Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 28. HY VỌNG

       

CHƯƠNG 28. HY VỌNG

Quan Long đi vào phòng ngủ đã một hồi lâu, Trần Khải Văn vẫn đứng thất thần ở phòng khách. Từ lúc Quan Long nói bao dưỡng đến lúc cho mình ở lại qua đêm, sợ hãi, kinh ngạc, kinh hỉ, kích động… Thậm chí ngay cả Trần Khải Văn cũng không thể hình dung tâm tình hiện tại của mình là như thế nào nữa.

Thân thể qua hai lần bắn tinh vô cùng mệt mỏi, nhưng đầu óc hỗn độn lại không có nữa điểm buồn ngủ, Trần Khải Văn chậm rãi ngồi xuống sofa, muốn bình phục tâm tình của mình một chút.

Bởi vì vừa mới vào cửa đã bị Quan Long ép lên vách tường, kế tiếp là hôn môi, ôm chằm, làm tình, bắn tinh, cùng tắm, khẩu giao, bao dưỡng, ngủ lại chờ chuyện tình kế tiếp, cho nên đến lúc này khi còn một mình, hắn mới để ý phòng khách cùng lần đầu mình đến có điểm khác.

Trong phòng khách có chút loạn, rất nhiều đồ vật bị đỗ trên mặt đất. Nhưng nổi bật nhất chính là bức ảnh lớn chụp hai người treo trên tường bị ném xuống đất, khung kính bằng thủy tinh vỡ nát. Trần Khải Văn từ ghế sofa đứng lên đi đến bên cạnh ảnh chụp, chậm rãi ngồi xuống, cuối đầu nhìn khuôn mặt tươi cười của Quan Long và Ngô Lâm trong ảnh. Ban ngày nghe được Ngô Lâm gọi điện thoại cho Quan Long, buổi tối lại bị y gọi đến nhà điên cuồng làm tình. Vậy cuộc gọi kia hẳn là Ngô Lâm chia tay Quan Long, bằng không y cũng sẽ ở trạng thái thanh tỉnh mà gọi mình đến, lại còn đem ảnh chụp của mình cùng Ngô Lâm đập bể.

Nghĩ đến khả năng Quan Long và Ngô Lâm đã hoàn toàn chia tay, tâm Trần Khải Văn lại bắt đầu xôn xao bất an. Tuy rằng mấy năm qua Trần Khải Văn chỉ dám âm thầm yêu mến Quan Long, hiện tại lại bị y hiểu lầm là MB, mà dù hiểu lầm được giải trừ, một người là tổng giám đốc, một người chỉ là viên chức bình thường, dù hai người cùng là GAY, thì cũng khó có thể ở cùng một chỗ.

Nhưng hiện tại Quan Long cùng Ngô Lâm vừa mới chia tay, tâm trạng đang rất chông chênh, nếu như trong khoảng thời gian bao dưỡng mình dốc sức chăm sóc cho y, có hay không sẽ cảm động được y… Trần Khải Văn biết đây là thừa nước đục thả câu, nhưng ai lại không muốn tình yêu của mình đơm hoa kết trái, chỉ một chút hi vọng hắn cũng sẽ cố gắng gấp bội.

Trần Khải Văn cắn môi, trên mặt biểu tình kiên định mà quyết đoán, cố gắng hoàn thành một lần, nếu vẫn là không được, thì từ nay về sao sẽ thực sự chấm dứt với Quan Long!

Có lẽ quyết tâm trong lòng làm Trần Khải Văn có phương hướng, tâm tình đột nhiên trở nên thoải mái. Tiếp theo nên hảo hảo chiếu cố người vừa mới thất tình Quan Long, rồi tìm cơ hội giải thích chuyện mình không phải MB, rồi mới… Quên đi, vẫn là đi một bước tính một bước đã, dù sao kết quả cuối cùng còn chưa biết, hiện tại quan trọng nhất vẫn là dùng mọi biện pháp đối với Quan Long thật tốt.

Trần Khải Văn bị niềm tin mạnh mẽ của chính mình làm cho kích động, thậm chí kéo thân thể mệt mỏi đứng lên giúp Quan Long dọn dẹp phòng khách, hắn nghĩ sáng mai khi Quan Long mở cửa phòng ngủ thấy được phòng khách đã sạch sẽ thì tâm trạng sẽ đỡ hơn. Nhưng còn bức ảnh Quan Long cùng Ngô Lâm bị vứt trên đất kia thì hắn không dám lộn xộn, chỉ là đem đống thủy tinh thu dọn sạch sẽ rồi đặt tấm ảnh sang một bên.

Đợi sau khi toàn bộ căn phòng được thu dọn ngăn nắp, chân tay Trần Khải Văn đã mệt rã rời, nhưng trong tim lại có một niềm vui khó tả, có lẽ bởi vì đây là bước đầu tiên hắn vì tình yêu của mình và Quan Long mà cố gắng. Trần Khải Văn cẩn thận xem kỹ một lần phòng khách, cảm thấy sau khi Quan Long nhìn đến hẳn sẽ vừa lòng, mới khập khiễng bước vào khách phòng. May mắn mọi vật dụng đều có đủ, Trần Khải Văn trải chăn niệm, vừa chuẩn bị ngủ liền sực nhớ, lấy điện thoại ra cài đặt báo thức, rồi mới an tâm nằm xuống.

Thân là tổng giám đốc Quan thị, Quan Long vẫn luôn gương mẫu đi đầu, giờ làm việc trên cơ bản đều giống những nhân viên bình thường khác, cho nên y cũng rất đúng giờ mà thức dậy.

Quan Long từ trên giường ngồi dậy, cào cào lại mái tóc lộn xộn, theo thói quen hướng phía sau nhìn lại, phát hiện vị trí bức ảnh mình cùng Ngô Lâm giờ đây trống rỗng, mới nhớ lại hôm qua lúc tức giận đã đem nó ném xuống đất. Tâm tình Quan Long nhất thời trở nên có chút phiền táo, bước xuống giường đi đến cửa phòng.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ