Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 22. KẾT HỢP (H)

       

CHƯƠNG 22. KẾT HỢP (H)

“Quên… Quên mất …” Nghe được lời nói của Quan Long, Trần Khải Văn mới kịp phản ứng. Tuy rằng hiện tại do Quan Long hiểu lầm hắn là MB mới nói như vậy, nhưng khi nghe loại ngữ khí khinh thường này cũng làm cho hắn vô cùng khổ sở, ôn nhu vừa rồi chắc chắn chỉ là do lỗi giác của bản thân. Trần Khải Văn lắp bắp tìm một cái cớ, giấu đi nỗi tuyệt vọng mà nhìn Quan Long.

“Cái này cũng quên! Mà thôi đi…” Quan Long bất mãn hừ một câu, thân thể trần trụi xoay người trực tiếp đi vào phòng ngủ.

Trần Khải Văn biết y vào phòng ngủ là để lấy đồ bảo hiểm. Bảo hiểm cùng dầu bôi trơn đều được đặt trong ngăn tủ đầu giường, bất quá lần này chắc chắn Quan Long sẽ không ôn nhu mà giúp hắn bôi trơn, thậm chí ngay cả ý định cho hắn vào phòng ngủ cũng không có, có lẽ sau khi lấy bảo hiểm hai người sẽ trực tiếp đứng ở cửa mà giải quyết.

Lúc Quan Long cầm đồ bảo hiểm từ phòng ngủ bước ra, thân thể đối mặt với Trần Khải Văn, phân thân cứng rắn nơi khố gian bởi vì đi đường mà nhấp nhô cao thấp, Trần Khải Văn nhìn thấy liền mặt đỏ tim đập, vội xoay chuyển tầm mắt.

“Quay người lại.” Quan Long không có dư thời gian quan sát phản ứng của hắn, sau khi đi đến trước mặt Trần Khải Văn, trực tiếp ra lệnh bảo hắn quay người.

Cũng đã đến tình trạng này rồi, Trần Khải Văn không màn để ý vấn đề tư thế, nói thế nào thì hôm nay cũng là do hắn tự nguyện đến, Quan Long nói như thế nào liền làm như thế ấy đi. Trần Khải Văn nghe lời xoay người vào tường.

“Nâng mông lên một chút.” Quan Long xé mở bảo hiểm đeo vào chính mình, sau đó bài khai hai cánh mông của Trần Khải Văn, đầu đỉnh đặt ở ngay lối vào mà đĩnh đĩnh.

Trần Khải Văn không thể không khẩn trương, cái mông không tự chủ liền thít chặt.

“Nới lỏng một chút, cậu cứng ngắt như vậy tôi làm sao vào đây!” Quan Long đã sớm kiềm chế không được, đưa tay đánh vào mông Trần Khải Văn, thừa dịp cơ thể hắn thả lỏng liền đem đầu đỉnh đĩnh vào.

“Ân…” Trần Khải Văn kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay gắt gao đặt trên vách tường.

“Thật chặt!” Quy đầu mới vừa đi vào đã bị hậu huyệt nhanh chóng kẹp lấy, Quan Long bị giáp đến thoải mái, phân thân bắt đầu từ từ hướng chỗ sâu nhất thẳng tiến. Có thể vì muốn hưởng thụ khoái cảm phân thân từng chút một bị hậu huyệt gắt gao vây trụ, tốc độ đâm vào của Quan Long rất chậm. Ít nhất cũng làm giảm cảm giác khó chịu của Trần Khải Văn.

“A…” Trong quá trình Quan Long tiến vào, Trần Khải Văn cơ hồ luôn nín thở, trụ thịt nóng bỏng ma sát với vách tường mềm mại bên trong, thẳng đến khi nửa phân hậu huyệt cũng vô pháp chứa thêm, Quan Long dừng lại động tác, Trần Khải Văn mới thở một hơi dài.

“Động (chỗ í í) của cậu thật thoải mái, sau này khi tôi muốn giải quyết sẽ tìm cậu.” Quan Long đứng ở phía sau Trần Khải Văn vui đùa, phân thân bắt đầu không ngừng đưa đẩy, đỉnh tiến.

Theo tốc độ nhanh dần của Quan Long, khó chịu lúc mới đầu cũng không còn nữa, Trần Khải Văn lần thứ hai bị khoái cảm quét qua cơ thể. Hậu huyệt bị trừu sáp rất nhanh sinh ra cảm giác vui sướng, kích thích vật vừa mới bắn tinh nhuyễn xuống một lần nữa lại cứng lên.

“Quan Long… Quan Long…” Trần Khải Văn ngẩng đầu há miệng thở dốc, rên rĩ gọi tên Quan Long, trước mắt một mảnh mông lung, trong đầu lại vựng huyễn muốn chết, thân thể hoàn toàn giáo phó cho người đàn ông đang trừu sáp phía sau.

“Kêu lớn hơn…” Tiếng rên rĩ của Trần Khải Văn càng mang đến cho Quan Long thêm nhiều khoái cảm. Hai tay y nắm lấy thắt lưng hắn cố định, một lần rồi lại một lần hung bạo va chạm vào hậu huyệt, sau đó mạnh mẽ rút ra. Bao cao su trên phân thân dính đầy chất keo trắng mịn, thậm chí ngay cả chung quanh lối vào hậu huyệt cũng lầy lội ướt sũng không chịu nổi.

Trần Khải Văn nằm úp sấp trên vách cửa phòng khách, phía sau Quan Long đang thẳng tiến đâm vào, rút ra, lại tái đâm vào… Bên trong gian phòng tràn ngập tiếng thở dốc của hai người đàn ông cùng âm thanh hạ thể trừu sáp mập hợp, càng ngày hương vị *** mỹ càng nồng đậm, càng kích thích *** nơi hai người…

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ