Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 54. VỀ NHÀ

       

CHƯƠNG 54. VỀ NHÀ

“Quan tổng, mời vào.” Trần Khải Văn vội vàng xuống lầu, đem Quan Long mời vào trong nhà.

Quan Long giương mắt đánh giá một vòng, loại nhà phổ thông với hai phòng ngủ một phòng khách, phòng không lớn, dọn dẹp sạch sẽ chỉnh tề, sofa và rèm cửa đều sử dụng gam màu ấm, làm cho người ta có cảm giác thực ấm ấp.

“Tiểu Văn, ai tới vậy! ?” Một tiếng nói từ phòng bếp truyền ra, cùng lúc đó một phụ nữ trung niên với gương mặt có vài nét giống Trần Khải Văn bước ra. Quan Long đoán đây hẳn là mẹ của hắn.

“Mẹ…” Trần Khải Văn không biết nên nói sao với mẹ về thân phận của Quan Long, nếu nói thật, đường đường là tổng giám đốc Quan thị sao lại đến nhà của một nhân viên bình thường, làm vậy sẽ khiến mẫu thân nghi ngờ về quan hệ của mình cùng y. Trần Khải Văn nhất thời nghẹn lời, không biết nên làm sao.

“Chào dì, con là Quan Long, đồng nghiệp của Trần Khải Văn, hôm nay vừa đúng lúc làm việc ở gần đây, nên mới gọi điện nói muốn ghé thăm, có chỗ nào quấy rầy xin thứ lỗi.” Quan Long nghiêng mắt nhìn thấy vẻ khẩn trương trên mặt Trần Khải Văn, liền tươi cười hướng Trần mẫu nói lời khách sáo, thay hắn trả lời vấn đề. Quan Long không nghĩ cũng biết Trần mẫu chắc chắn không biết quan hệ của hai người, hôm nay mình đột ngột xuất hiện làm Trần Khải Văn trở tay không kịp, cũng nên giúp hắn nói mấy câu.

“Quấy rầy cái gì a. Bình thường tiểu Văn cũng phải nhờ đồng nghiệp các cậu chiếu cố nó. Vừa lúc cơm trưa sắp nấu xong, ở lại cùng ăn đi.” Lời nói khéo léo của Quan Long làm Trần mẫu rất vừa lòng, liền nhiệt tình mời y lưu lại ăn cơm trưa.

“Cám ơn dì, vậy phiền toái dì quá.” Quan Long vốn là đến cọ cơm, lời Trần mẫu nói gãi đúng chỗ ngứa, vội vã gật đầu đồng ý.

Trần mẫu xoay người trở về phòng bếp tiếp tục chuẩn bị cơm trưa. Để lại Trần Khải Văn và Quan Long ngồi ở phòng khách không biết nói gì, Trần Khải Văn sợ không cẩn thận nói sai gì đó để mẹ ở nhà bếp nghe thấy sẽ sinh nghi ngờ. Cũng may sau đó Trần Mẫu gọi hắn vào bếp phụ bưng thức ăn, Trần Khải Văn nói với Quan Long một tiếng, lập tức rời khỏi phòng khách đi vào nhà bếp.

“Dì à, trù nghệ của người thật giỏi, món ăn này nhìn thật đẹp mắt, ăn vào cũng rất ngon miệng.” Khi ăn cơm trưa, Quan Long một bên gắp thức ăn một bên mở miệng khen trù nghệ của Trần mẫu. Hiện tại y đã biết Trần Khải Văn nấu ăn ngon như vậy là do học được từ mẹ, dĩ nhiên trù nghệ của Trần mẫu so với Trần Khải Văn càng tốt hơn, bất quá mỗi ngày có thể ăn đồ ăn hắn nấu, y cũng đã thỏa mãn rồi.

“Là cơm bình thường thôi, nếu thấy ngon thì cứ ăn nhiều thêm một chút.” Trần mẫu được khích lệ mặt mày rạng rỡ, liền hướng bát của Quan Long gắp thêm đồ ăn.

Trần Khải Văn cuối đầu ăn cơm, ngẫu nhiên sẽ trộm nhìn Quan Long cũng mẹ mình nói chuyện phiếm.

Vừa rồi Quan Long đột nhiên gọi điện thoại nói mình đang ở dưới lầu, làm cho Trần Khải Văn vừa mừng vừa sợ. Hắn không cần biết có phải do y đi ngang qua, hay là còn nguyên nhân nào khác, dù sao Quan Long là đến tìm hắn, vậy có thể chứng minh trong lòng y đã dành một vị trí nhỏ cho hắn hay không! ?

Trước kia thầm yêu Quan Long, Trần Khải Văn là vô pháp có được vị trí này, nói khoa trương một chút, chỉ là một dạng tồn tại thông thường. Quan Long gia thế tốt, lớn lên anh tuấn, năng lực xuất chúng, có rất nhiều ưu điểm mà Trần Khải Văn không sao sánh kịp.

Hiện tại hắn thầm cám ơn ngày đó y đã say rượu, mặc dù là cam tâm tình nguyện theo y lên giường nên mới bị hiểu lầm là MB, nhưng ít ra cũng bởi vì đều này nên mới tạo nên mối quan hệ bao dưỡng. Sau khi hai người sống chung, Trần Khải Văn đã chậm rãi hiểu thêm về cuộc sống của Quan Long, y nói chuyện với mình cũng không còn khách sáo, ngẫu nhiên còn có thể dịu dàng cười một chút, ăn cái gì bị bỏng đều giống như trẻ con bưng miệng…

Đều này làm Trần Khải Văn có cảm giác Quan Long ngày càng gần hơn với cuộc sống của mình, tình cảm thầm mến chỉ dám cao cao ngước nhìn trước kia nay tiến gần với hiện thực khiến hắn vô pháp kềm chế mà trầm luân, Trần Khải Văn liều mạng trả giá hết thảy, không giữ lại chút gì, toàn bộ thể xác và tâm hồn đều dâng hiến cho Quan Long, hy vọng một ngày nào đó kỳ tích xuất hiện, y sẽ đáp lại tình cảm của hắn.

Trần Khải Văn biết bản thân đang đem tất cả ra đánh cuộc, được ăn cả ngã về không. Hắn không thể cũng không dám tưởng tượng, nếu một ngày Quan Long tìm được tình yêu mới, muốn chấm dứt loại quan hệ bao dưỡng này, chính mình sẽ phải làm sao! ?

Ăn xong cơm trưa, Quan Long thừa dịp Trần mẫu không có liền hỏi nhỏ Trần Khải Văn … còn chuyện gì nữa hay không, nếu không, dù sau y cũng đã đến đây, đúng lúc có thể lái xe chở cả hai cùng nhau về nhà.

Quan Long nói “Cả hai cùng nhau về nhà” làm tâm Trần Khải Văn xúc động không thôi, kìm lòng không được nghĩ thầm, có phải Quan Long đã xem đó là nhà của hai người bọn họ! ? Trần Khải Văn lập tức thông báo một tiếng với mẹ, nói công ty đột nhiên có chuyện phải cùng Quan Long lặp tức đi liền, mẫu thân cũng không có cản, chỉ dặn hắn đi đường cẩn thận, quan hệ tốt với đồng nghiệp, vội vàng lặp lại chuyện muốn hắn mau đi tìm một người bạn gái, Trần Khải Văn nhìn mái tóc điểm hoa râm của mẫn thân trong lòng một trần sầu khổ, nhưng lại không thể bỏ được khát vọng cùng Quan Long trở “Về nhà”.

Trần Khải Văn về phòng thu dọn một chút, sau đó cùng Quan Long ra khỏi nhà. Dọc đường đi Quan Long chuyên tâm lái xe, hắn cũng im lặng ngồi bên cạnh, hai người rất nhanh về tới nhà.

✿‿✿♂ ♥ ♂ ✿‿✿