Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 2 YÊU THẦM

       

CHƯƠNG 2 YÊU THẦM

Vương Đông đi tán gái, Trần Khải Văn ngồi ngốc ở đây cũng không có ý nghĩa gì, dù sao cũng là lần đầu tới quán bar, hắn đứng lên bắt đầu nhìn ngắm xung quanh.

Cha của Trần Khải Văn qua đời khi hắn còn nhỏ, mẹ hắn không tái giá vì sợ cha dượng sẽ đối với hắn không tốt, cho nên hai người cứ như vậy nương tự vào nhau mà sống. Cũng may mẹ hắn có một công việc không tồi, nên cuộc sống trên dưới của mẹ con cũng coi như không gặp vấn đề gì lớn. Trần Khải Văn rất hiểu chuyện, biết mẹ một mình nuôi mình thật không dễ dàng nên từ nhỏ đến lớn đều đặc biệt nghe lời. Khi còn bé, thời điểm các đứa trẻ khác vui chơi, hắn đều ngoan ngoãn ở nhà làm bài tập, giúp mẹ làm việc nhà. Lúc đã trưởng thành nhìn thấy những người đàn ông dùng tiền để tán gái, ăn chơi, Trần Khải Văn lại mỗi tháng đều giao tiền lương cho mẫu thân giữ, còn bản thân chỉ giữ lại một chút ít để tiêu vặt.

Trần Khải Văn vẫn luôn làm cho mẫu thân thực yên tâm, chỉ duy nhất có một lo lắng là hắn đã ba mươi tuổi nhưng vẫn chưa có người bạn gái chính thức nào. Tuy bề ngoài Trần Khải Văn không thể tính là một người anh tuấn tiêu soái, nhưng dáng người cao 1m 8 thon gầy cân xứng, ngũ quan lại ôn nhu nên cũng có thể xưng là ngọc thụ lâm phong. Hơn nữa Trần Khải Văn tính tình rất tốt, làm người nho nhã khiêm tốn, lại làm ở Xí nghiệp Quan thị nổi danh, tiền lương cộng phúc lợi không thấp, tổng hợp lại cũng có thể xem là một người đàn ông có điều kiện tốt.

Chính là một người đàn ông tốt như vậy, được không ít phụ nữ theo đuổi, cũng có rất nhiều người giúp hắn giới thiệu quá bạn gái, nhưng cuối cùng đều không thành. Mắt thấy tuổi Trần Khải Văn càng ngày càng lớn, Trần mẫu lo lắng vô cùng.

Xa hoa truỵ lạc, ánh sáng chớp nhoáng làm mắt Trần Khải Văn hoa cả lên, đang lúc hắn định thu hồi tầm mắt đi tìm Vương Đông, thì một đạo thân ảnh thân quen ở một góc sáng sủa làm mắt hắn dừng lại.

“Quan tổng! ! !” Trần Khải Văn kêu lên một tiếng, hắn làm sao cũng không thể ngờ lần đầu tiên đến quán bar lại có thể gặp được người lãnh đạo cấp cao của mình.

Trần Khải Văn nhìn đến Quan Long ở góc kia vừa nốc xong một ly rượu, cứ y như là đang uống nước. Sau đó y thế nhưng vứt cả cái ly, cầm bình rượu lên trực tiếp đổ vào miệng.

“Quan tổng, đừng uống ngay!” Trần Khải Văn vội vàng chạy qua. Muốn đoạt lấy bình rượu từ trong tay Quan Long.

“Lâm, Lâm… anh không muốn chia tay… Đừng rời bỏ anh… Lâm… Không cần đi…” Quan Long uống đến mông lung, thần trí dường như đã không còn rõ ràng. Lại ngộ nhận Trần Khải Văn là Ngô Lâm, nắm chặt tay Trần Khải Văn, dùng ánh mắt đáng thương mà nhìn hắn.

Ngô Lâm! ? Chia tay! ? Nghe được những lời đứt quãng của Quan Long, Trần Khải Văn trong lòng “Lạc!” Một chút.

Giống như chúng ta thường than thở, đàn ông tốt tại sao đều đã có bạn trai ! ? Mặc dù nguyên nhân làm người đàn ông tốt Trần Khải Văn không có bạn gái không phải vì hắn có bạn trai, nhưng đại loại cũng không khác biệt lắm. Trần Khải Văn thích đàn ông, hơn nữa hắn từ khi phát hiện đều này thì trước sau cũng chỉ thích qua một người, đáng buồn hơn đó lại là yêu thầm. Mà người làm cho Trần Khải Văn thầm mến mấy chục năm chính là Quan Long.

Nếu nói Trần Khải Văn tổng thể được xem là một người đàn ông tốt, thì Quan Long tuyệt đối là một người đàn ông kiệt xuất. Khuôn mặt đẹp trai góc cạnh, dáng người có thể so sánh với huấn luyện viên thể dục, gia thế hiển hách, tài năng xuất chúng. Bề ngoài của Quan Long có thể dùng từ hoàn hảo để hình dung.

Trần Khải Văn trước khi đến Quan thị làm việc đã biết Quan Long. Đó là vào ngày khai giảng Đại học, Quan Long thay mặt cho tân sinh viên lên phát biểu, lời nói khéo léo, dáng người tiêu soái, tư thế oai hùng làm cho phần đông những người đứng bên dưới trong đó có cả Trần Khải Văn đều mê mụi nhìn lên, trong đầu lưu lại ấn tượng không thể nào phai nhạt.

Trong cuộc sống đại học vài năm sau đó, Quan Long liền trở thành nhân vật nổi tiếng nhất trường, các hoạt động ngoại khóa đều không hề thiếu bóng dáng của y, đến học bổng cuối năm cũng có tên y trên đầu danh sách. Đại khái lúc ấy dù sao vẫn còn là sinh viên, nên Quan Long không công khai thân phận là GAY của mình, thậm chí còn sắm vai một công tử ăn chơi, bên người luôn có người đẹp vờn quanh, thay bạn gái như thay áo.

Trần Khải Văn những năm đó đều lặng lẽ nhìn mỹ nữ bên cạnh Quan Long đổi tới đổi lui, biết rõ bản thân chẳng có chút hi vọng nào, vậy mà vẫn không quản được trái tim của mình, thậm chí có đôi khi hắn còn cố ý ở trên đường Quan Long thường đi qua, để có thể liếc nhìn y một cái. Chẳng qua chỉ là thoáng gặp, Trần Khải Văn sẽ vẫn luôn ngóng nhìn bóng dáng càng ngày càng xa của Quan Long, mà đối với Quan Long, Trần Khải Văn chỉ là một kẻ qua đường xa lại không hơn không kém.