Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 21. ÔN NHU (H)

       

CHƯƠNG 21. ÔN NHU (H)

“Đem hai chân tách ra.” Quan Long lao đến đem Trần Khải Văn đặt lên vách tường, miệng lưỡi không ngừng liếm duyệt hai bên cổ của hắn, phân thân cọ xát vào cái bụng mềm mại. Y lấy tay quét chút dịch thể còn dính trên phân thân, tham hướng vào giữa hai chân Trần Khải Văn.

Hô hấp nóng rực của Quan Long phun trên cổ, Trần Khải Văn bị hôn đến ý loạn tình mê, thuận theo đem chân mình mở rộng.

Ngón tay Quan Long sờ vào khe mông, chuẩn xác tìm được ví trí của hậu huyệt, đem chút ít dịch thể vẽ loạn ở chung quanh huyệt khẩu vài cái, ngón tay liền khẩn cấp đâm vào.

“A!” Đột nhiên bị ngón tay xâm nhập làm cho Trần Khải Văn chưa chuẩn bị hô lên một tiếng.

“Hảo chặt! Nơi này bị đàn ông xâm nhập nhiều lần như vậy, sao vẫn còn chặt chẽ thế! ? Trong lúc làm khẳng định sẽ đặc biệt sung sướng, đáng tiếc lần trước say rượu không nhớ được gì .” Quan Long vừa lòng tươi cười, không để ý đến tiếng la của Trần Khải Văn, ngón tay lại đâm sâu thêm vài phần.

Lần này không thể so với lần trước, lần trước Quang Long say rượu lầm Trần Khải Văn là Ngô Lâm, cho nên mới thật cẩn thận, ôn nhu chăm sóc, lần này Quan Long căn bản là trực tiếp xâm phạm, tuy rằng có chút dịch thể bôi trơn, nhưng chỗ kia của hắn dù sao cũng mới là lần thứ hai bị dị vật xâm nhập, làm sao thích ứng mau như vậy, Quan Long càng hướng bên trong đâm tới, Trần Khải Văn lại càng khẩn trương, hậu huyệt căng thẳng thít chặt ngón tay của y.

“Càng nói cậu càng kẹp chặt, kẹp như vậy làm sao tôi giúp cậu khuếch trương, hay nơi đó của cậu bị đàn ông làm quen rồi, không cần tôi khuếch trương mà trực tiếp đi vào! ?” Quan Long lại cho rằng Trần Khải Văn là cố ý kẹp chặt ngón tay mình, đùa cợt vài câu liền làm như muốn rút ngón tay ra.

“Đừng mà!” Trần Khải Văn bị dọa đến sắc mặt trắng nhợt, hoảng sợ nhìn lại Quan Long. Thứ thô to kia của y mà trực tiếp cắm vào thì phía sau hắn sẽ vỡ mất.

“Vậy thì đừng giở thủ đoạn nữa, ngoan ngoãn phối hợp cho tôi.” Không biết tại sao, khi nhìn thấy bộ dáng thất kinh, sắc mặt trắng bệch của Trần Khải Văn, trong lòng Quan Long nảy sinh vài phần không đành lòng, nghĩ thầm có lẽ hắn thật sự sợ đau, động tác trên tay cũng nhẹ nhàng thong thả hơn một chút, còn mỉm cười ghé qua hôn lên môi Trần Khải Văn trấn an.

Quan Long đột nhiên dịu dàng làm cho Trần Khải Văn có chút bối rối khó hiểu, bất quá đối với người thầm lặng yêu Quan Long mười năm như hắn, thì chỉ cần y có nửa điểm ôn nhu thôi cũng làm cho trái tim hắn nhảy nhót liên hồi. Hai chân lại mở rộng thêm một chút, tận lực thả lỏng thân thể, làm cho bản thân nhanh thích ứng với ngón tay của Quan Long, thậm chí còn tự mình ấn mông xuống, để Quan Long sáp nhập càng sâu.

Dưới sự trừu sáp của ngón tay, dịch thể bên trong hậu huyệt dần trở thành một hỗn hợp trắng mịn, cảm giác kích tình lần thứ hai ập đến kéo hai thân thể lại cùng một chỗ.

“Quan tổng…” Trần Khải Văn thở dài rên rĩ, hậu huyệt lúc này đã hoàn toàn không còn cảm giác khó chịu, ngón tay Quan Long ra ra vào vào, chỉ phúc cọ xát bên trong vách tường tạo nên một cảm giác ngứa ngái tê dại.

“Loại thời điểm này nên gọi Quan Long đi, cứ Quan tổng Quan tổng, có phải hay không rất không có hứng ! ?” Khóe miệng Quan Long gợi lên nụ cười, còn chứa ý tứ tán tỉnh mà nhéo nhéo cằm Trần Khải Văn.

“Quan… Long…” Hai chữ này trong lòng Trần Khải Văn đã mặc niệm mười năm. Tuy rằng lần đầu khi hai người ân ái hắn cũng gọi tên y, nhưng Quan Long lúc đó say rượu ý thức không tỉnh táo. Hiện tại có thể xem đây là lần đầu tiên hắn đường đường chính chính đứng trước mặt Quan Long mà gọi tên y, gọi thật cẩn thận, ẩn chứa vô vàn tình cảm.

“Giọng của cậu thật câu nhân, gọi thêm vài tiếng cho tôi nghe.” Quan Long tất nhiên không có nghe ra hai chữ này hàm chứa bao nhiêu tình cảm, bất quá đối với thanh âm của Trần Khải Văn cũng rất vừa lòng.

“Quan Long… Quan Long… Quan Long…” Trần Khải Văn gọi khẽ liên tục, giống như đang bộc phát tình cảm che dấu nhiều năm của mình.

“Không tệ. Bảo hộ đâu! ?” Quan Long đột nhiên chen ngang Trần Khải Văn, hỏi một câu không đầu không đuôi.

“A! ?” Còn mãi đắm chìm trong thế giới của mình, Trần Khải Văn bị hỏi lặp tức sửng sốt.

“Cậu là MB ra ngoài làm ăn hẳn là có mang theo đồ bảo hiểm (BCS) đi, ai biết cậu có cùng người khác không đeo mà làm qua không, tôi cũng không muốn bị lấy bệnh ***, tỷ như AIDS hoặc là một thứ gì khác.” Ngữ khí Quan Long mang theo một chút trêu tức cùng đùa giỡ, ngón tay từ hậu huyệt rút ra, thuận tiện ở trên mông Trần Khải Văn mà nhéo một cái.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ