Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 17. PHÁT TIẾT

       

CHƯƠNG 17. PHÁT TIẾT

Ngô Lâm sẽ phải kết hôn, vậy mà trước khi rời đi thậm chí một cái hôn cũng không muốn cho mình, hiện tại dùng cách gì y cũng phải phát tiết cơn giận này, dù sao chuyện này chẳng phải cũng đã làm một lần rồi sao. Quan Long nhớ tới công ty của mình còn có một nhân viên kiêm chức MB.

Quan Long không có số điện thoại của Trần Khải Văn, nhưng mà tổng giám đốc Quan Long muốn biết số điện thoại của một nhân viên bình thường thì quá dễ dàng, chỉ trong một lúc, Quan Long liền từ quản lý tài chính tra ra số của hắn.

“Trần Khải Văn phải không! ? Tôi là Quan Long, cậu lặp tức đến nhà của tôi ngay.” Đối phương vừa bắt điện thoại, Quan Long liền biểu lộ rõ ràng mục đích của mình. Chủ yếu là vì Quan Long cảm thấy, đối với loại MB này không cần phải … quanh co lòng vòng.

“Quan… Quan tổng…” thanh âm Trần Khải Văn ở bên kia đầu dây nghe rất bối rối, nói chuyện đều lắp bắp.

“Sao vậy, sợ Quan tổng tôi sau khi bao cậu không trả tiền sao! ? Nhanh lên lại đây!” Quan Long trào phúng mà cười, cơ hồ mệnh lệnh vừa mới nói xong, không đợi Trần Khải Văn trả lời liền trực tiếp cúp điện thoại.

Đến khi đi đến trước cửa nhà Quan Long, Trần Khải Văn mới kịp nhận ra bản thân có bao nhiêu ti tiện!

Lúc ăn cơm đột nhiên nhận được điện thoại của Quan Long, còn chưa từ trong kinh ngạc mà bình tĩnh lại liền nghe được những lời không thể chịu nổi của y, cộng với những sĩ nhục lúc ban ngày, chỉ cần là một người bình thường sẽ không bao giờ cư xử giống hắn, cơm cũng không ăn, nói dối mẫu thân công ty có việc lặp tức vội vàng chạy đi.

Biết rất rõ bản thân bị Quan Long xem thành cái gì, biết rất rõ đến nhà y sẽ phải chịu sĩ nhục như thế nào, cho dù lần nữa khuyên bảo bản thân cùng Quan Long sau đêm đó đã không còn quan hệ, y cùng Ngô Lâm có chia tay hay không không liên quan đến mình, Trần Khải Văn trong lòng so với ai khác đều rõ ràng, nhưng lại không cách nào khống chế được hành động của mình, đơn giản vì người nọ là Quan Long! Người mình thầm yêu mười năm xảy ra chuyện, hết thảy mọi thứ đều trở nên rối loạn.

Trần Khải Văn còn ở trước cửa do dự, cửa nhà đột nhiên lại mở ra từ bên trong, ánh mắt Trần Khải Văn và Quan Long chạm nhau, cả hai đều có chút sửng sốt. Quan Long phản ứng trước, một phen đem Trần Khải Văn kéo vào trong nhà, sau đó đóng cửa thật mạnh, đặt hắn ở trên vách cửa, hung hăng hôn lên.

Trần Khải Văn còn chưa kịp phản ứng, đầu lưỡi Quan Long đã chui vào trong miệng hắn, khuấy đảo mọi ngóc ngách trong khoang miệng, sau đó cuốn lấy chiếc lưỡi mềm nhuyễn mà dùng sức hút. Đầu lưỡi Trần Khải Văn bị Quan Long hút đến phát đau, đưa tay định đẩy Quan Long ra, lại bị y nắm chặt hai tay đặt lên vách tường.

Trần Khải Văn chỉ có thể bị động mà tiếp thu cường hôn của Quan Long, thẳng khi lòng ngực vì thiếu dưỡng khí mà sinh ra cảm giác đè nén, thân thể bắt đầu theo bản năng giãy dụa, Quan Long mới buông lỏng đôi môi hắn ra.

“Cậu là MB sao kỹ sảo hôn lại cứng ngắt như vậy! ?” Quan Long liếm liếm nước miếng bị chảy ra khóe miệng trong lúc hôn, tựa hồ đối với kỹ thuật hôn của Trần Khải Văn rất không vừa lòng.

Trần Khải Văn thân thể cứng đờ, chăm chăm nhìn Quan Long.

“Khuôn mặt cũng không đặc biệt. Cậu lúc nào thì vào Quan thị, sao tôi trước giờ đều chưa gặp qua cậu! ?” Quan Long đưa tay nắm lấy cằm Trần Khải Văn, ánh mắt ở trên mặt hắn quét qua quét lại.

“Quan… Quan tổng…” Quan Long nhắc đến chuyện này làm trong lòng Trần Khải Văn đau xót, quả nhiên trong lòng Quan Long hắn chỉ là kẻ xa lạ chưa hề tồn tại.

“Không cần trả lời, dù sao gọi cậu đến cũng không phải để nói chuyện phiếm.” Quan Long gợi lên khóe miệng nụ cười trêu chọc, buông cằm Trần Khải Văn ra, tay chậm rãi cởi bỏ từng cái nút áo của bản thân.

Trần Khải Văn hai mắt nhắm nghiền, nếu đã đến đây, tất yếu sẽ không cự tuyệt, huống chi chính hắn cũng không có cách nào cự tuyệt.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ