Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 52 THẨM DU (AKA THỦ DÂM) (H)

       

CHƯƠNG 52 THẨM DU (AKA THỦ DÂM) (H)

Đây là sáng sớm thứ bảy của lần thứ ba Trần Khải Văn về nhà. Ra khỏi phòng ngủ, Quan Long đương nhiên không ngửi được mùi hương bữa sáng Trần Khải Văn làm từ phòng bếp bay ra. Y chậm chạp lê bước vào nhà bếp, mở tủ lấy ra món trứng rán mà tối qua Trần Khải Văn đã chiên, trong nồi cũng có cháo bát bảo đã nấu xong. Sau khi đem bữa sáng có sẵn hâm nóng lại, Quan Long liền múc cháo cùng trứng chiên đem ra bàn ăn.

Quan Long ngồi vào ghế bắt đầu ăn điểm tâm, một muỗn cháo bát bảo đưa vào miệng, hương vị ngọt ngào mềm nhuyễn, so với mới nấu không mấy khác biệt, nhưng trứng rán hiển nhiên không còn giòn xốp bằng lúc mới chiên. Quan Long nghĩ thầm nếu Trần Khải Văn ở đây thì thật tốt biết bao, chính mình có thể đứng bên cạnh hắn chờ ăn trứng rán mới ra lò.

Hiện tại Quan Long đã dưỡng thành thói quen “Xem” Trần Khải Văn nấu ăn. Y nói không thể để hắn nấu ăn cho mình cả đời, bản thân phải nhìn để học hỏi, nhưng chung quy, Quan Long chỉ muốn thuận tiện cho việc ăn vụn của mình thôi. Hiện tại ở trước mặt Trần Khải Văn, y hoàn toàn không cần cái gì hình tượng tổng giám đốc Quan thị, đồ ăn vừa mới nấu xong, liền khẩn cấp dùng tay bóc lên ăn, có khi bị nóng, liền quẹt miệng trừng mắt nhìn Trần Khải Văn, đem toàn bộ trách nhiệm đều đổ lên đầu hắn. Lúc này trên mặt Trần Khải Văn sẽ lộ ra nụ cười bất đắt dĩ. Quan Long rất thích hắn cười như vậy, dịu dàng mềm mại, hoàn toàn là bộ dáng không còn cách nào khác. Thậm chí sau này Quan Long còn cố ý giả bộ bị nóng, chỉ là muốn được nhìn thấy nụ cười này của hắn.

Hai người ở chung một thời gian, Trần Khải Văn ở trước mặt Quan Long đã ít đi một chút khúm núm, thêm vài phần tự nhiên, thái độ đối đãi với y vẫn dịu dàng nho nhã, cho tới giờ đều luôn tươi cười, nói chuyện cũng không còn lắp bắp, tốc độ không nhanh không chậm, trung âm trong sáng lại có chút nhỏ nhẹ, nghe vào lỗ tai Quan Long thật rất là thoải mái.

Nghĩ đến đây, Quan Long đang ăn điểm tâm không nhịn được nở nụ cười, đem muỗng cháo cuối cùng đưa vào miệng, Quan Long cảm thấy mỹ mãn cầm khăn tay lau miệng. Trần Khải Văn trừ bỏ thái độ công tác không tích cực và thân phận MB ra, những phương diện khác đều không chê vào đâu được.

Ăn xong bữa sáng, Quan Long gọi điện thoại hẹn một đối tác ra bàn chuyện. Vừa ra đến cửa, y đứng lại trước gương đeo caravat. Nhớ tới mỗi sáng vì thời gian cấp bách, Quan Long lo mặt áo khoác nên gọi Trần Khải Văn tới đeo caravat giúp mình. Trần Khải Văn cuối thấp đầu, bàn tay trắng nõn cầm caravat nghiêm túc đeo giúp y, đỉnh đầu phớt nhẹ qua hai má Quan Long làm y cảm thấy ngứa ngứa, Quan Long cúi đầu, đôi môi vừa lúc chạm vào cái trán trơn bóng của Trần Khải Văn, một giây kia, trong lòng ấm áp mà mềm mại.

Sau khi cùng đối tác bàn chuyện xong, Quan Long mời họ đi ăn trưa, vẫn là một bữa tiệc lớn không khơi nổi hứng thú của y. Xế chiều thì đi đánh golf một lát, Trần Khải Văn không có ở nhà, không ai làm cơm chiều, Quan Long liền ở bên ngoài tùy tiện ăn một chút, hành trình một ngày cuối cùng cũng kết thúc.

Về đến nhà, Quan Long thay đổi quần áo ngồi trên ghế sofa xem tv. Khi Trần Khải Văn ở đây, hai người cũng sẽ cùng nhau ngồi xem, tuy rằng lúc này đại đại bộ phận sẽ sáp lại cùng nhau cùng một chỗ, nhưng Quan Long vẫn để ý thấy được Trần Khải Văn thích tiếc mục tài chính kinh tế, có khi chăm chú đến thất thần, ngay cả Quan Long nói chuyện hắn cũng không phản ứng. Quan Long nghĩ thầm nếu Trần Khải Văn thích loại tiếc mục này thì hẳn là công việc nên làm tốt mới đúng, nhưng tại sao một cái báo cáo tài chính đơn giản cũng làm sai. Y lặp tức tưởng tượng là do hắn làm MB, gấp gáp cùng đàn ông lên giường nên mới chậm trễ công việc. Một cỗ tức giận không tên lặp tức nẩy lên, y liền kéo Trần Khải Văn đang xem tv qua, trực tiếp trút bỏ quần áo, đặt ở trên ghế sofa hung hăng mà làm một trận.

Một mình xem tv cũng không có ý nghĩa gì, Quan Long đứng dậy tắt tv, chuẩn bị đi tắm rồi ngủ.

Dòng nước ấm áp chảy xuống giải trừ đi mệt mỏi của một ngày dài, Quan Long thoải mái nhắm mắt lại, trong đầu lại đột nhiên thoáng hiện lên thân thể trần truồng của Trần Khải Văn khi hai người tắm chung.

Chết tiệt! Sao mới như vậy đã có phản ứng ! Tối qua trước khi Trần Khải Văn đi, Quan Long ở trong thân thể hắn bắn hai lần mới tận hứng, sau đó nhìn hắn mệt đến không thể làm gì được, vẫn là Quan Long lái xe đưa Trần Khải Văn trở về nhà. Vậy mà hiện tại… Quan Long cúi đầu nhìn phân thân gắng gượng cứng rắn giữa hai chân mình, lắc đầu muốn đuổi hình ảnh của Trần Khải Văn đi, nhưng thân thể gầy yếu trần truồng kia lại càng thêm rõ ràng, phân thân trướng đến phát đau, cuối cùng nhịn không được y đành đưa tay cầm lấy an ủi.

“Ngô…” Quan Long nhớ tới lúc hai người ân ái, ánh mắt Trần Khải Văn mông lung, gò má đỏ bừng, đôi môi khẽ nhếch, tiếng rên rĩ liêu nhân làm tâm người ngứa ngái khó nhịn, lúc miệng mình ngậm lấy đầu nhũ phấn nộn mà mút, thân thể đơn bạc kia sẽ run rẩy từng đợt, sau đó côn thịt cứng rắn bị chính mình nắm trong tay, ngón tay mơn trớn phần gân nhỏ nổi lên, ấn vào đầu đỉnh mềm mại, chỉ cần trêu đùa vài cái đã chảy ra chất lỏng trắng mịn… Quan Long chìm đắm trong tưởng tượng của bản thân, vừa nghĩ bộ dáng đùa bỡn phân thân Trần Khải Văn ra sao vừa tự xoa bóp chính mình.

“Trần Khải Văn…” Đây là lần đầu tiên Quan Long ở loại trạng thái này mà gọi tên Trần Khải Văn, cũng là ở lúc y tự an ủi mình. Huyệt khẩu hé ra rồi rất nhanh co rút lại giống như có lực hút, luôn làm cho bản thân muốn nhanh chống cắm vào. Nếu không phải ngại Trần Khải Văn là MB, Quan Long rất muốn dùng đầu lưỡi khám phá hậu huyệt, nhấm nháp cảm giác lửa nóng mềm mại cùng tư vị bên trong, phân thân khi tiến vào, vách tường mềm mại ướt át gắt gao vây trụ thứ thô to của mình, đi sâu vào trừu sáp vài cái, bên trong sẽ trở nên càng ngày càng thấp hoạt, cọ xát làm đầu đỉnh ngứa lên từng đợt, rồi đột nhiên đỉnh đến chỗ sâu nhất…

“Hô…” Tinh dịch trắng ngà từ trong tay Quan Long bắn đi ra…

✿‿✿♂ ♥ ♂ ✿‿✿