Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 34 BỮA TỐI

       

CHƯƠNG 34 BỮA TỐI

Quan Long nghiêng mình dựa vào cửa phòng bếp ngắm nhìn bóng dáng bận rộn của Trần Khải Văn. Rửa đồ ăn, thái rau, nhóm bếp, đổ dầu… Động tác thành thạo lưu loát, dáng vẻ hoàn toàn không giống hồi mình nấu cơm cho Ngô Lâm, một bên xem công thức một bên nấu ăn, lúc nào cũng luốn cuống đến sứt đầu mẻ trán, sau khi xong còn bị Ngô Lâm che lên chê xuống nào là cái này mặn cái kia nhạt.

Ngô Lâm bảo Quan Long nấu cơm cho mình, mới đầu y cũng rất hào hứng, đây không phải biểu đạt tình yêu mà Ngô Lâm nói sao, nhưng mỗi lần y tân tân khổ khổ nấu xong thì hắn không phải chê dở cũng là cắn bụng mà ăn, dần dà, Quan Long không còn hứng thú, chẳng qua khi đó sủng Ngô Lâm, nên y mới cam tâm mà làm.

Nhưng có sủng đến mấy thì cũng không thoát khỏi kết cục chia tay, trong lòng Quan Long ngập tràn chua sót. Quên đi, việc đã thế này, ưu sầu ảo não cũng không được gì, cứ thử từ từ quên đi xem.

Lúc này Trần Khải Văn đã xào xong đồ ăn, hương vị nồng đậm tản ra, nếu không phải cố kỵ thân là tổng giám đốc Quan thị, ở trước mặt Trần Khải Văn dù sao cũng phải có uy nghi của một cấp trên, chỉ sợ Quan Long đã sớm thò tay bốc lấy thức ăn trên bàn kia.

Quan Long nghĩ thầm, hiện tại ở cùng Trần Khải Văn so với cùng Ngô Lâm trước kia hạnh phúc hơn nhiều. Nhưng dùng từ “Hạnh phúc” để hình dung thì có gì đó không đúng lắm, dù sao y và Ngô Lâm trước kia là người yêu, còn Trần Khải Văn trong lúc này có là cái gì! ? Nhiều nhất cũng chỉ là mối quan hệ bao dưỡng của cố chủ và MB, với MB mà nói cái gì hạnh phúc, có mà “Tính phúc” thì đúng hơn.

Nghĩ tới nghĩ lui thì nên nói cuộc sống hiện tại so với trước kia thoải mái hơn mới thích hợp, không chỉ đơn giản là Trần Khải Văn nấu ăn ngon làm thỏa mãn cái bụng của y, mà về phương diện tình ái, thân thể của hắn so với Ngô Lâm cũng thỏa mãn y hơn.

Quan Long nhớ đến ngày hôm qua lúc hai người ân ái, nhớ đến hậu huyệt chặt chẽ cùng khoang miệng ấm áp của hắn, hiện tại nhìn lại…hắn bận rộn đưa lưng về phía mình, đường cong thân thể như ẩn như hiện. Quan Long cảm giác một cổ nhiệt lưu theo bụng dưới dâng lên, khố gian thậm chí có phản ứng. Chết tiệt! Mới có nhìn một chút đã nhịn không được rồi, tên MB này vậy mà lại ảnh hưởng lớn đến mình như vậy! Quan Long âm thầm mắng chửi bản thân một tiếng, nhíu mày xoay người rời khỏi nhà bếp.

Một lát sau, Trần Khải Văn đem đồ ăn nấu xong mang lên bàn. Có lẽ nhìn thấy Quan Long đang đói, nên hắn cũng không nấu cầu kỳ, hai món một canh, một là ớt chuông xào và khoai tây, độ dài cùng kích thước của ớt chuông và khoai tây hoàn toàn giống nhau, đủ thấy công phu thái rau của Trần Khải Văn rất cao, màu xanh biết của ớt chuông cộng với màu vàng của khoai tây xem lấn mấy cọng ớt đỏ, làm cho món ăn thoạt nhìn rất ngon mắt. Quan Long gắp một ít để vào trong miệng, thanh thúy ngon miệng, hơi cay cay. Một món khác là thịt kho cà tím, cà được nấu đến vàng nâu cộng với một ít ớt xanh làm đẹp, mùi vị càng đậm đà vì được bỏ thêm ít đường, đưa vào miệng béo mà không ngán, đậm nhạt vừa phải, ngoài giòn trong mềm, hương vị ngon đến mức làm Quan Long gắp một lúc mấy miếng. Phối hợp với cơm là một món súp nhẹ, Quan Long đặt biệt cảm thấy mỹ mãn với bữa cơm này.

Hai người cơm nước xong, Trần Khải Văn đứng lên thu thập chén đũa, Quan Long đi đến sofa phòng khách ngồi xuống, cầm lấy điều khiển mở TV.

Chờ thu thập xong xuôi, Trần Khải Văn trở lại phòng khách, thấy Quan Long đang tập trung coi TV, hắn do dự không biết nên ngồi gần hay cách xa y một chút, sợ làm Quan Long mất hứng, vẫn là lựa chọn cách xa một khoảng, ngồi xuống ghế sofa bên kia.

“Đến ngồi cạnh tôi.” Quan Long quay đầu liếc nhìn Trần Khải Văn một cái, nhưng ánh mắt rất nhanh chuyển lại màng hình TV.

“A.” Trần Khải Văn khẽ lên tiếng, đứng lên đi đến ngồi cạnh Quan Long.

Trần Khải Văn vừa mới ngồi xuống, Quan Long liền đưa tay nửa ôm bả vai hắn, ngón tay ở phía sau lưng xoa tới xoa lui thưởng thức.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ