Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 47. MỀM MẠI (H)

       

CHƯƠNG 47. MỀM MẠI (H)

” Quên đi, sau này chiều nào cậu cũng phải đến chỗ hẹn chờ tôi, tôi sẽ lái xe đưa cậu đi chợ mua thức ăn. Đương nhiên là phải trả giá, tuyệt đối không để cho người khác ăn gian.” Bộ dáng lo lắng của Trần Khải Văn làm Quan Long không đành lòng, buổi sáng đã định hai người sẽ hảo hảo mà sống chung, sẽ đối hắn ôn hòa một chút, nói sao thì MB này đối với mình cũng rất tốt, vừa về nhà liền lặp tức nấu cơm, còn chủ động giúp mình mát xa… Quan Long nghĩ như vậy, khẩu khí liền nhẹ nhàng hơn. Y nhắc nhở Trần Khải Văn sau này phải tiếp tục trả giá, một là không muốn bị tiểu thương lừa, hai là y muốn nhìn thấy bộ dáng trả giá vô cùng “Dữ dội” hoàn toàn khác với biểu hiện khúm núm thường ngày của hắn.

“Ân.” Tuy rằng nghe được mỗi ngày đều có thể cùng Quan Long đi chợ mua thức ăn làm Trần Khải Văn thật vui vẻ, nhưng cơn đau từ đầu nhũ vừa rồi làm hắn có chút sợ, cẩn thận gật gật đầu.

“Đau lắm sao! ?” Quan Long dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa lên đầu nhũ, chỗ mình vừa mới nhéo qua.

“Không… Không đau…” Trần Khải Văn lập tức lắc đầu, cắn răng nhẫn lại tiếng rên đau.

“Thực xin lỗi, tôi hơi mạnh tay.” Quan Long đưa tay cởi bỏ nút áo Trần Khải Văn, kéo vạt áo ra hai bên, nhìn đến một bên đầu nhũ bị đỏ và sưng hơn bên kia rất nhiều. Quan Long không phải là người vô lý, cũng không có sở thích SM, vừa rồi là do nhắc đến việc bị người bán lừa nên có chút tức giận, hiện tại cũng lập tức hướng Trần Khải Văn mở miệng xin lỗi.

“Không… Không có việc gì, thật sự không đau . A…” Lời giải thích này của Quan Long làm Trần Khải Văn thụ sủng nhược kinh, nhanh lắc đầu. Nhưng bất ngờ Quan Long lại cuối xuống một hơi ngậm lấy đầu nhũ sưng đỏ kia vào miệng.

Trần Khải Văn cảm giác hôm nay y đối với mình rất kỳ lạ, buổi sáng cười với mình, buổi chiều hai người lại cùng đi chợ mua cá, nhưng mà mua cá xong y liền mất hứng, vừa rồi còn hung bạo nhéo đầu nhũ mình, rồi lại nói xin lỗi… Hắn đoán không ra y đang nghĩ gì, nhưng hắn thật sự sợ hãi khi đầu nhũ đau đớn bị mút vào.

Trần Khải Văn cũng không đau như trong dự kiến. Quan Long thậm chí còn không lấy môi mút lấy đầu nhũ, đôi môi chỉ là nhẹ dán lên ngực hắn, đem đầu nhũ hàm trong miệng mình, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng cọ xát qua lại đầu nhũ, lực đạo dịu dàng đến mức không tính là đang liếm lộng, cũng không hàm chứa ý tứ tình sắc nào.

Loại cảm giác che chở này lặp tức làm mũi Trần Khải Văn cảm thấy cay cay, thậm chí ngay cả khóe mắt cũng trở nên ướt át. Bởi vì chỉ lần đầu tiên khi bị Quan Long nhận lầm là Ngô Lâm hắn mới được y đối xử dịu dàng như vậy, còn hai lần sau thì sự ôn nhu của y thật sự quá ít. Trong lòng Trần Khải Văn rối tinh rối mù, nhanh chóng dựa vào lòng ngực Quan Long, mặc y muốn làm gì thì làm.

Quan Long từ trước ngực Trần Khải Văn ngẩn đầu, lần thứ hai hôn lên môi hắn, Trần Khải Văn cũng chủ động đưa đầu lưỡi vào trong miệng y, dây dưa chơi đùa.

Hơi thở nặng nề cùng âm thanh ẩm ướt khi miệng hai người gắn bó không ngừng vang ra. Bàn tay Quan Long chuyển dần đến khố gian của Trần Khải Văn, ngón tay cách lớp quần nhẹ nhàng vẽ lên hình dáng phân thân, trụ thịt lúc đầu còn mềm mại qua khiêu khích của bàn tay dần dần cứng rắn đứng lên, bị quần chặn lại, vải dệt bó chặt lấy phân thân đang cương.

“Cởi quần được không! ? Để nơi này thoải mái một ít.” Quan Long liếm duyệt đôi môi của Trần Khải Văn, ngón tay như trước do dự không rời đi phân thân đã cương, chỉ phúc ngẫu nhiên còn lướt qua chỗ đầu đỉnh mềm mại. Không giống giọng điệu ra lệnh trước đây, Quan Long chỉ nhỏ nhẹ hỏi, thậm chí trong lời nói còn có cảm giác một chút ôn nhu.

Lúc trước Quan Long nghĩ nếu hai người muốn hảo hảo ở chung, sẽ không ở trước mặt Trần Khải Văn mà nhắc chuyện MB nữa, đương nhiên cũng sẽ không lấy thái độ đối đãi MB mà đối đãi hắn, cứ dùng yêu thích đối xử với hắn đi. Hơn nữa Quan Long phát hiện chỉ cần y biểu hiện một chút ôn nhu, tỷ như vừa rồi cẩn thận giúp Trần Khải Văn an ủi đầu nhũ, hắn sẽ lặp tức trở nên chủ động, trong lòng Quan Long cảm thấy giống như mình được lời, tự nhiên thái độ đối đãi hắn cũng tốt hơn.

Một câu nói dịu dàng của Quan Long đã đem đầu óc Trần Khải Văn làm cho trống rỗng, chờ khi tin thần phục hồi, chính mình đã tự cởi quần, hạ thân trần trụi ngồi trên đùi Quan Long.

ღ♥ღღ♥ღ♂♂ ღ♥ღღ♥ღ