Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 5 ÔM CHẰM

       

CHƯƠNG 5 ÔM CHẰM

Trần Khải Văn từ trên người Quan Long tìm được chìa khóa cửa, mở cửa kè y vào trong nhà.

Đây là lần đầu tiên Trần Khải Văn đến nhà Quan Long. Theo đồng sự buông chuyện thì Quan Long từ sớm đã dọn khỏi nhà cha mẹ, một mình mua nhà ở. Trần Khải Văn vừa mở cửa thì lặp tức thấy được trên bức tường đối diện cửa ra vào có treo một bức ảnh, chụp hai người Quan Long cùng Ngô Lâm, Quan Long mặc tây trang màu đen, Ngô Lâm lại mặc màu trắng, hai người là chụp chính diện, tay trong tay dáng vẻ hạnh phúc, cười đến thật ngọt ngào.

Trần Khải Văn nhìn ảnh chụp, ngẫu nhiên lại liên tưởng đến bức ảnh trưng bày của cô dâu chú rể trong ngày cưới, chẳng qua cái kia là một nam một nữ, còn bức ảnh trên vách tường này là hai người đàn ông.

“Quan tổng, tôi lấy nước giúp anh.” Trần Khải Văn dìu Quan Long ngồi vào ghế sa lông, đợi y ngồi hảo mới xoay người đi vào phòng bếp.

Vật dụng trong nhà bếp đều đầy đủ. Dù đã được thu dọn sạch sẽ, nhưng vẫn có thể thấy có người thường xuyên ở trong này nấu ăn. Trần Khải Văn nghĩ, nếu chỉ có một mình Quan Long sống, công việc của y bận rộn như vậy, tuyệt đối sẽ không trang bị đầy đủ dụng cụ nhà bếp, lại còn thường xuyên nấu cơm. Như vậy chắc chắn Quan Long đang sống cùng Ngô Lâm, xem ra bức ảnh treo trong phòng khách kia đúng thật là “Ảnh cưới ” .

Trần Khải Văn tìm được cái ly, sau khi rót đầy nước liền trở lại phòng khách.

“Lâm, lâm…” Quan Long vẫn còn lầm bầm.

“Quan tổng, uống nước.” Trần Khải Văn đem ly để vào tay Quan Long.

Nhưng Quan Long lại không hề có phản ứng, đưa đôi mắt lờ đờ lên nhìn Trần Khải Văn, bàn tay quơ qua chiếc ly, nước lặp tức chảy vào sô pha. Trần Khải Văn vội vàng tìm cái khăn lau nước trên ghế, không còn cách nào đành phải ngồi bên cạnh Quan Long, tự mình cầm lấy ly nước đút cho Quan Long uống.

Trần Khải Văn đem cái ly ghé lên môi Quan Long, y cũng không phản kháng, ngoan ngoãn mà uống hết.

“Lâm đối với anh tốt nhất .” Nuốt một ngụm nước, Quan Long nghiêm đầu, nhìn Trần Khải Văn nhoẻn miệng cười.

Trần Khải Văn ngây ngẩn cả người, đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua, Quan Long ở khoảng cách gần như vậy mà cười với hắn, còn cười đến thật dịu dàng. Nhưng là trong miệng hắn lại kêu tên một người khác.

“Quan tổng, anh nghỉ ngơi đi. Thời gian không còn sớm, tôi về đây .” Trần Khải thu lại tâm tình, buông ly nước từ ghế sô pha đứng lên. Quan Long đã đưa về nhà, hắn không cần thiết còn ở lại. Hôm nay hắn chính là lừa mẹ nói mình tăng ca để đi quán bar, vẫn nên về nhà sớm một chút.

“Lâm, chớ đi!” Nhìn thấy Trần Khải Văn từ trên ghế sô pha đứng lên, Quan Long lập tức luống cuống, cũng theo sát đứng lên, từ phía sau ôm lấy Trần Khải Văn vào ngực.

“Quan… Quan tổng…” Trần Khải Văn hoảng sợ, vội vàng muốn kéo cánh tay của Quan Long ra.

“Lâm, đây không phải nhà chúng ta sao, em còn định đi đâu! ? Đừng rời bỏ anh.” Đối với sự giẫy giụa của Trần Khải Văn, Quan Long lại càng siết chặt cánh tay. Cằm y dựa vào vai Trần Khải Văn, thỏ thẻ nói nhỏ.

Nhà của chúng ta! ? Nếu như bức ảnh “Ảnh cưới”và toàn bộ những vật dụng trong nhà bếp lúc nãy chỉ là suy đoán của Trần Khải Văn, như vậy hiện tại hắn có thể khẳng định 100% Quan Long và Ngô Lâm đang sống cùng nhau.

“Lâm, chúng ta không cần chia tay được không! ? Anh biết anh không có cách nào để cho mẹ em có cháu nội. Nhưng trừ bỏ đứa con, cái gì anh cũng có thể cho em, anh sẽ thương em, sẽ yêu em cả đời, bằng không… Bằng không chúng ta đi tìm một người mang thai hộ, Lâm… Cầu… cầu xin em… Đừng rời bỏ anh…” lời nói Quan Long vẫn như cũ đứt quãng, thanh âm còn kèm theo một tia nghẹn ngào.

Nguyên lai Quan Long cùng Ngô Lâm chia tay là bởi vì đứa nhỏ. Kỳ thật Trần Khải Văn cũng chưa từng nghĩ nhiều về vấn đề này, tuy hắn thầm mến Quan Long gần mười năm, nhưng hắn chưa từng cùng nam nhân khác quen biết, ít nhất ở trong mắt người khác, Trần Khải Văn vẫn là “Bình thường”, nên cũng sẽ không bị loại áp lực này.

Hơn nữa nói sao thì hắn cũng không thể yêu thầm Quan Long cả đời, Trần Khải Văn đã từng nghĩ sẽ tìm biệt pháp để bức ra khỏi đoạn tình cảm vô vọng này, rồi sẽ theo lẽ thường mà kết hôn cùng một người phụ nữ, bình bình đạm đạm sống cả đời.