Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 53. ĐĂNG MÔN

       

CHƯƠNG 53. ĐĂNG MÔN

Sáng chủ nhật sau khi tỉnh dậy, chuyện đầu tiên Quan Long nghĩ đến chính là bữa sáng nên làm sao đây. Trần Khải Văn chỉ làm bữa sáng ngày thứ bảy, không phải ngại phiền toái, mà hắn sợ Quan Long ăn đồ ăn cách ngày sẽ không tốt cho dạ dày. Bất quá trước khi đi hắn có mua sữa để trong tủ lạnh, dặn dò Quan Long lúc đói bụng có thể đem đi hâm nóng rồi uống.

Quan Long từ trên giường ngồi dậy, chăn bị trượt xuống thắt lưng lộ ra bộ ngực tinh tráng, y xốc chăn lên cầm lấy quần áo qua quýt mặc vào người, sau khi rửa mặt xong, mới ra khỏi phòng ngủ đi xuống nhà bếp.

Mở tủ lạnh lấy sữa, xé mở bao bì, trực tiếp hút là có thể uống. Tuy rằng uống sữa lạnh không có hại gì, nhưng Quan Long nghĩ nếu Trần Khải Văn đã nói hâm nóng thì thôi cứ hâm nóng, dù sao chắc chắn là hắn muốn tốt cho mình. Sau khi uống sữa nóng xong Quan Long vẫn cảm thấy cái bụng trống trơn, bèn nghĩ tìm thêm thứ gì đó để ăn. Chính là dạo qua một vòng trong nhà bếp cũng không thấy thứ gì.

Quan Long nghĩ Trần Khải Văn tóm lại sẽ không thể nấu cơm cho mình cả đời, dù sao y cũng không thể bao dưỡng hắn mãi, vẫn là tự mình động thủ nấu đi. Tuy rằng tài nấu nướng của mình trước kia cũng không giỏi gian gì, nhưng cũng coi như có chút căn bản, huống hồ mỗi ngày đều nhìn Trần Khải Văn nấu, nhìn nhiều rồi cũng sẽ biết, vừa đúng lúc hắn không có nhà mình sẽ thực hành một chút.

Trong lòng vừa nghĩ xong Quan Long lặp tức đứng lên, bất quá cũng không dám làm món gì phức tạp, liền làm món đơn giản nhất đó là trứng rán. Quan Long nhớ lại các bước làm trứng rán của Trần Khải Văn, cực kỳ hứng thú đi lấy bột mì bỏ vào trong bát, rồi bỏ vào hai quả trứng, thái chút hành cùng bỏ vào, đổ thêm chút nước rồi khấy thành trạng thái sềnh sệt. Bắt chảo lên đổ dầu vào, đợi sau khi chảo nóng, Quan Long bắt chước bộ dáng Trần Khải Văn múc trứng để vào trong chảo. Nhưng Trần Khải Văn đổ trứng rán thành hình trứng, còn Quan Long đổ đi đổ lại vẫn là chỗ này nhiều một chút chỗ kia thiếu một chút, hình dáng tạo thành thật lộn xộn, vừa nhìn đã khiến người khác không muốn ăn. Bất quá đường đường tổng giám đốc Quan thị sao lại nhận mình chiên trứng rán thất bại ! Quan Long gắp cái bánh hình thù kỳ quái tùy tiện ném vào đĩa, lại bắt đầu đổ cái bánh thứ hai, lần này tròn ra tròn, hình dạng coi như gọn gàng, nhưng Quan Long hơi chút thất thần trở mặt trễ, kết quả chiên ra cái bánh một bên thì chín, một bên thì khét.

Trách không được tại sao trước kia Ngô Lâm luôn chê mình nấu cơm không thể ăn, nguyên lai là mình không có tài nấu nướng! Quan Long tắt bếp, buông cái bát cùng muỗng trên tay, bắt đầu cam chịu tìm lý do. Ảo não sinh ra một chút hờn dỗi, rồi đem phòng bếp lộn xộn dọn dẹp một chút. Chủ yếu là y sợ Trần Khải Văn sau khi trở về sẽ biết mình chiên trứng không thành công, tuy nói Trần Khải Văn đối với y vô cùng tốt chắc chẳn sẽ chẳng nói gì, nhưng Quan Long tự mình cũng cảm thấy xấu hổ.

Quan Long trở lại phòng khách, sờ sờ cái bụng xẹp lép, số sữa mới uống vừa rồi đã tiêu hóa hết, coi như đó là bữa sáng đi, nhưng cơm trưa làm sao đây! ? Đều do Trần Khải Văn, đem thói quen ăn uống của mình dưỡng thành như vậy. Đối với sơn trân hải vị đều mất hứng thú, trong lòng Quan Long thế nhưng lại đổ lỗi cho Trần Khải Văn, nhưng Trần Khải Văn buổi tối mới trở về, giữa trưa cũng không thể để bụng đói. Càng không thể gọi hắn về nấu cơm, người ta một tuần mới về nhà một lần, Quan Long

Tính trước lo sau cả nữa ngày, Quan Long đột nhiên nhớ đến ngày đó đưa Trần Khải Văn về không phải đã biết được nhà của hắn, vậy cứ trực tiếp đến nhà hắn cọ (aka ăn chực) cơm một bữa cho khỏi phiền toái. Nếu hắn hỏi lý do, cứ nói mình có việc vừa lúc đi ngang qua, bình thường Trần Khải Văn đối với mình tốt như vậy chắc chắn sẽ không từ chối.

Quan Long lại ở nhà chờ thêm một lúc, ước chừng đến giờ nhà Trần Khải Văn ăn cơm thì mới ra khỏi cửa.

Ngày đó đưa Trần Khải Văn về nhà, Quan Long cũng chỉ đưa đến dưới lầu nên không biết số nhà cụ thể. Hôm nay đi ô-tô tới dưới lầu, Quan Long liền lấy di động ra gọi cho hắn.

“Quan tổng, có chuyện gì sao! ?” Điện thoại bắt máy, trung âm làm người ta thoải mái của Trần Khải Văn truyền vào tai y.

“Không có gì, chỉ là hôm nay tôi có việc ở gần đây, vừa lúc đi ngang qua nơi này, giờ đang đứng dưới lầu nhà cậu.” Quan Long nửa chữ cũng không nói đến chuyện mình đi cọ cơm, đơn giản nói vài câu liền im lặng chờ phản ứng của Trần Khải Văn.

“Anh chờ một chút, tôi lập tức xuống lầu.” Trần Khải Văn lập tức đáp lại, trong điện thoại còn truyền ra âm thanh tiếng chân người chạy vội.

“Được.” Giống y như y dự đoán, Quan Long mỉm cười cúp máy.

✿‿✿♂ ♥ ♂ ✿‿✿