Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 50. NGỦ NGON

       

CHƯƠNG 50. NGỦ NGON

“Vì… vì sao không bắn bên trong?” Hậu huyệt không có cảm nhận được dịch thể nóng rực đánh sâu vào, Trần Khải Văn biết là Quan Long trước khi xuất tinh đã lấy phân thân ra, trong lòng một trận thất kinh.

“Cậu thật muốn tôi bắn ở bên trong! ? Cảm giác thích lắm đúng không! ?” Thanh âm Quan Long mơ hồ mang theo nụ cười thản nhiên, cầm lấy khăn tay giúp Trần Khải Văn chà lau lưng mình.

“Phải.. Không phải…” Trần Khải Văn bối rối không biết nên làm sao trả lời câu hỏi của Quang Long. Tinh dịch nóng bỏng đột nhiên bắn vào trong cơ thể, loại cảm giác tựa như bị hòa tan này là cả thể xác và tinh thần đều sảng khoái đến cực hạn, nhưng Trần Khải Văn không phải là ham mê, vui thích thân xác. Hắn nhớ rõ lần trước khi bắn vào trong, Quan Long dường như là rất thoải mái, nhưng sao lần này ngay thời điểm mấu chốt lại lui ra! ? Chẳng lẽ là vì nghĩ mình là MB nên không muốn! Lần trước chỉ do xúc động nhất thời! ? Không! Sẽ không đâu, vừa rồi y còn đối với mình tốt như vậy, dịu dàng an ủi đầu nhũ bị đau, nhắc nhở mình chịu đau một chút, lúc tiến vào cũng rất cẩn thận… Nhưng tại sao y lại không bắn bên trong! ? Quan tâm tất loạn, Trần Khải Văn rất để ý đến Quan Long, chỉ việc y không xuất tinh ở bên trong, trong đầu hắn đã suy nghĩ đến loạn thất bát tao, trong lòng bất ổn, cả người đều giống như đang mất hồn.

“Rốt cuộc là phải hay không phải! ? Bộ dáng cậu sao lại lắp bắp như vậy, chẳng phải lúc cùng người bán cá kỳ kèo trả giá rất lưu loát sao, ở trước mặt tôi sao lại luôn cuống quýt như vậy. Nếu tôi thật sự bắn bên trong, khi cậu đi vào phòng tắm, chẳng phải dịch thể sẽ lưu đầy nhà sao. Trong khoảng thời gian này, cậu ngoan ngoãn một chút, đừng lung tung ra ngoài tìm đàn ông khác, sau này lúc chúng ta ‘làm’ sẽ không đeo bảo hiểm, tôi mỗi lần đều sẽ trực tiếp bắn vào trong cho cậu thích ngất trời. Được rồi, đã lau khô, đứng lên đi tắm rửa đi.” Quan Long khó có lúc tâm tình tốt hòa nhã giải thích cho Trần Khải Văn hiểu lý do y không bắn vào trong. Sau khi dịch thể được lau khô, y vỗ vỗ mông Trần Khải Văn ý bảo hắn đứng lên, nhưng khi bàn tay tiếp xúc với làn da mềm mại và co giãn vô cùng tốt, Quan Long lại nhịn không được chộp trong tay bóp bóp vài cái.

“Ân… Ôi!” Nghe Quan Long giải thích, Trần Khải Văn yên lòng, hơn nữa vừa nghe y nói sau này hai người khi làm sẽ không mang bảo hộ, trong lòng không hiểu sao lại có chút phấn khởi. Đang chuẩn bị đứng dậy đi đến phòng tắm, nhưng vì vừa rồi lúc ân ái bảo trì tư thế ghé lên bàn trong một thời gian dài, chân tay cứng nhắt, mới vừa đứng thẳng thân thể liền mềm nhũng thiếu chút nữa té xuống mặt đất, may mắn Quan Long vừa lúc đứng bên cạnh đưa tay kéo hắn lại.

“Nể tình lúc nãy cậu rất nhiệt tình, tôi ôm cậu đi tắm.” Quan Long hướng Trần Khải Văn câu lên khóe môi, cúi xuống ôm lấy thân thể hắn.

Từ thư phòng đến phòng tắm chỉ cách có vài bước, nhưng được Quan Long ôm lấy làm Trần Khải Văn không khống chế được cảm giác dâng trào. Lần trước y ôm hắn là bởi vì sợ dịch thể sẽ chảy khắp nhà, còn lần này là vì lúc ân ái hắn chủ động, dù sao mặc kệ là nguyên nhân gì, có thể được y ôm trong ngực như vậy đã khiến hắn hạnh phúc đến rối tinh rối mù.

Khi tắm hai người vẫn hoàn toàn xích lõa, bất quá cũng không phát sinh thêm đều gì. Dù cho thân thể Trần Khải Văn đối với Quan Long có lực hấp dẫn, nhưng việc làm tình cũng nên có tiết chế. Trước kia khi sống cùng Ngô Lâm, Quan Long không cảm thấy mình có quá nhiều dục vọng, cách ba ngày năm bữa mới làm một lần. Hiện tại ở cùng Trần Khải Văn mới có ba ngày, mà đã làm đủ cả ba, lại càng ngày càng có xu thế bị nghiện. Nhưng trừ bỏ ngày đầu tiên lúc ân ái, Trần Khải Văn khẩu giao giúp y bắn lần thứ hai, hai ngày còn lại y đều khắc chế chính mình, không phải là không muốn, mà y sợ bản thân chưa già đã bị tinh tẫn thân vong.

Tắm rửa xong, Quan Long đi đến phòng ngủ, lúc đẩy cửa phòng ra y liền dừng lại.

“Ngủ ngon.” Quan Long nghiêng đầu nhìn Trần Khải Văn đang đứng trong phòng khách chúc ngủ ngon.

“… Quan tổng, ngủ ngon!” Trần Khải Văn sửng sốt một chút, sau đó trên mặt hiện lên một nụ cười tràn đầy sáng lạn.

“Ừm, đi ngủ sớm một chút đi.” Quan Long cảm thấy rất kỳ quái, chẳng qua là chúc hắn ngủ ngon, có cần cao hứng như vậy không, nhưng nụ cười sáng lạn như vậy làm gương mặt bình thường của Trần Khải Văn cũng lặp tức trở nên sáng ngời. Quan Long nghĩ, có lẽ MB này trước nay chưa gặp qua đàn ông tốt bao giờ, vậy chính mình sau này sẽ quan tâm hắn hơn. Dù sao bản thân chỉ cần đối xử tốt với hắn tốt một chút, MB này tựa hồ sẽ đối lại y vô cùng tốt, tính qua tính lại đều là mình có lời. Nghĩ như thế Quan Long liền hảo tâm hướng Trần Khải Văn tươi cười gật đầu, rồi mới trở về phòng ngủ.

Quan Long cười với mình! Hơn nữa còn chúc mình ngủ ngon! Trần Khải Văn đứng ngây ngốc ở phòng khách, trong đầu chỉ lặp lại hai câu nói này, miệng cười tươi đến không thể nào khép lại được.

Đúng rồi, hôm nay hai người lúc ân ái đem thư phòng làm cho hỏng bét, ngày mai Quan Long vẫn ở đây làm việc đi, phải nhanh thu dọn chỉnh tề mới được.

Trần Khải Văn trên mặt mang theo nụ cười ngu đần vội vàng chạy vào thư phòng…

✿‿✿♂ ♥ ♂ ✿‿✿