Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 29. BỮA SÁNG

       

CHƯƠNG 29. BỮA SÁNG

Quan Long mở cửa phòng ngủ, một mùi cháo gạo nếp thơm phức lặp tức bay vào mũi, sửng sốt một chút mới nhớ lại đêm qua mình cho Trần Khải Văn ở lại qua đêm. Chẳng lẽ là hắn làm bữa sáng! ? Quan Long đưa mắt nhìn một lược xung quanh, phòng khách hôm qua bị mình làm thành một đống hỗn độn đã được thu dọn sạch sẽ, trong lòng còn đang kinh ngạc thì vừa lúc phòng bếp truyền đến âm thanh, Quan Long bước nhanh đi xem.

“Quan tổng, chào buổi sáng!” Trần Khải Văn nghe được tiếng bước chân xoay người lại, nhìn Quan Long tươi cười chào buổi sáng.

Quan Long và Trần Khải Văn đã gặp nhau vài lần, lần đầu là vì say rượu nên y căn bản không có ấn tượng với hắn, lần thứ hai, bởi vì báo cáo bị sai nên hắn luôn khúm núm cuối đầu, Quan Long lúc ấy cũng không có tâm tình mà ngắm kỹ mặt hắn, lần thứ ba gặp mặt, hai người mặt đối mặt làm tình rất lâu, nhưng Quan Long cũng không thấy qua hắn cười, bất quá biểu *** cự còn nghênh (thích mà còn giả vờ) phong tình vạn chủng (đẹp+quyến rũ) kia rất liêu nhân.

Bởi vậy đây là lần đầu tiên Quan Long thấy Trần Khải Văn cười, y thế nhưng không tự giác mà nhìn đến thất thần.

Quan Long không nghĩ bộ dáng Trần Khải Văn đẹp, đôi mắt nhỏ dài, cái mũi không tính là cao, đôi môi có chút nở nan, chỉ có thể tính là gương mặt phổ thông, vừa ôn hòa lại không góc cạnh, so với Quan Long hay Ngô Lâm tướng mạo đều kém hơn nhiều lắm. Nhưng khi Trần Khải Văn cười rộ lên, đôi mắt nhỏ dài cong thành hình bán nguyệt, khóe môi câu lên, bên má còn mờ mờ hiện lên lúm đồng tiền, không quá sáng lạn nhưng lại làm người khác cảm thấy ấm áp và ngọt ngào. Một nụ cười như vậy làm cho tâm trạng cáu kỉnh vừa rồi của Quan Long chuyển biến tốt hơn rất nhiều.

“A, cháo!” Phía sau truyền đến tiếng “Sùng sục, sùng sục”, Trần Khải Văn nhớ tới còn đang đun cháo trên bếp, vội vàng xoay người mở nắp tắt lửa, một mùi hương gạo nếp nồng đậm lặp tức lan tỏa trong không khí.

Quan Long vô thức hít một hơi, đưa tay xoa xoa cái bụng. Từ đêm qua cùng Ngô Lâm chia tay đến sáng nay, y chưa có ăn thứ gì vào bụng, lúc giữa còn cùng Trần Khải Văn làm chuyện tiêu hao thể lực, hiện tại ngửi được mùi cháo, cơn đói lặp tức bạo phát.

“Nhìn cũng ngon ha.” Quan Long đi đến bên cạnh Trần Khải Văn, cuối đầu hướng trong nồi xem xét.

“Thực xin lỗi Quan tổng, chưa hỏi ý anh đã tự tiện dùng phòng bếp.” Trần Khải Văn đang cầm thìa khuấy cháo, đột nhiên nghe được Quan Long nói, hơi quẫn bách cuối đầu.

“Không sao, không sao, hiện tại ăn được chưa! ?” ánh mắt Quan Long vẫn thẳng tắp nhìn vào nồi cháo, xua tay bảo không sao.

“Được rồi. Quan tổng, trong nhà có đường phèn không, cháo trắng không có mùi vị, ăn với chút đường sẽ ngon hơn.” Trần Khải Văn thấy Quan Long không ngại, tay lại tiếp tục khuấy cháo, mùi cháo gạo nếp nhanh chóng quanh quẩn trước mũi hai người.

“Hiện tại không có, khi nào có thời gian tôi sẽ đi mua.” Quan Long thuận miệng đáp một câu, lấy chén trong kệ đưa cho Trần Khải Văn.

Một câu nói trong lúc vô tình của Quan Long lại làm cho lòng Trần Khải Văn tràn đầy vui sướng, xem ra Quan Long đối với chuyện mình nấu bữa sáng rất hài lòng, còn nói có thời gian sẽ đi mua đường phèn, không uổng phí đêm qua mình cài đặt báo thức. Trần Khải Văn không phải mẫu người lười biếng, ngày thường dù không đi làm cũng đúng giờ là tỉnh, nhưng vì đêm qua cùng Quan Long làm tình, sau đó lại đi dọn dẹp phòng khách, thật sự là quá mệt mỏi, sợ sáng nay sẽ không dậy kịp, cho nên mới đặt báo thức.

Trần Khải Văn múc ra hai chén cháo, cùng Quan Long bưng đến bàn cơm.

Nấu nguyên buổi sáng nên gạo đã nở đều, múc một muỗng đưa lên miệng, vị cháo mềm dẻo như lặp tức tan ra, mặc dù chỉ là cháo bình thường không kích thích vị giác, nhưng mùi hương gạo nếp lại quanh quẩn bên môi và răng. Chỉ húp một muỗng cháo, thế nhưng lại làm Quan Long chậc lưỡi khen ngon, biểu tình trên mặt như đang nhớ về một thứ gì đó.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥