Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 20. BỊ COI THƯỜNG (H)

       

CHƯƠNG 20. BỊ COI THƯỜNG (H)

Mãnh liệt hôn môi làm Trần Khải Văn không kìm được lòng ôm lấy cổ của Quan Long, để hai thân thể càng tiếp xúc nhiều hơn, trái phải vặn vẹo thắt lưng, cọ xát rất nhanh vào phân thân của y.

Quan Long bị cọ vô cùng thoải mái, xoa nắn mông Trần Khải Văn càng thêm mãnh liệt, da thịt trong tay không những mềm mại mà còn cực kỳ co dãn, bóp chặt nắm tay, da thịt trắng mịn mềm nhuyễn theo kẽ tay tràn ra, xúc cảm vô cùng tốt. Quan Long hoàn toàn không chơi đùa với đầu nhũ Trần Khải Văn nữa, mà dùng tay trực tiếp xoa nắn lên một bên mông còn lại của hắn.

Phía trước kề sát với phân thân nóng bỏng của Quan Long, hai cánh mông lại không ngừng bị tay y xoa nắn chà xát, hai nơi trọng yếu trước sau đều bị kích thích làm Trần Khải Văn dần dần có cảm giác muốn bắn tinh. Hắn sắp không khống chế được chính mình, miệng lại bị hung hăn hôn mút không thể phát ra tiếng, chỉ có thể đưa tay bối rối đẩy Quan Long ra.

Quan Long đang cao hứng sao có thể cho Trần Khải Văn rời đi, liền đem hắn vây chặt giữa mình và bức tường, cọ xát hôn môi, bừa bãi vuốt ve .

Cuối cùng Trần Khải Văn cũng nhịn không được mà bắn ra. Bởi vì thân thể hai người kề sát cùng một chỗ, dịch thể bắn ra liền dính lên phân thân của Quan Long, thậm chí bởi vì bắn quá nhanh quá mau, ngay cả quần của Quan Long cũng bị loang lỗ nhiều điểm dịch thể trắng ngà.

“Xem chuyện tốt cậu làm này, bắn đầy người tôi. Tôi hiện tại cảm thấy cậu làm MB so với làm nhân viên Quan thị thì hợp hơn, một cái báo cáo tài chính đơn giản cũng làm sai, nhưng thân thể mẫn cảm lại *** đãng này hẳn là được nhiều đàn ông thích đi, ngay cả tôi đều thiếu chút nữa là bắn.” Quan Long buông Trần Khải Văn ra, một bên nói lời trào phúng châm biếm một bên cởi ra chiếc quần dính đầy dịch thể.

“Quan… Quan tổng… Thực xin lỗi… làm dơ quần áo của anh …” Trần Khải Văn cúi đầu nhỏ giọng xin lỗi, phân thân bán nhuyễn sau khi bắn tinh còn lộ ở bên ngoài, những tàn tích của dịch thể vẫn đứt quãng từ lỗ nhỏ chảy ra. Trần Khải Văn vừa xấu hổ vừa quẫn bách đứng trước mặt Quan Long, không biết nên làm thế nào mới tốt.

“Sao còn chưa động thủ! ? Hay chờ tôi giúp cậu cởi quần áo! ?” Nhìn thấy Trần Khải Văn nửa ngày còn chưa chịu nhúc nhích, Quan Long mất hứng hừ một câu. Vừa nói, Quan Long vừa đem quần áo bản thân cởi sạch, cả người trần truồng đứng trước mặt Trần Khải Văn.

“A! ?” Trần Khải Văn nhất thời không hiểu được ý tứ trong lời nói của Quan Long, nghi hoặc ngẩng đầu, liền nhìn thấy thân thể xích lõa của y. Tuy rằng lần trước lúc ân ái đã từng gặp qua, nhưng mà hiện tại Quan Long lại không hề che đậy đứng trước mặt mình, hơn nữa phân thân nơi khố gian kia cứng rắn đỉnh cao, phía trên còn dính dịch thể của chính mình, Trần Khải Văn hoảng loạn nhìn xung quanh, chính là không dám nhìn y.

“Đừng lôi thôi chậm chạm, làm MB mà còn thẹn thùng cái gì, tôi không có hứng chơi trò tình ái, nhanh lên đem quần áo cởi ra.” Trần Khải Văn do dự làm cho Quan Long hiểu lầm hắn đang cố ý giả vờ thẹn thùng, không kiên nhẫn nhíu mày thúc giục.

Trần Khải Văn cắn cắn môi, cởi bỏ chiếc áo sơmi sớm đã bị Quan Long tháo hết nút, sau đó lại cở tiếp chiếc quần đã bị tuột đến đầu gối của mình.

Quan Long vốn là cực kỳ không kiên nhẫn nhìn động tác cởi đồ của Trần Khải Văn, nhưng khi thân thể đã hoàn toàn trần trụi của Trần Khải Văn hiện ra trước mắt y, ánh mắt Quan Long liền thẳng tắp, hận không thể ngay lập tức mà vồ lấy.

Các con số tiêu chuẩn cho dáng một người đàn ông, Trần Khải Văn một chút cũng không đủ tư cách, trên người cơ hồ không hề nhìn thấy cơ bắp, khung xương nhỏ, dáng người lại đặt biệt đơn bạc, thắt lưng rất nhỏ nhưng mông lại có chút thịt, khó trách lúc nãy Quan Long sờ vào cảm thấy rất hảo. Bất quá Trần Khải Văn tuy hơi gầy nhưng vóc dáng lại cao, hai chân càng có vẻ thon dài. Eo nhỏ, mông vểnh, chân dài, Quan Long thoáng chậc lưỡi, thật sự là trời sinh để hầu hạ đàn ông.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ