Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 26. TIỀN TÀI

       

CHƯƠNG 26. TIỀN TÀI

Bởi vì lúc trước đã đưa ra ý định xin từ chức với quản lý, nên đối với việc Quan Long không cho hắn làm việc tại Quan thị, Trần Khải Văn cũng không so đo nhiều, dù sao sớm muộn cũng phải rời đi. Nhưng Quan Long lại muốn bao dưỡng mình, đều này làm suy nghĩ vốn đã rối loạn của hắn lại càng thêm hỏng bét.

Chẳng phải trong rất nhiều bộ phim truyền hình, nữ nhân vật chính đều là người bình thường sau đó đi làm người hầu hoặc gia sư cho nhà giàu, rồi cùng nam nhân vật chính anh tuấn nhiều tiền sáng tối ở bên nhau, cuối cùng sinh tình, sau đó sống hạnh phúc bên nhau. Đương nhiên một người đàn ông trưởng thành như Trần Khải Văn sẽ không hứng thú với loại phim theo kịch bản cũ rích này, nhưng mà thỉnh thoảng hắn cũng cùng với mẹ, yên lặng ngồi xem.

Hiện tại nếu Quan Long bao dưỡng hắn thì cơ hội ở chung của hai người sẽ tăng lên, điều này không khỏi làm ngọn lửa hi vọng của Trần Khải Văn thiêu đốt mãnh liệt hơn, mười năm thầm yêu Quan Long, trong lòng Trần Khải Văn chứa rất nhiều khát vọng, cho dù biết bao dưỡng chính là để Quan Long phát tiết dục vọng, Trần Khải Văn vẫn nghĩ chỉ cần được ở cùng y là tốt rồi, thậm chí còn ảo tượng có khi sẽ giống mấy bộ phim truyền hình kia, hai người ở chung lâu ngày sẽ sinh tình, rồi sẽ…

“Cậu đã suy nghĩ kĩ chưa! ? Nếu không muốn thì…” Trần Khải Văn mãi vẫn không phản ứng làm Quan Long mất kiên nhẫn, bắt đầu hối hận vì quyết định vội vàng. Tuy rằng Trần Khải Văn là MB, nhưng dù sao hắn vẫn còn làm việc ở Quan thị, tổng giám đốc đi bao dưỡng nhân viên làm y có chút mất mặt.

“Quan tổng, tôi đáp ứng!” Thấy Quan Long có ý thay đổi, Trần Khải Văn lo lắng lập tức đáp ứng.

“Ân… Vậy được rồi. Cậu nhớ nên mau sớm từ chức.” Quan Long sửng sốt một chút, nhưng nghe thấy Trần Khải Văn đáp ứng cũng không nói gì, chỉ nhắc hắn mau chóng từ chức.

“Quan tổng, tôi… Lúc trước đã xin từ chức với quản lý tài chính, chỉ còn một số việc chưa bàn giao xong.” Ở Quan thị, Trần Khải Văn chỉ là một nhân viên bình thường, nên chỉ cần đưa đơn từ chức cho quản lý, hoàn thành chuyển giao công tác, Quan Long chỉ cần ở đơn từ chức ký một cái là xong. Cho nên Quan Long không biết chuyện hắn xin từ chức từ trước.

“Coi như cậu biết người biết ta. Vậy thì bao dưỡng tính từ ngày hôm nay đi, bao nhiêu tiền cậu cứ ra giá.” Đối với sự thức thời của Trần Khải Văn, Quan Long vừa lòng gật đầu, đứng lên lấy một tờ chi phiếu chuẩn bị đưa cho Trần Khải Văn.

“Quan tổng, tôi…” Trần Khải Văn xấu hổ không biết nên nói cái gì, hắn vốn dĩ không nghĩ sẽ cùng y giao dịch tiền bạc. Vả lại hắn cũng không biết giá cả của một MB, nên dù Trần Khải Văn muốn nói đại một cái giá thì cũng không biết nên nói bao nhiêu.

“Ngượng ngùng sao! ? Vậy đợi đến lúc chấm dứt hãy trả đi, dù sao tôi cũng không biết sẽ có hứng thú với cậu bao lâu, đến lúc đó bàn lại giá cũng tốt. Yên tâm, niệm tình cậu từng làm ở Quan thị, tôi sẽ không bạc đãi cậu, mặc dù hiệu suất công việc thì không sao nói nổi.” Nói đến câu cuối Quan Long lại chăm chọc Trần Khải Văn, nhưng là tâm tình của y cũng không tệ lắm, biểu tình trên mặt coi như ôn hòa, bộ dáng thương lượng cũng rất tốt.

“Ân… Kia quan tổng… Hôm nay… Hôm nay nếu không còn việc gì, tôi… Tôi đi trước…” Tuy rằng Quan Long nói bao dưỡng mình, tuy rằng hiện tại tâm tình của y rất tốt, nhưng Trần Khải Văn không có hy vọng xa vời về chuyện Quan Long sẽ giữ mình lại qua đêm, đứng lên lắp bắp chuẩn bị rời đi. Có lẽ vì hồi đi học Quan Long quá mức chói mắt, đối với Trần Khải Văn là ngoài tầm với, mà khi đi làm y lại là lãnh đạo cao cấp của mình, hai người trong lúc đó khoảng cách càng thêm xa xôi, hơn nữa việc yêu thầm đã bén rễ ăn sâu gần mười năm, cho nên khi đứng trước mặt Quan Long, Trần Khải văn trở nên quá thận trọng, thậm chí có chút khúm núm.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ