Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 36. TRÊU CHỌC (H)

       

CHƯƠNG 36. TRÊU CHỌC (H)

“Tiếp tục đi…” Quan Long vỗ nhẹ bả vai Trần Khải Văn, buông lỏng bàn tay đang ôm thắt lưng hắn.

Kế tiếp nên làm sao! ? Hai lần làm tình trước Trần Khải Văn đều là người bị động, ngay cả màn hôn môi triền miên vừa rồi cũng thật cẩn thận và có tính chất thăm dò, nghe ngữ khí Quan Long dường như cũng thực hài lòng, điều này làm cho Trần Khải Văn có chút không biết nên làm sao, nhớ lại lúc trước khi vừa xem phim vừa thẩm du (aka thủ ***) có từng thấy qua trường hợp này, đại khái là tiếp tục hôn môi Quan Long rồi sau đó cởi quần áo của y đi.

Trần Khải Văn lần thứ hai chụp lên môi Quan Long, dịu dàng cẩn thận mà hôn, một bàn tay mò lên cổ áo của y, từ từ mà cởi từng cái nút, vạt áo mở rộng ra hai bên, bộ ngực trần trụi cường tráng của y lặp tức lộ ra.

Trần Khải Văn cẩn thận quan sát phản ứng của Quan Long. Y nhắm chặt hai mắt, biểu tình trên mặt hoàn toàn thả lỏng, tựa hồ như đang hưởng thụ nụ hôn của hắn, mà đối với việc áo bị cởi ra cũng không phản đối gì, Trần Khải Văn yên lòng, rời đi môi Quan Long, chậm rãi hôn xuống.

Đôi môi liếm duyệt từ đường cong nơi cằm rồi đến chỗ yết hầu nhô ra. Đây là bộ vị mẫn cảm yếu ớt của đàn ông, Trần Khải Văn càng thêm ôn nhu cẩn thận, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng cọ xát hầu kết, ngẫu nhiên còn vương đầu lưỡi ra liếm một chút.

“Ực” một tiếng, chỗ hầu kết bị liếm ngứa ngái làm Quan Long kiềm lòng không được nuốt nước miếng, hô hấp lập tức trở nên dồn dập, trên mặt cũng không thể duy trì biểu hiện bình tĩnh thả lỏng nữa, lập tức mở hai mắt ra.

“Quan… Quan tổng, xảy ra chuyện gì! ? Hay là răng cạ trúng anh, đối… Thực xin lỗi.” Thuận theo động tác nuốt xuống của Quan Long, hầu kết liền di động, làm người đang chuyên tâm hôn liếm Trần Khải Văn hoảng sợ, cho là mình làm Quan Long đau, nhanh ngẩn đầu lên xin lỗi.

“Không sao, tiếp tục đi…” Quan Long rên rỉ hừ nhẹ một câu, đem đầu Trần Khải Văn ấn lên người mình.

Quan Long lên tiếng, Trần Khải Văn đương nhiên nghe theo. Đầu lưỡi mềm mại ướt át thuận theo da thịt ấm áp của Quan Long một đường hôn xuống đến ngực thì dừng, đầu nhũ hồng nhạt đứng thẳng trước mắt, Trần Khải Văn nhớ tới lần trước đầu nhũ của mình bị ngón tay của y kẹp lấy chà xát, khoái cảm khi được ngậm vào trong miệng. Trần Khải Văn nghĩ thầm, nếu mình mút đầu nhũ y một chút, y cũng sẽ thoải mái đi! ?

Trần Khải Văn hé môi đem đầu nhũ ngậm vào trong miệng, tạm dừng đến khi Quan Long không có ý đẩy ra, mới thử dùng đầu lưỡi liếm qua liếm lại đầu nhũ.

“Ân…” Một cỗ khoái cảm như điện giật nháy mắt từ đầu nhũ truyền lên đại não, Quan Long kêu lên một tiếng, đột nhiên đưa tay ấn đầu Trần Khải Văn càng sâu vào trong ngực mình.

“Ngô…” Trần Khải Văn bị ép nên cả khuôn mặt đều dán vào trong ngực Quan Long, cái mũi thiếu khí trở nên khó thở. Nhưng động tác này của Quan Long làm hắn không phán đoán được y là thoải mái hay khó chịu, cũng không dám lộn xộn, chỉ đành nín thở thành thực ghé vào ngực Quan Long.

“Liếm nữa đi.” Quan Long buông tay, để cho Trần Khải Văn có thêm một chút không gian giúp mình liếm lộng đầu nhũ. Y âm thầm ảo não mắng bản thân chống cự nỗi một chút khiêu khích. Lúc trước làm tình cùng Ngô Lâm, mỗi lần trình tự các bước đều làm xong, thỏa mãn có thỏa mãn, nhưng tuyệt đối không có kích động như lúc này. Trần Khải Văn chỉ lơ đãng làm vài động tác, thậm chí còn chưa đụng đến nữa người dưới, thân thể y đã phản ứng mãnh liệt như vậy, đến khố gian cũng từ từ gắng gượng đứng lên.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ