Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 15. ĐÙA CỢT

       

CHƯƠNG 15. ĐÙA CỢT

Trần Khải Văn đi theo phía sau Quan Long, hai người một trước một sau nhanh chóng vào thang máy.

Đèn thang máy báo hiệu đang đi lên, một bầu không khí vô cùng áp lực bịt kín cả không gian. Quan Long nghiêm mặt mím môi không nói một lời, Trần Khải Văn đứng bên cạnh y lòng cũng đang vô cùng bất an.

Âm thanh “Leng keng” nhắc nhở đã tới nơi, đánh vỡ bầu không khí tẻ nhạt giữa hai người, Quan Long bước khỏi thang máy đầu tiên, Trần Khải Văn cũng nhanh chóng chạy theo sau.

“Đóng cửa lại.” Quan Long đi vào văn phòng ngồi lên ghế, phân phó cho Trần Khải Văn đang đi theo phía sau của mình.

Trần Khải Văn đóng cửa kĩ càng, sau đó xoay người thấp đầu đứng đối diện với Quan Long.

“Tiền lương và phúc lợi của Quan thị kém đến mức nhân viên phải đi làm thêm công việc của một MB ! ?” Thanh âm châm chọc của Quan Long vang lên trên đỉnh đầu Trần Khải Văn.

“Quan tổng, tôi…” Trần Khải Văn quẫn bách ngẩng đầu, lại nhìn thấy biểu tình đùa cợt cùng khinh thường của Quan Long, hắn há miệng thở dốc không biết nên giải thích như thế nào.

“Đương nhiên, tôi tin rằng cậu để đàn ông làm một đêm so với một tháng tiền lương không chừng còn nhiều hơn, hơn nữa làm thêm là tự do của cậu, nhưng là xin cậu trước khi nâng mông lên cho người khác làm thì hãy đem công tác của mình làm tốt trước đã, bằng không thì liền cút! ” Quan Long đột nhiên thay đổi sắc mặt, cầm bản báo cáo ném thẳng về phía Trần Khải Văn, những trang giấy phiêu tán lả chả trước mặt hắn trước khi rơi rải rác trên sàn nhà. Dưới cơn thịnh nộ, Quan Long đã sớm quên buổi sáng hôm đó Trần Khải Văn căn bản chưa từng cầm tiền của y.

“Tôi…” Trần Khải Văn mở miệng định nói cái gì, nhưng lại nghĩ mình dù sao cũng sắp từ chức, dù sao sau này hai người sẽ không còn gặp mặt, thôi thì để Quan Long nghĩ sao cũng được. Hắn ngậm miệng cắn chặt khớp hàm, chậm rãi ngồi xổm người xuống đem bản báo cáo trên đất nhặt lên.

“Hừ! …” Quan Long hừ lạnh một tiếng, đang chuẩn bị tiếp tục giáo huấn Trần Khải Văn, di động lại đột nhiên vang lên.

“Lâm!” Nhìn đến số điện thoại, sắc mặt Quan Long lập tức chuyển biến, đè xuống tức giận đón nghe điện thoại, thanh âm cũng trở nên sung sướng hơn nhiều.

Nghe được Quan Long hô lên tiếng này, khuôn mặt vốn đã không tốt của Trần Khải Văn lại càng thêm tái nhợt .

“Cậu đi ra ngoài trước đi.” Quan Long che microphone hướng Trần Khải Văn khoát tay, hiển nhiên cuộc gọi này của Ngô Lâm làm cho y không còn tâm tình mà bận tâm đến Trần Khải Văn nữa.

“Lâm, Lâm, chuyện đứa nhỏ đã được giải quyết, chúng ta sẽ không chia tay đúng không! ?” Trần Khải Văn mới bước ra khỏi văn phòng, còn chưa kịp đóng cửa đã nghe thanh âm đầy mong chờ của Quan Long. Hắn căng thẳng trong lòng, động tác đóng cửa cũng chậm một chút, hắn muốn biết Quan Long và Ngô Lâm đến cuối cùng có chia tay hay không, nhưng rồi lại liều mạng nhắc nhở việc này cùng mình không có liên hệ, yên lặng thở dài, yên lặng đóng cửa, sau đó quay người đón thang máy xuống tầng dưới.

“Quan Long, anh buổi tối mấy giờ thì về nhà! ?” Trái ngược với thanh âm vội vàng của Quan Long, giọng nói của Ngô Lâm lại có vẻ rất bình tĩnh.

“Lâm muốn tối nay về nhà ăn cơm phải không? Anh sẽ về trước để nấu cho em.” Từ khi mẹ của Ngô bị chuẩn đoán ung thư, Ngô Lâm cũng ít khi về lại căn nhà chung của hai người, hiện tại lại đột nhiên hỏi làm Quan Long trong lòng đặc biệt cao hứng.

“A, không cần. Em định về lấy đồ, thuận tiện trả lại anh chìa khóa nhà…” nụ cười trên mặt Quan Long lập tức đông cứng, không đợi cho Ngô Lâm nói xong, di động đã từ bên tai y rơi xuống mặt đất…

“Khải Văn, Khải Văn, Quan tổng nói cái gì ! ? Không có làm khó dễ cậu đi! ?” Trần Khải Văn mới vừa trở lại phòng tài chính, quản lý tài chính vẻ mặt đầy khẩn trương đã tiến lại hỏi.

“Không sao, Quan tổng chỉ là bảo tôi đem báo cáo sửa lại một chút.” Trần Khải Văn xé hạ khóe miệng, lộ ra một nụ cười cực kỳ miễn cưỡng, hướng quản lý tài chính giơ giơ bản báo cáo trong tay.

“Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi. Khải Văn, hôm nay thật sự cảm ơn cậu, cậu yên tâm, sau này có cơ hội tăng lương hay thăng chức, tôi sẽ dành cho cậu đầu tiên.” Quản lý tài chính lau lau cái trán đầy mồ hôi, cuối cùng cũng yên lòng, mở ra vẻ mặt tươi cười vỗ vỗ bả vai Trần Khải Văn.

“Cám ơn quản lí. Nhưng mà… Tôi có chút chuyện cá nhân, dự định sẽ từ chức, còn phải phiền anh sắp sếp nhân viên thay thế tôi.” Trần Khải Văn đã định sẽ từ chức, thừa dịp này nói ra luôn. Hắn ở trong lòng âm thầm khuyên bảo chính mình, mặc kệ Quan Long có hiểu lầm hắn là MB, mặc kệ Quan Long có cùng Ngô Lâm chia tay hay không, cùng hắn đã không còn quan hệ .

“A… Từ chức! ? A, cũng tốt, tôi sẽ mau chóng an bày nhân viên thay thế cậu. Khải Văn a, mất đi một nhân tài ưu tú như cậu, công ty chắc chắn sẽ phải tổn thất lớn…” Quản lý tài chính chưa kịp phản ứng nên hơi sửng sốt một chút. Bất quá nghĩ lại nếu vạn nhất một ngày nào đó việc Trần Khải Văn thay hắn chịu tội rơi vào tai Quan Long, thì nhất định là phiền phức lớn, vừa lúc hiện tại Trần Khải Văn từ chức đi rồi, mình có thể an tâm. Nghĩ đến đây quản lý lập tức trở nên cao hứng, lại nhanh nhẹn mở miệng khen Trần Khải Văn vài lời khách sáo.

“Quản lí, tôi đi làm báo cáo, Quan tổng nói y cần gấp.” Trần Khải Văn ngăn lại màn thao thao bất tuyệt của quản lý tài chính, nói một câu liền quay về chỗ ngồi của mình.

………………………………………………………………………………………………………………………..

Ghét thằng công, đáng đời cho nó bị ‘bồ’ đá, hả hê hả hê…