Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 51. TÁCH RA

       

CHƯƠNG 51. TÁCH RA

Sáng sớm hôm sau khi bước chân ra khỏi phòng ngủ, Quan Long không hề bất ngờ khi ngửi được mùi hương bữa sáng từ phòng bếp bay tới.

“Quan tổng, sớm an.” Trần Khải Văn quay đầu nhìn Quan Long, nở một nụ cười ấm áp.

“Sớm an, đang làm cái gì vậy! ?” Quan Long nhón chân, đi đến bên cạnh Trần Khải Văn, nhìn vào thứ đang bận rộn trên tay hắn.

“Đang chiên bánh quẩy.” Trần Khải Văn quay đầu lại tiếp tục nhào chỗ bột trong tay, cho đến khi nó mềm và mịn ! Lăn thành cây thật dài rồi quét chút dầu, sau đó dùng dao cắt thành những đoạn mì đều nhau, đem hai đoạn mì bắt chéo lại cùng một chỗ, một cây bánh quẩy liền hoàn thành. Trần Khải Văn thủ pháp lưu loát, trong chốc lát, trên mặt bàn liền đầy bánh quẩy. Đợi dầu trong chảo nóng khoảng tám phần, mới đem bánh quẩy đã chuẩn bị sẵn bỏ vào, dùng đũa xoay mặt liên tục, đến khi vàng óng thì lấy ra, để qua khay đặt bên cạnh.

“So với bên ngoài bán ăn ngon hơn.” Bánh quẩy mới chiên xong còn thật nóng, nhưng Quan Long vẫn nhịn không được đưa hai ngón tay bóc lấy, cắn hạ một cái, lớp da vàng sắc bên ngoài cắn vào thật giòn xốp ngon miệng, bên trong lại mềm dẻo có lực, lửa dầu vừa đủ, nồng đậm mùi thơm không nói nên lời lặp tức tràn ra. Quan Long thật tâm tán thưởng một câu.

“Bên ngoài bán đều là đã chiên qua vài lần dầu, chính mình làm sẽ ăn được hương vị đầu tiên, ít nhất sạch sẽ yên tâm.” Trần Khải Văn tiếp tục chiên cái bánh quẩy thứ hai, chậm rãi trở mặt, được khi biến thành màu vàng sắc, mới vớt ra để vào trong khây.

“Có thời gian tôi cũng sẽ học, nói sao thì, cậu cũng không có khả năng nấu bữa sáng cho tôi cả đời.” Quan Long đã ăn xong một cái, duyện duyện ngón tay, lại cầm lên cái bánh thứ hai cắn xuống.

Trần Khải Văn cầm đũa khấy chiếc bánh một chút, kỳ thật em thật sự muốn nấu bữa sáng cho anh cả đời.

Sau đêm đó, thái độ của Quan Long đối với Trần Khải Văn cải biến rất nhiều. Đầu tiên là sửa thói ngang ngược, vênh mặt hất hàm sai khiến lúc đầu, chuyển thành dịu dàng nho nhã khi nói chuyện với Trần Khải Văn, cũng không còn ở trước mặt hắn nhắc đến thân phận MB hay việc bao dưỡng, khi tâm tình tốt còn nhìn hắn mỉm cười ôn nhu. Dịu dàng này của Quan Long làm cho hắn vô cùng cảm động, lại trăm phương nghìn kế đối xử tốt với y. Mỗi ngày đều làm tốt đồ ăn, món ăn cũng không có trùng lặp lại. Trong lúc hai người ân ái cũng tận lực nhu thuận, chủ động nghênh đón.

Cuộc sống của Quan Long được Trần Khải Văn hầu hạ đến vô cùng sảng khoái, khi ngẫu nhiên nhớ đến chuyện mình cùng Ngô Lâm chia tay, trong lòng tựa hồ đã không còn khó chịu. Quan Long nghĩ mình có thể nhanh chóng quên đi thương tổn này, kỳ thật phần lớn đều nhờ vào công lao của Trần Khải Văn, vô luận là dục vọng thân thể, hay là chất lượng sinh hoạt, so với trước kia đều tốt hơn nhiều lắm. Quan Long thậm chí nghĩ lần đó say rượu nhận lầm đem MB này về nhà, chính mình giống như mèo mù vớ được cá rán, đánh bậy đánh bạ lại mang về một người vừa có năng lực trên giường vừa có thể đi vào phòng bếp, mà cả hai mặt MB này đều làm cho y thật vừa lòng.

Duy nhất có một điều làm cho Quan Long không thỏa mãn chính là Trần Khải Văn một tuần phải về nhà hai ngày.

Lúc Trần Khải Văn nói với y muốn tối thứ sáu mỗi tuần sẽ về chăm sóc mẹ, Quan Long sảng khoái đáp ứng ngay. Nhân viên Quan thị đều được nghỉ hai ngày cuối tuần, cho dù Trần Khải Văn là MB được mình bao nuôi, yêu cầu bình thường hợp lý cũng nên đáp ứng, nếu Quan Long thật là kẻ không hiểu ý người, Quan thị đại khái cũng đã sớm đóng cửa .

Cuối tuần lần thứ nhất Trần Khải Văn về nhà, Quan Long cảm thấy cuộc sống của mình cũng bình thường như hàng ngày, thừa dịp nghỉ ngơi liền hẹn đối tác làm ăn đi đánh golf, ăn tiệc, chỉ là lúc ở nhà hàng sang trọng ăn cơm, Quan Long cảm thấy mấy món sơn trân hải vị này lại không ngon bằng mấy món ăn bình thường mà Trần Khải Văn làm, nhìn một bàn đầy mỹ thực, Quan Long thấy thiếu chút hứng thú, lại có chút thực không muốn ăn.

Cuối tuần lần thứ hai Trần Khải Văn về nhà, Quan Long đem bữa sáng mà tối qua hắn chuẩn bị cho y hâm nóng lại, thỏa mãn ăn xong rồi rời khỏi nhà. Y cùng khách hàng gặp mặt, tụ họp nói chuyện làm ăn, buổi tối thì đi quán bar uống hai chén thả lỏng một chút. Mãi đến nữa khuya mới tận hứng rã rời trở về nhà. Căn nhà trống rỗng tối như mực, Quan Long đột nhiên rất nhớ cảm giác khi ôm thân thể ấm áp của Trần Khải Văn, lửa tình mãnh liệt lúc cả hai ân ái, càng nghĩ càng tịch mịch khó nhịn, vì không muốn tiếp tục suy nghĩ, Quan Long vội vọt vào thư phòng mở ra máy tính, nghiêm chỉnh làm việc cả đêm

✿‿✿♂ ♥ ♂ ✿‿✿

Có người nhớ “Vợ” a….. Mà đỉnh điểm còn ở chương sau….