Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 46. ỦY KHUẤT (H)

       

CHƯƠNG 46. ỦY KHUẤT (H)

Thu dọn sạch sẽ phòng bếp, cũng đem phòng khách dọn dẹp một lần, Trần Khải Văn không được tự nhiên ngồi ở sofa không biết nên làm gì nữa. Dù sao ở cùng Quan Long mới có vài ngày, hắn lại là một người rất câu nệ, cho nên khi ở cùng Quan Long đương nhiên cũng không được thoải mái lắm.

“Giúp tôi pha tách cà phê.” Thư phòng truyền đến âm thanh của Quan Long, Trần Khải Văn liền chạy đến nhà bếp pha cà phê rồi bưng vào phòng sách cho y.

Quan Long ngẩn đầu khỏi máy tính tiếp nhận tách cà phê mà Trần Khải Văn đưa tới, nhấp một ngụm sau đó đặt lên bàn, nhắm mắt lại xoa bóp mi tâm, cả người ngã ra dựa vào lưng ghế.

Trần Khải Văn nhẹ nhàng bước đến phía sau Quan Long, hai tay xoa cái trán giúp y mát xa.

Quan Long không lên tiếng, xem như ngầm đồng ý động tác của hắn.

Tuy rằng thủ pháp không mấy cao siêu gì, nhưng lực đạo mát xa vừa phải, ngón tay niết lên trên trán, chỉ phúc ở huyệt thái dương điểm nhẹ xoay tròn. Quan Long rất nhanh liền thư giãn, hơn nữa Trần Khải Văn đứng ở phía sau, trên người đặt biệt cảm nhận được một hơi thở nhẹ, làm Quan Long có chút phân tâm, liền kéo cái tay đang mát xa cho mình xuống, tay kia thì vỗ vỗ đùi, ý bảo hắn ngồi lên chân mình.

“Quan tổng, công việc của anh…” Trần Khải Văn thuận theo ngồi lên đùi Quan Long, có ý nhắc nhở chỉ vào máy tính còn đang mở.

“Làm xong rồi. Cậu nên biết kế tiếp chúng ta phải làm cái gì đi, sao còn gọi là Quan Tổng? !” Quan Long không chút để ý đáp một câu. Một tay kìm ở thắt lưng hắn, một tay nắm lấy cằm hắn, mang chút ý tứ trừng phạt mà hạ môi xuống.

“A! Quan Long…” Trần Khải Văn bị đau hô nhỏ ra tiếng, hai chữ vừa mới nói, đầu lưỡi Quan Long đã tiến vào, triền hôn môi, liếm lộng mút mát.

Lúc này Trần Khải Văn đã thay bộ đồ tây trang, thân thể gầy yếu mặt một bộ áo rộng thùng thình. Quan Long buông cằm Trần Khải Văn ra, bàn tay thuận theo vạt áo lụp sụp mà đi vào, sờ lên làn da ấm áp nhẵn nhụi. Từ từ đi lên, lòng bàn tay mơn trớn cái bụng, lướt qua thắt lưng, tấn công khuôn ngực. Hai ngón tay Quan Long kẹp lấy đầu nhũ của Trần Khải Văn.

“Ngô…” Trần Khải Văn ngồi trên đùi Quan Long nên không dám lộn xộn, mặc cho y sờ soạn khắp nơi trên thân thể mình. Đầu lưỡi bị Quan Long hung hăng mút, nước miếng tiết ra vô pháp nuốt xuống, chỉ có thể thuận theo khóe miệng không ngừng tràn ra ngoài. Thẳng đến khi đầu nhũ mẫn cảm bị ngón tay nhu lộng, hắn mới nhịn không được rên lên một tiếng.

“Sao lại ngoan ngoãn như vậy, thời điểm cùng người bán cá kia kỳ kèo chẳng phải rất khí thế sao ! ?” Cuối cùng Quan Long cũng buông ra đôi môi đã bị mình hôn mút đến hồng diễm như một cánh hoa, nhưng miệng vẫn chưa rời đi mà đưa lưỡi ra liếm liếm khóe môi ướt sủng của Trần Khải Văn, nhìn bộ dáng nhu thuận của hắn trước mặt mình, Quan Long liền nổi lên tâm tư muốn trêu đùa.

“Đối… Thực xin lỗi!” Trần Khải Văn trong lòng một trận khó chịu, Quan Long vừa rồi tức giận quả nhiên là vì việc này.

“Thực xin lỗi! ? Xảy ra chuyện gì! ?” Ánh mắt Quan Long nghi hoặc khó hiểu, ý bảo Trần Khải Văn nói tiếp.

“Tôi không nên vì mấy nguyên tiền mà tính toán chi li với người bán cá, hại anh mất hết mặt mũi…” Đôi mắt Trần Khải Văn rũ xuống, không dám nhìn sắc mặt Quan Long.

“Vậy cậu hy vọng nhìn thấy Quan tổng của cậu bị người khác xem là thằng ngốc mà lừa gạt! ?” Quan Long hiểu lầm ý tứ trong lời nói của Trần Khải Văn, y cảm thấy nếu Trần Khải Văn biết rõ mình bị lừa mà không nói ra, không phải chính mình sau này còn bị lừa thêm nhiều lần hơn nữa, đến cuối cùng khi biết chân tướng chẳng phải còn mất mặt hơn! Quan Long nguy hiểm nheo mắt lại, bàn tay xoa nắn đầu nhũ Trần Khải Văn gia tăng thêm chút lực.

“A! Không phải, không phải ! Tôi chỉ nghĩ… chung quanh nhiều người như vậy… nhìn thấy tôi vì mấy nguyên tiền mà so đo nữa ngày… Nhất định cảm thấy tôi ham tiền vì món lợi nhỏ mà ăn hiếp người khác… Nói không chừng sẽ hiểu lầm anh cũng giống…” Đầu vú vốn là bộ vị yếu ớt mẫn cảm, Quan Long kia xoa nắn cũng thật ác, Trần Khải Văn đau đến đỏ cả hốc mắt. Nhưng sợ Quan Long lại hiểu lầm mình, bất chấp đau đớn, lặp tức lo lắng giải thích, gấp đến mức nói chuyện cũng có chúp lắp bắp, còn đem mọi sai lầm đổ lên đầu mình.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ