Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 18. TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN (H)

       

CHƯƠNG 18. TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN (H)

Nút áo sơmi của Trần Khải Văn rất nhanh đã bị Quan Long cởi bỏ đến thắt lưng, vạt áo còn bị mắc kẹt trong quần, Quan Long cũng không vội vàng đem áo sơmi hoàn toàn cởi bỏ, bàn tay thuận theo vạt áo mở rộng sờ soạng đi vào.

“Làn da coi như bóng loáng nhẵn nhụi, xúc cảm sờ lên không tồi.” bàn tay Quan Long ở trước bộ ngực xích lõa của Trần Khải Văn mà tùy ý vuốt ve, lòng bàn tay còn cố ý cọ qua cọ lại đầu nhũ.

“A…” Đầu vú bàn tay y cọ đến ngứa ngái, Trần Khải Văn nhắm mắt thở nhẹ một tiếng.

“Làm thế nào vừa chạm vào đầu nhũ đã mẫn cảm như vậy, tôi còn tưởng cậu đã bị đàn ông chơi đến tê liệt.” Quan Long có chút khinh thường cười nhạo một tiếng, cơn giận trong lòng cũng chỉ có thể mượn việc đùa giỡn cùng nhục nhã tên MB trước mặt này đến phát tiết. Y dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy đầu nhũ của Trần Khải Văn, bắt đầu chà xát.

“A a…” Tuy rằng trong lòng vô cùng khó chịu vì lời nói châm chọc của Quan Long, nhưng lại chống cự không được khoái cảm từ trước ngực truyền đến, Trần Khải Văn không thể khống chế thoát ra tiếng rên rĩ, dù sao tính ra thì đây cũng chỉ là lần thứ hai hắn tiếp xúc với ***, thân thể ngây ngô hết sức mẫn cảm, chống không nổi nửa điểm khiêu khích.

“Vừa rồi thấy cậu mẫn cảm như vậy còn tưởng là tay mới, bất quá âm thanh cũng thật *** đãng đi, mới kêu hai tiếng đã làm tôi cứng lên.” Chết tiệt! Quan Long ngoài miệng nói thực khó nghe, nhưng trong lòng lại thầm mắng chính mình, chỉ là nhìn thấy tên MB này hai má ửng đở, bộ dáng há miệng rên rỉ không ngừng đã làm khố gian chính mình có phản ứng, cho dù lúc trước ở cùng Ngô Lâm cũng không đến như vậy.

Lần đầu cùng Trần Khải Văn, Quan Long chỉ biết bản thân say rượu lầm tưởng hắn là Ngô Lâm, còn tỉ mỉ quá trình làm tình ra sao, y không có nữa điểm ấn tượng .

“Ngô…” Lời nói của Quan Long làm cho Trần Khải Văn vội vàng ngậm miệng lại, rồi lại theo bản năng mở mắt liếc nhìn về khố gian của y, đũng quần Quan Long thật sự phồng lên một khối to, mặt Trần Khải Văn nháy mắt liền đỏ bừng, lập tức di dời tầm mắt.

“Vật này đêm đó có cái gì làm cậu hài lòng không! ? Đối với kích thước của mình tôi thực sự tự tin. So với những người đàn ông khác của cậu cũng coi là xuất sắc đi! Trước hết lấy tay giúp tôi thoải mái một chút.” Quan Long vừa cười nói vừa kéo tay Trần Khải Văn đặt vào khố gian của mình.

Trần Khải Văn cách lớp quần cũng có thể cảm nhận được sự nóng bỏng của phân thân, trong đầu đột nhiên nhớ tới đêm đó mình giúp Quan Long an ủi, thân màu tím cùng gân xanh dữ tợn, đầu đỉnh cực đại mượt mà no đủ, dựng đứng thẳng tắp ở trước mắt mình… Trong đầu Trần Khải Văn “Oanh” một tiếng nổ tung , trên tay cũng quên động tác, ngơ ngác nhìn khố gian của Quan Long.

“Xem ra cậu đối với thứ này có một kỷ niệm rất đáng nhớ!” Quan Long thấy Trần Khải Văn ngây người chăm chú nhìn khố gian của mình, tình cờ lại nói đúng những gì hắn đang suy nghĩ.

Bị Quan Long giễu cợt làm cho tinh thần Trần Khải Văn lập tức phục hồi, vội vàng cách lớp quần cao thấp khẽ vuốt phân thân của Quan Long. Thật ra trong lòng hắn cũng rất mâu thuẫn, một bên bị những câu trào phúng của Quan Long làm cho đau đớn khổ sở, một bên lại vô pháp cự tuyệt cùng Quan Long lần thứ hai tiếp xúc.

Nói bản thân ti tiện cũng được, không có nguyên tắc cũng được, bị Quan Long xem là MB, cũng từng khuyên nhủ bản thân sau đêm đó cùng y sẽ không còn quan hệ, thậm chí đã xin từ chức ở Quan thị. Nhưng khi lần thứ hai có cơ hội được ở cùng Quan Long, hắn căn bản là vô pháp cự tuyệt, thậm chí còn mang vài phần chờ mong.

“Cởi bỏ thắt lưng, đưa tay vào trong.” Hiển nhiên Trần Khải Văn chỉ cách lớp quần an ủi làm Quan Long không hề vừa lòng, thanh âm dửng dưng ra lệnh cho Trần Khải Văn đưa tay vào trong giúp y giải quyết, đồng thời bàn tay đang đặt ở ngước ngực Trần Khải Văn cũng tiếp tục đùa bỡn với đầu nhũ của hắn.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥