Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 45. HIỂU LẦM

       

CHƯƠNG 45. HIỂU LẦM

“Cầm lấy!” Hai người mua xong cá, Quan Long đen mặt đem bịch cá nhét vào tay Trần Khải Văn, xoay người liền sải bước đi.

Trần Khải Văn cầm bịch cá lo lắng nhìn theo y, không hiểu sao lúc nãy trên đường còn rất tốt, mua xong cá lại trở nên mất hứng như vậy. Hắn suy nghĩ một chút, đột nhiên nghĩ có phải do mình kỳ kèo trả giá với người bán hàng nên làm Quan Long mất hứng không, Quan Long nhiều tiền như vậy, căn bản 1 hay 2 nguyên với y không có khác biệt, y nhất định cảm thấy mình keo kiệt, giống như mấy bà nội trợ vì ham mê món lợi nhỏ mà… Trần Khải Văn nhịn không được miên man suy nghĩ, sớm biết vậy không nên tranh luận làm gì, nhưng cũng không thể để người bán cá kia ăn gian như vậy được. Trong lòng Trần Khải Văn vừa rối rắm vừa khó chịu, càng nghĩ càng hối hận vì chuyện vừa rồi.

Trên đường lái xe về nhà Quan Long nghiêm mặt không nói một lời, mặt nặng như chì. Làm người ngồi ở ghế phụ Trần Khải Văn bồn chồn bất an, lòng bàn tay đang cầm gói đồ đổ đầy mồ hôi, càng cảm thấy đều mình làm là sai rồi.

Thế nhưng việc khiến Quan Long tức giận lại không hề liên quan đến Trần Khải Văn. Khi biết mình bị lừa thì mặt ai cũng sẽ không sáng sủa, tuy nói người bán cá kia cũng không lừa của y bao nhiêu tiền, nhưng vấn đề ở đây không phải là tiền nhiều hay ít. Quan Long có cảm giác bản thân bị người khác xem là đứa ngốc, trong lòng uất nghẹn muốn chết, sắc mặt đương nhiên cũng nhìn không tốt.

Một đường tức giận sau khi về đến nhà, Quan Long cuối cùng cũng nguôi ngoai, dù sao hiện tại bên người có Trần Khải Văn, sau này đi mua thức ăn cứ giao cho hắn. Huống chi bộ dáng hắn tranh luận gay gắt với người bán cá, cùng vẻ khúm núm bình thường đúng là hai con người khác nhau, làm Quan Long cảm thấy thật thú vị.

“Quan tổng, tôi đi nấu cơm chiều.” Trần Khải Văn vẫn nghĩ mình cùng người bán cá tranh luận nên mới làm Quan Long mất hứng, trong lòng sầu khổ, sau khi vào nhà không dám nhìn đến sắc mặt Quan Long, thấp đầu nhỏ giọng nói một câu, liền vội vàng xoay người chạy vào phòng bếp.

Quan Long nhìn bóng dáng thất kinh của Trần Khải Văn, là chuyện gì đây, vừa rồi lúc cùng người bán cá trả giá còn rất “Dữ dội” mà, tại sao đến khi chỉ còn một mình hắn và y thì lại quay trở lại bộ dáng khúm núm rồi! ? Chẳng lẽ bởi vì mình là cấp trên của hắn, hiện tại còn bao dưỡng hắn, cho nên ở trước mặt mình hắn mới luôn thật cẩn thận! ?

Việc này chỉ thoáng qua trong đầu Quan Long một chút, cũng không nghĩ xa hơn, y cảm thấy một MB không đáng để mình tiêu phí quá nhiều tâm tư. Quan Long chậm chập đi đến phòng bếp, hai tay khoanh trước ngực nhìn ngắm bóng dáng bận rộn của Trần Khải Văn.

Đang vội làm cá nên Trần Khải Văn không có chú ý đến động tĩnh phía sau, tay chân nhanh nhẹn động tác thành thạo đem cá đánh vẩy, rửa sạch nội tạng, lăn qua trứng rồi để lên chảo chiên đến vàng đều, lấy cá ra rồi lại đặt một nồi nước lên, bỏ vào hành gừng tỏi đã được thái nhỏ, lại cho thêm muối, đường, rượu và các loại gia vị khác, cuối cùng cho cá đã chiên vàng vào, khuấy đều rồi vặn nhỏ lửa.

“Trù nghệ của cậu thật sự rất tốt, mới nhìn một chút mà tôi đã muốn thử rồi.” Động tác liền mạch lưu loát, trong nồi rất nhanh bay ra mùi, Quan Long nhịn không được lên tiếng tán thưởng.

“Quan… Quan tổng, lập tức có thể ăn.” Trần Khải Văn bị Quan Long làm hoảng sợ, vội vàng xoay người lại.

“Ân.” Quan Long khẽ gật đầu sau đó quay lại phòng khách.

Trần Khải Văn nấu cơm xong, lại sào thêm một ít rau, sau khi múc cá ra đĩa, liền bưng tất cả đồ ăn lên bàn ăn.

Trù nghệ Trần Khải Văn thì khỏi phải bàn, Quan Long hoàn toàn thỏa mãn với bữa cơm này. Hai người cơm nước xong, Trần Khải Văn thu thập bàn ăn, Quan Long vào phòng sách xử lý sự vụ công ty.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ