Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 49. TRẢ GIÁ (H)

       

CHƯƠNG 49. TRẢ GIÁ (H)

“Hửm! ?” Quan Long nghi vấn lên tiếng, hai tay hoàn trụ lấy thắt lưng Trần Khải Văn, làm cho nữa người dưới hai người càng thiếp hợp chặt chẽ hơn. Song mông mềm mại cọ xát khố gian, Quan Long nửa đem phân thân cứng rắng đĩnh đĩnh đi vào khe mông, trên thân thể cọ lên cọ xuống, cọ cọ một lát đầu đỉnh liền ở đặt ngay chỗ cửa vào, địa phương kia rất nhanh co rút lại, làm Quan Long không tự chủ được đĩnh về phía trước.

“Quan… Quan Long…” Cảm giác được cực đại đầu đỉnh cơ hồ là muốn cứng rắn chen vào, Trần Khải Văn bị dọa đến giọng cũng run run.

“Hô… Đừng khẩn trương, tôi không đi vào!” Quan Long hít khí, buông ra Trần Khải Văn, lùi lại vài bước làm thân thể hai người tách ra một khoảng.

Thân thể Trần Khải Văn bởi vì lời trấn an cùng hành động của Quan Long mà trầm tĩnh lại, hắn còn nghĩ y sẽ giống hai lần trước, đại khái sẽ nói ngươi là MB, nơi đó bị đàn ông làm nhiều rồi hẳn không còn đau đớn, bởi vậy Trần Khải Văn mới cảm thấy y hôm nay thật kỳ lạ, trừ bỏ việc nhéo đầu nhũ hắn còn lại đều tốt lắm, trong lòng thực có chút vui sướng cùng cảm động. Cho nên khi Quan Long đưa ngón tay ra, Trần Khải Văn lập tức thuận theo mà ngậm vào trong miệng, mau chóng hấp duyệt, để Quan Long có thể giúp mình khuếch trương hậu huyệt.

Quan Long đem ngón tay dính nháp xâm nhập thật sâu vào hậu huyệt, nhẹ nhàng ma xát, lần này so với hai lần trước kiên nhẫn hơn rất nhiều, chỉ phúc chậm rãi vuốt lên vách tường sâu bên trong, tạm dừng một chút để Trần Khải Văn Thích ứng rồi mới chậm rãi rút ra.

“A a… Quan Long…” Động tác dịu dàng cẩn thận của Quan Long làm nội tâm Trần Khải Văn rúng động, thân thể cũng trở nên càng thêm mẫn cảm, phân thân sau khi bắn tinh lần thứ hai đứng thẳng, miệng phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng.

“Tôi vào đây, chịu đau một chút lặp tức thoải mái.” Quan Long ôn nhu nhắc nhở một tiếng, rút ngón tay ra, lại ở cửa hang nhu lộng thêm vài cái, rồi mới bày khai cánh mông Trần Khải Văn cầm lấy phân thân từ từ đi vào.

Câu nhắc nhở dịu dàng này tựa như lúc nãy Quan Long an ủi đầu nhũ vậy, sóng mũi Trần Khải Văn lại thấy cay cay, thiếu chút nữa trực tiếp khóc lên. Trong đầu đột nhiên nghĩ ngày mai sẽ nấu bữa sáng thật ngon cho Quan Long hoặc hỏi xem y buổi tối muốn ăn món gì. Bởi vì trừ bỏ điều này, Trần Khải Văn không biết mình còn có thể vì Quan Long làm được gì. Quan Long chỉ cần có một chút ôn nhu, hắn đã muốn bỏ ra toàn bộ thể xác và tinh thần để bù vào.

Trần Khải Văn cúi xuống thân thể, nâng lên mông, Quan Long đỉnh tiến tới trước, hắn liền hướng phía sau nghênh hợp. Dương vật thô lớn lặp tức ngập sâu trong huyệt khẩu, mặc dù đã được khuếch trương qua, nhưng bởi vì vách tường bên trong bị kéo căn đến cực hạn nên vẫn gây ra cảm giác đau đớn, Trần Khải Văn thắt chặt lại hậu huyệt, nhanh chóng kẹp lấy côn thịt Quan Long không muốn buông ra.

Sự chủ động của Trần Khải Văn làm Quan Long đang cao hứng lại kích động không thôi. Không còn ôn nhu như lúc đầu, lại thêm vài phần khát cầu điên cuồng, không ngừng muốn chiếm lấy thân thể hắn. Dương vật đĩnh nhập thật sâu hung hăn rút ra, thối lui đến cửa huyệt rồi lại mạnh bạo cắm vào. Mỗi lần va chạm đều thống vào nơi sâu nhất, thậm chí hai cánh mông của Trần Khải Văn đều bị xương hông Quan Long chành đến đỏ bừng.

“Quan… Quan Long… Không được… Tôi chịu không nổi…” Trần Khải Văn cơ hồ chiết thành chín mươi độ ghé vào trên bàn, thân thể bị Quan Long ép về phía trước từng chút từng chút một. Một bên thừa nhận trừu sáp từ phía sau của Quan Long, một bên đưa tay đến khố gian xoa bóp phân thân cũng đang trướng đau của chính mình.

“Chúng ta cùng nhau…” Quan Long cũng há mồm thở dốc, cái trán che kín nhưng giọt mồ hôi tinh mịn, va chạp trừu sáp cũng mạnh và nhanh hơn. Sau khi Trần Khải Văn hét lên một tiếng chói tai, hậu huyệt co rút ôm trọn cự vật trướng to, Quan Long lại đột nhiên đem phân thân rút ra bắn lên lưng Trần Khải Văn.

✿‿✿♂ ♥ ♂ ✿‿✿