Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 41. ÔN NHU

       

CHƯƠNG 41. ÔN NHU

“Vụng về, xoay người lại để tôi giúp cậu!” Quan Long không quen nhìn bộ dáng ngốc nghếch của Trần Khải Văn. Hơn nữa chính mình sau này sẽ còn làm tiếp, nếu rửa không sạch để nhiễm trùng thì thật phiền toái, còn không bằng giúp hắn lấy ra.

Quan Long nếu lên tiếng, Trần Khải Văn liền ngoan ngoãn đưa lưng về phía y.

“Chống vô tường đem mông nhếch lên, cậu cứ đứng thẳng như vậy sao tôi lấy ra đây!” Quan Long không kiên nhẫn vỗ mông Trần Khải Văn, cặp mông mềm mại cực kỳ co dãn, y lại nhân cơ hội mà nhéo thêm hai cái.

Trần Khải Văn dựa theo lời nói của Quan Long, hai tay chống lên tường hơi nâng cái mông phía sau, cảm giác được dòng nước ấm áp đang chảy vào cửa huyệt, tiếp theo ngón tay của Quan Long nhanh chóng đưa vào, ở xung quang khuếch trương dẫn đường cho tin dịch chảy ra, khi đầu ngón tay vô tình hay hữu ý quét qua vách tường, Trần Khải Văn liền có phản ứng, nhưng sợ Quan Long ở phía sau cười nhạo, chỉ đành cuối thấp đầu cắn chặt răng không phát ra một tiếng.

Lúc nãy khi Trần Khải Văn tẩy rửa, đại bộ phận tình dịch bên trong đã chảy ra, cho nên hiện tại Quan Long không phí nhiều công sức. Chẳng qua hậu huyệt vừa mềm vừa ấm áp kia làm y luyến tiếc rút ngón tay ra, còn nhịn không được vuốt ve qua lại, cảm xúc tốt đẹp làm khố gian Quan Long dần có phản ứng.

Chết tiệt! Mỗi ngày đều như vậy, ngày mình tinh tẫn thân vong chắc không còn xa! Mắt Quan Long nhìn khố gian bản thân mà ảo não thầm rủa một câu, hít một hơi, khẽ cắn môi rút ngón tay từ hậu huyệt ra.

“Được rồi, đứng lên đi!” Quan Long sợ mình lại có phản ứng, bắt buộc ánh mắt dời khỏi thân thể trắng nõn của Trần Khải Văn, quay lại vòi sen tiếp tục tắm rửa.

“Cám ơn Quan tổng.” Trần Khải Văn xoay người cười cảm ơn Quan Long, nhưng lại thấy y hé ra biểu tình không để ý đến mình, liền ngậm miệng không nói nữa.

Sau khi hai người rời khỏi phòng tắm, Quan Long lập tức đi vào phòng ngủ. Trần Khải Văn nhìn đến ghế sofa loạn thất bát tao, đành tha thân thể mệt mỏi đi qua…

Hôm sau khi Quan Long ra khỏi phòng ngủ, lại thấy giống y hôm qua, đập vào mắt là phòng khách đã được dọn dẹp chỉnh tề, trên mũi thì ngửi được hương vị bữa sáng từ phòng bếp bay tới.

Quan Long hít một hơi, mùi vị khác hoàn toàn với món cháo hôm qua, trong lòng tràn đầy mong chờ nhanh chóng bước xuống bếp.

Đi đến cửa phòng bếp, Trần Khải Văn không giống như ngày hôm qua quay đầu mỉm cười chào Quan Long, mà vẫn cuối đầu bận rộn đứng trước bếp ga.

Quan Long tò mò bước đến bên cạnh hắn, nhìn thấy trong tay Trần Khải Văn là một tô trứng đã được đánh đều, bên trong còn pha trộn vài lát hành tây. Dầu trong chảo đã nóng đến tỏa một chút khói trắng, Trần Khải Văn vặn nhỏ lửa lại, lấy thìa múc trứng đổ vào trong chảo, chỉ trong chốc lát, một cái trứng chiên hình bầu dục liền hình thành, lại dùng thìa trở mặt chiếc bánh, cho đến khi cả hai mặt đều vàng óng, mới múc ra đĩa.

Màu vàng óng của trứng phối hợp với màu xanh của hành, chỉ mới nhìn thôi cũng đã thấy ngon miệng. Quan Long lúc này bất chấp ở trước mặt Trần Khải Văn phải giữ cái gì hình tượng cấp trên, trực tiếp dùng hai ngón tay bóc trứng chiên bỏ vào trong miệng.

“Cẩn thận! Nóng!” Đang chiên cái trứng thứ hai thì Trần Khải Văn nhìn thấy hành động của Quan Long, vội lên tiếng nhắc nhở.

“Ngô ” Quan Long bị bỏng đầu lưỡi, há miệng nén giận nhìn Trần Khải Văn, ý tứ trách cứ hắn đã nhắc nhở chậm.

“Ai cần cậu lo!” Biểu tình có chút trẻ con của Quan Long làm Trần Khải Văn bật cười, ý cười trong mắt rất dịu dàng. Nhưng vì trong chảo còn đang chiên trứng, hắn lập tức đem đầu quay trở lại.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ