Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 3 CỐ CHẤP

       

CHƯƠNG 3 CỐ CHẤP

Ở trường, Quan Long là nhân vật của công chúng, gia thế bối cảnh tự nhiên cũng sẽ bị mọi người nghị luận, mà đối với người chú ý cử nhất động của Quan Long như Trần Khải Văn, đương nhiên cũng biết không xót thứ gì. Quan Long là cậu ba của xí nghiệp Quan thị, như vậy sau khi tốt nghiệp nhất định sẽ vào xí nghiệp làm việc. Cho nên, sau khi tốt nghiệp xong Trần Khải Văn không chút do dự ứng tuyển vào Quan thị, cũng may hồi còn ở trường tuy hắn không tính là nổi bật, nhưng thành tích không tồi, nên cũng thuận lợi xin được vào Quan thị .

Giống như Trần Khải văn đoán, Quan Long thật sự cũng vào Quan thị làm việc. Chẳng qua Quan Long là tổng giám đốc, mà Trần Khải Văn chỉ là nhân viên bình thường. Quan Long làm việc ở tầng cao nhất trong Quan thị, không cần chen chút với đám nhân viên bình thường, mỗi lần đều theo thang máy chuyên dụng lên thẳng tầng trên cùng. Cho nên Trần Khải Văn sau khi vào đây làm việc, cơ hội được nhìn thấy Quan Long còn ít hơn so với lúc đi học, chỉ những khi hội nghị mới ngẫu nhiên nhìn thấy y trên bục phát biểu, hoặc khi y nổi hứng đến các ngành tuần tra, Trần Khải Văn mới nhân cư hội trộm ngắm y vài lần, còn bị quản lý nhìn thấy mỉa may, nói hắn nịnh nọt Quan Long.

Trần Khải Văn cũng cảm thấy chính mình thực buồn cười, hồ đồ ngốc ngếch đi yêu thầm, biết rõ tình cảm này là vô vọng, vậy mà nhiều năm rồi vẫn cứ cố chấp không buông. Ánh mắt Trần Khải Văn dõi theo Quan Long hình như đã là thói quen, như thế nào cũng sửa không được.

Sau khi ăn no nhàn rỗi các đồng nghiệp công ty lại thích buông chuyện, một nữ nhân viên tụ tập tất cả mọi người lại rồi tuyên bố một tin giật gân, nàng còn thần thần bí bí đè áp thanh âm cực nhỏ, mọi người đón xem, Quan tổng đẹp trai nhiều tiền, khí chất xuất chúng, người gặp người khen, hoa gặp hoa nở của chúng ta nhiều năm nay mỹ nữ như mây, nhưng tại sao lại không có bạn gái cố định! ? Thiết nữ nhân viên kia bị mọi người xì một tiếng, có người nói, chuyện này có gì kỳ quái đâu, chẳng phải công tử ăn chơi nào cũng vậy sao, thân lướt vạn bụi hoa, không hề dính phấn điệp, ai lại vì một ngọn cỏ mà chấp nhận bỏ qua cả khu rừng. Sai! Nữ nhân viên kia nghiêm mặt nói, không phải nguyên nhân này, là bởi vì Quan tổng của chúng ta là GAY, y thích đànông, giao du cùng phụ nữ bất quá chỉ là vỏ bọc mà thôi.

Mọi người vừa nghe xong lập tức như đang ngồi trên chảo nóng, sôi nổi hỏi có chứng cớ gì, cô gái kia cứ kỳ kèo hết nửa ngày mới chịu nói buổi sáng hôm nay ở bãi đỗ xe, nàng nhìn thấy Quang Long cùng một thanh niên rất xinh đẹp hôn môi ngay đằng sau một chiếc xe, rõ như ban ngày, hai người kia hôn rất kịch liệt, hừng hực khí thế… Mọi người vây xem lặp tức sôi trào, bắt đầu nhiệt liệt thảo luận đề tài Quan tổng có phải GAY hay không, chỉ có Trần Khải Văn yên lặng rời khỏi đám người, một mình về lại chỗ ngồi.

Trong lòng Trần Khải Văn nổi sóng – mưa rền gió dật, Quan Long thích đàn ông! ! ! Như vậy tình cảm thầm mến bấy lâu của mình có phải hay không sẽ có khả năng…

Đó là vì Trần Khải Văn đột nhiên biết được Quan Long là GAY nên kích động không thôi, nghĩ rằng tình yêu vô vọng nay lại bắt đầu có một chút hi vọng, chứ thật tế tình huống khi Trần Khải Văn biết được Quan Long là GAY và yêu người đàn ông khác, còn không bằng cho hắn vĩnh viễn hiểu lầm người kia là một công tử ăn chơi.

Trần Khải Văn cũng không biết là do trùng hợp hay ông trời trêu ngươi, trước kia dùng mọi biện pháp muốn thấy mặt Quan Long đều rất khó khăn, vậy mà hiện tại lại có thể thường xuyên trông thấy y, chỉ khác bên cạnh y đã không còn bóng dáng người đẹp, mà trái lại lúc nào cũng tay trong tay với một thanh niên xinh đẹp, sau này Trần Khải Văn từ chỗ các cuộc nói chuyện phiếm của công ty mới biết, người kia tên là Ngô Lâm .

Ngô Lâm có một gương mặt rất xinh đẹp, cùng người đẹp trai anh tuấn như Quan Long đi cùng một chỗ thực hợp, hơn nữa nghe nói gia đình cũng khá giả, hai người từ trong ra ngoài đều nhìn rất xứng đôi. Quan Long hẳn là thực yêu Ngô Lâm, trước mặt người khác chưa bao giờ kiên kỵ về mối quan hệ của hai người, cũng không màn nhân viên công ty ở sau lưng y bàn tán. Nhiều lần Trần Khải Văn nhìn thấy hai người bọn họ tay trong tay cười cười nói nói đi ngang qua, Trần Khải Văn chỉ cung kính cuối đầu nói một tiếng “Quan tổng”, Quan Long không chút để ý gật gật đầu hoặc là ân một tiếng, liền tiếp tục cùng Ngô Lâm nói cười. Trần Khải Văn tuy rằng đã là nhân viên ở Quan thị, nhưng trông mắt y, hắn có lẽ cũng vẫn là một người qua đường xa lạ mà thôi.

không có gì là không thể