừng.

“A… Quan Long… Quan Long…” Người mới nếm trải *** Trần Khải Văn đã sắp không chịu nổi khoái cảm quá mãnh liệt này, thân thể vừa bắn tinh một lần vô cùng mẫn cảm, nhưng khi trong đầu hiện lên hình ảnh ngón tay Quan Long ở bên trong hậu huyệt của hắn trừu sáp, còn trong tay của mình lại đang nắm chặt phân thân thô nóng của Quan Long, hình ảnh quá *** mỹ này làm cho huyết mạch Trần Khải Văn bí trướng, chứ đừng nói đến thân thể chân thật cảm nhận cảm giác này.

“Lâm… Lâm, anh nhịn không được . Ngoan, lấy giúp anh cái bảo hiểm (aka BCS) trong ngăn kéo.” Quan Long cũng là tên đã trên dây, không ngừng nặng nề thở dốc.

Trần Khải Văn nghĩ Quan Long nói chắc là ngăn kéo mà y vừa lấy ra dầu bôi trơn, quả nhiên Trần Khải Văn từ bên trong đụng đến đồ bảo hiểm.

Hôm nay Trần Khải Văn đã cùng Quan Long ở nơi này làm rất nhiều việc lần đầu tiên trong đời. Tỷ như lần đầu tiên hôn môi, lần đầu tiên làm tình, còn có… Lần đầu tiên sử dụng đồ bảo hiểm. Trần Khải Văn không phải là thánh nhân, đàn ông đã ba mươi tuổi dĩ nhiên có dục vọng, bất quá trước đây đều là chính mình lấy tay tự giải quyết, mà tự giải quyết thì đương nhiên không cần đeo bảo hiểm. Tuy rằng hồi trước khi xem phim có thấy cảnh người ta đeo bảo hiểm, nhưng chính mình động thủ thì chưa từng, hơn nữa phân thân Quan Long đích xác là quá thô to, Trần Khải Văn đùa nghịch hơn nữa ngày mới có thể giúp y đeo hảo. Bất quá Quan Long lại không hề để ý, còn cười nhẹ nói một câu, Lâm có phải hay không rất muốn anh đi vào, kích động đến mức tay cũng bắt đầu run rẩy.

Chờ Trần Khải Văn đeo xong bảo hiểm, Quan Long cũng thuận theo hậu huyệt rút ra ngón tay ướt đẫm, còn cố ý ở trước mắt Trần Khải Văn đưa ngón tay lên miệng, ngậm vào mút mút. “Ông” một tiếng, trong đầu Trần Khải Văn lại một đống mơ hồ. Ở thời điểm hắn thất thần, Quan Long đã quỳ giữ hai chân hắn, đem phân thân đặt tại huyệt khẩu.

Dù sao thì kích thước và tính chất của ngón tay cùng phân thân là hoàn toàn bất đồng, cho nên khi Quan Long chậm rãi tiến vào, tuy rằng Trần Khải Văn không có cảm giác đến nỗi cơ thể bị xé rách như một số tiểu thuyết thường viết, nhưng thật sự cũng rất đau, đau đến mức cảm giác vui sướng vừa rồi đã lặp tức biến mất, hậu huyệt bị phân thân thô to kéo căng đến cùng cực, nội vách tường bị ma xát nóng bỏng, đau đớn nóng rát làm cho trán Trần Khải Văn toát ra mồ hôi lạnh, miệng hổn hển hấp khí.

“Lâm, Lâm, Lâm…” Quan Long cũng cảm giác được dưới thân đang khó chịu, một bên dịu dàng khẽ gọi một bên ở trên thân thể Trần Khải Văn hạ xuống vô vàn nụ hôn.

Đau đớn làm cho đầu óc mơ hồ vì *** biến thành vô cùng thanh tỉnh, một tiếng gọi khẽ của Quan Long truyền vào trong tai Trần Khải Văn. Hắn thầm nghĩ, mặc kệ là bị xem trở thành ai, miễn sao cuối cùng hoàn thành được giấc mộng mười năm qua của hắn.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ