Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 4 VỀ NHÀ

       

CHƯƠNG 4 VỀ NHÀ

Quan Long và Ngô Lâm ở bên nhau năm năm, Trần Khải Văn liền như vậy năm năm âm thầm nhìn người mình thầm yêu tay trong tay với người y yêu bước ngang qua, mẹ cũng từng khuyên hắn nên tìm lấy một người bạn gái để yên ổn trên dưới, nhanh lấy vợ sinh con. Cha hắn mất sớm, mẹ hắn chỉ mong mỏi sớm ngày được ẳm cháu nội. Một người luôn hiếu thuận như Trần Khải Văn sao lại không biết tâm sự của mẹ.

Thời đại học hắn dõi theo Quan Long bốn năm, tiến vào Quan thị lại nhìn y cùng Ngô Lâm ở bên nhau năm năm, Trần Khải Văn thực bội phục mình, sao có thể dễ dàng chấp nhận việc Quan Long xem bản thân như một người qua đường xa lạ suốt gần 10 năm, chính là tình yêu là loại tình cảm không thể nói rõ ràng được, nhưng nếu tiếp tục cố chấp thì sẽ được gì đây! ? Còn không phải vẫn luôn là nhân vật qua đường xa lạ.

Cho nên, Trần Khải Văn nghĩ, cho dù cố chấp đối với Quan Long đã thành thói quen, một thói quen muốn sửa cùng không được, nhưng vô luận thế nào hắn cũng phải tìm cách từ bỏ nó.

Vậy mà hiện tại Quan Long lại nói y cùng Ngô Lâm… Chia tay …

Không nên trách Trần Khải Văn vì một câu nói trong lúc say của Quan Long mà kinh ngạc, tình cảm đặt vào một người đã mười năm, cho nên tình cảm của y chỉ cần có chút xíu dao động cũng làm cho đầu hắn suy nghĩ đến ngàn vạn tình huống.

“Lâm… Không cần chia tay…” Quan Long vẫn như cũ nắm chặt tay Trần Khải Văn không buông, miệng liên miên lặp lại lời nói vừa rồi.

“Quan tổng, anh nhận sai người.” Trần Khải cố gắng vùng ra khỏi sự kiềm chế của Quan Long.

“Lâm… Chớ đi… Đừng rời bỏ anh…” Quan Long thấy Trần Khải Văn muốn thoát lại càng lo lắng , tay nắm Trần Khải Văn càng chặt, gần như hét lên.

Hai người ầm ĩ dẫn tới sự chú ý của những người xung quanh.

“Trần Khải Văn xảy ra chuyện gì! ? Người kia là ai! ? làm gì lại nắm tay cậu không buông! ?” Ngay cả Vương Đông đang ở một bên tán gái cũng chạy đến, tách tay Quan Long đang nắm lấy Trần Khải Văn, hỏi hắn.

“Là lãnh đạo cấp cao của tôi, tổng giám đốc Quan thị, hình như uống nhiều quá nên thần trí có chút không rõ, nhận lầm tôi là người khác. Đúng rồi Vương Đông, dù sao tôi cũng biết nhà y, để tôi đưa y về, chứ để y một mình uống say ở đây thì không tốt cho lắm, dù sao cũng là hình tượng của Quan thị.” Trần Khải Văn tận lực thả lỏng ngữ điệu của mình, nửa thật nửa đùa nói với Vương Đông.

“Đi đi Trần Khải Văn, đi mà nịnh sếp đi. Ngày mai tổng giám đốc của các người hết say rượu, sẽ biết đến việc nghĩa mà cậu làm, nhất định sẽ tăng lương cho cậu.” Vương Đông không chút nghi ngờ, ngược lại còn đùa với Trần Khải Văn hai cậu.

“Không phiền cậu, tiếp tục tán gái của cậu đi, chỗ này để tôi lo được rồi.” Trần Khải Văn cúi đầu nhìn Quan Long vẫn đang nắm chặt tay mình, miệng vẫn lảm nhảm những câu vô nghĩa, nhanh chóng đưa y về nhà, chứ nếu còn ở lại, không biết y sẽ quậy ra chuyện gì.

Vương Đông sau khi vỗ vỗ bả vai Trần Khải Văn dặn dò vài câu, lại tiếp tục cuộc vui của mình.

“Quan tổng, quan tổng, chúng ta về nhà được không! ?” Trần Khải Văn cúi xuống, ở bên tai Quan Long nhỏ giọng hỏi, đồng thời quơ quơ cánh tay của mình ra trước mặt y.

“Hảo, hảo… Lâm… Chúng ta về nhà…” Quan Long vội vã đáp ứng, cuống quít đứng lên.

Trần Khải Văn khẽ thở dài, nâng Quan Long đi ra khỏi quán bar.

Trần Khải Văn đối Quan Long cố chấp nhiều năm như vậy, nên phàm những gì có liên quan đến y hắn đều lưu ý, thông tin là hắn lấy được từ những buổi buôn chuyện của đồng sự trong công ty, tỉ như Quan Long lái xe gì, nhà ở đâu, Trần Khải Văn đều biết rất rõ. Trần Khải Văn kè Quan Long đến bãi đỗ xe tìm được xe của y, từ trên người Quan Long tìm được chìa khóa, sau khi nhét y vào ghế phụ, Trần Khải Văn cho xe hướng nhà Quan Long chạy đi.