Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 32 ÁY NÁY

       

CHƯƠNG 32 ÁY NÁY

Sau khi Trần Khải Văn cùng Quan Long chia tay, như thường lệ đi bộ vào tòa nhà Quan thị, bấm nút thang máy, theo thang máy đến phòng tài chính, cùng những đồng nghiệp đi ngang qua nói “Chào buổi sáng”, rồi đến chỗ ngồi của mình bắt đầu một ngày công tác. Bởi vì Trần Khải Văn đã đưa ra đơn từ chức, nên phía trên có rất nhiều công việc cần chuyển giao, thời gian này ngược lại so với bình thường càng thêm bận rộn.

Trước lúc tan tầm, Trần Khải Văn ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Quan Long, mà nội dung cuộc gọi càng làm cho hắn giật mình, Quan Long thế nhưng hỏi hắn bữa tối sẽ ăn cái gì, Trần Khải Văn nhất thời không kịp phản ứng ngây ngốc hồi lâu, thẳng đến khi bên kia truyền đến thanh âm không kiên nhẫn của Quan Long, hắn mới ấp úng trả lời rằng mình phải về nhà thu dọn đồ đạt một chút, Quan Long hừ lạnh một câu nói ‘tôi đói bụng, lại đây nhanh lên rồi cúp máy’.

Trần Khải Văn buông điện thoại, đầu óc lại bắt đầu miên man suy nghĩ. Hắn gần đây thường xuyên rơi vạo trạng thái lơ lững trên mây, cũng không còn cách khác, chuyện của hắn và Quan Long không thể nói với người khác, chỉ có thể tự mình đoán mò.

Xem ra món cháo hồi sáng làm Quan Long cảm thấy trù nghệ của mình không tồi nên mới bảo mình nấu cơm chiều, hơn nữa đã đồng ý để y bao dưỡng, tối qua còn ngủ ở phòng khách nhà y, kế tiếp có lẽ còn phải trụ ở nhà Quan Long. Trần Khải Văn nghĩ phải tìm cách giải thích chuyện mình không thể ở nhà, cũng không thể mãi dựa vào cái cớ tăng ca.

Nghĩ tới mẹ, trong lòng Trần Khải Văn lại tràn ngập ái náy, cha mất sớm, mẹ một mình nuôi hắn thật không dễ dàng. Trần Khải Văn vẫn luôn là đứa con ngoan, tan tầm đúng giờ về nhà, tiền lương mỗi tháng đều giao cho mẹ giữ, lần ở quán bar gặp được Quan Long cũng là đầu tiên hắn đi chơi. Mẹ cũng đã ngầm nhắc nhỡ hắn mau có bạn gái rồi cưới vợ sinh con, để bà còn ẳm cháu. Vậy mà hiện tại mình lại…

Vì người đàn ông thầm yêu mười năm mà nói dối mẫu thân, nhưng dù là vậy, Trần Khải Văn cũng biết mình căn bản không bỏ xuống được tình yêu với Quan Long.

Khi Trần Khải Văn về đến nhà, mẹ hắn cũng đã về.

“Mẹ à, gần đây công ty giảm biên chế, nên phái con đi một chi nhánh ở phía Nam. Chi nhánh này ở rất xa, không thể về nhà hàng ngày được. Con có cùng một vài đồng nghiệp thuê nhà ở gần đó, thứ sáu cuối tuần mới có thể trở về.” Trần Khải Văn bởi vì đang nói dối nên đầu cuối thấp, thanh âm cũng rất nhỏ. Hắn nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra lý do này, bình thường hắn sẽ ngụ tại nhà Quan Long, đến thứ sáu sẽ về bên mẫu thân.

“Không sao, công việc quan trọng hơn, đúng lúc mẹ cũng muốn được thanh tịnh một chút. Ở bên ngoài phải hảo hảo chăm sóc chính mình, tạo mối quan hệ tốt với đồng nghiệp. Đúng rồi, ở chi nhánh nếu thấy có cô gái nào tốt thì nhớ phải theo đuổi, quan trọng nhất là khi về có thể mang theo bạn gái.” Mẫu thân vẫn chưa phát hiện hắn khác thường, dặn dò vài câu rồi lại nhắc đến chuyện tìm bạn gái.

“Con… Con biết rồi. Mẹ, đêm nay phải dọn qua rồi, con về phòng thu dọn đồ đạt.” Trần Khải Văn lắp bắp đáp ứng .

“Được rồi, con đi đi.” Mẫu thân khoát tay, ý bảo mình không còn việc gì .

Trần Khải Văn về phòng lấy vật dụng cá nhân và một ít quần áo thay đổi, sau đó cùng mẹ nói lời tạm biệt rồi ra khỏi nhà. Hắn vẫn nhớ chuyện Quan Long dặn mình nấu cơm chiều, hoàn hảo gần đó lại có chợ, liền vội vàng chạy đi mua một ít thịt rau rồi mới đón xe qua nhà Quan Long.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ