Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 56. TRẦM LUÂN (H)

       

CHƯƠNG 56. TRẦM LUÂN (H)

Hậu huyệt được ngón tay trừu sáp rất nhanh trở nên mềm mại ướt át, dịch thể vẽ loạn bên trong vách tường giao lỏng, âm thanh lép nhép lép nhép càng ngày càng vang dội, thêm vào đó là tiếng thở dốc ồ ồ của hai người đang ông, làm chỗ huyền quan ngập tràn hương vị ***.

“Quan… Quan Long… Tiến vào…” Trần Khải Văn nhịn không được mở miệng trước, hậu huyệt đã hoàn toàn thích ứng với ngón tay, cảm giác ngứa ngáy trống rỗng nổi lên trong lòng, khát vọng phân thân thô lớn của Quan Long nhét vào cơ thể hư không của mình.

“Ân.” Quan Long đáp ứng một tiếng, từ hậu huyệt rút ra ngón tay. Cởi bỏ thắt lưng kéo xuống quần dài, lại chưa cởi bỏ hoàn toàn, đã vội vàng đem phân thân từ trong quần lót lấy ra, bắt lấy hai bên cánh mông mềm mại của Trần Khải Văn, bài khai hai cánh mông làm lộ ra huyệt khẩu, đầu đỉnh cực đại bóng mượt liền đĩnh chen vào.

Quy đầu bị huyệt khẩu như cái miệng nhỏ nhắn chặt chẽ hút vào, bụng đột nhiên trào lên một cổ nhiệt lưu, làm Quan Long không kiềm được lực đạo của mình, thẳng lưng một hơi đĩnh về phía trước, phân thân liền thống nhập hoàn toàn. Cũng may trước đó huyệt khẩu đã được khuếch trương đầy đủ, Trần Khải Văn không cảm thấy đau đớn, ngược lại bởi vì hai người chặt chẽ kết hợp không một khe hở mà phát ra một tiếng rên rĩ thỏa mãn.

Quan Long rất nhanh trừu sáp, bàn tay bắt lấy mông Trần Khải Văn, cảm xúc tốt vô cùng, hai cánh mông trắng nõn bị nắm đến hồng hồng, hưởng thụ mỹ cảnh từ thị giác càng làm nửa người dưới của y thêm bị kích thích. Dương vật lần lượt đánh tới chỗ sâu nhất, sau đó mạnh mẽ rút ra đến huyệt khẩu, làm thịt non sắc hồng cũng bị kéo ra theo, theo chỗ hai người kết hợp chất lỏng chảy ra lầy lội không chịu nổi, chỗ âm mao hay trên bụng Quan Long cũng đều trở nên ướt át.

“Quan Long… Quan Long…” Trần Khải Văn thở dốc rên rĩ, bản thân hoàn toàn trầm luân trong ái tình, đem toàn bộ thể xác và tinh thần giao phó cho người đàn ông phía sau.

Bị địa phương ấm áp mềm mại kia gắt gao vây trụ, Quan Long sảng khoái đến mức hai vành mắt đều đỏ lên, hận không thể đem chính mình vĩnh viễn chôn sâu trong cơ thể Trần Khải Văn, hạ thân điên cuồng đâm chọc, cái trán tích đầy mồ hôi nhỏ xuống lưng Trần Khải Văn. Y đột nhiên đưa tay ôm lấy thắt lưng Trần Khải Văn, làm cho mông kề sát giữa háng mình, phân thân ra sức hướng chỗ càng sâu đĩnh vào…

Sau đó cuộc sống của hai người cũng không có biến hóa gì lớn, Quan Long vẫn như cũ mỗi sáng sau khi ra khỏi phòng ngủ đều ngửi được mùi hương từ nhà bếp bay tới, nhàn nhã đi đến nhà bếp đứng bên cạnh Trần Khải Văn đang bận rộn nấu ăn, trực tiếp đưa tay bóc đồ ăn đưa lên miệng, ngẫu nhiên sẽ giả bộ bị nóng, rồi mỹ mãn khi nhìn đến Trần Khải Văn lộ ra nụ cười bất đắc dĩ một cách dịu dàng.

Ăn xong bữa sáng, Quan Long lái xe đưa Trần Khải Văn đến công ty, giống như trước để hắn xuống ở chỗ gần công ty, hai người một trước một sau đi vào công ty, trong mắt đồng nghiệp, tổng giám đốc Quan Long cao cao tại thượng cùng nhân viên bình thường không ai biết đến Trần Khải Văn không có bất cự mối quan hệ nào. Tan việc, Trần Khải Văn đến chỗ cũ chờ Quan Long, rồi hai người đi chợ mua thức ăn, nói là cùng nhau, kỳ thật Quan Long hoàn toàn sống chết mặc bây, đứng một bên khoanh tay cười cười nhìn bộ dáng “Dữ dội” của Trần Khải Văn khi cùng người bán hàng kỳ kèo trả giá, nhưng cảnh tượng này ngày càng ít, hiện tại ở chợ người bán hàng nào khi nhìn thấy hắn cũng thành thật mà đưa ra cái giá thấp nhất, rốt cuộc cũng không còn nhìn thấy được bộ dáng “Dữ dội” kia của Trần Khải Văn, điều này làm Quan Long bóp bóp cổ tay thở dài một chút.

Trở về nhà, Trần Khải Văn sẽ lập tức chạy vào phòng bếp nấu cơm, không lâu sau một bừa tối phong phú và ngon miệng liền làm cho Quan Long ăn đến mặt mày rạng rỡ. Cơm chiều xong xuôi, ăn uống thỏa mãn làm dục vọng nửa người dưới của y bắt đầu kêu gào, từ trên ghế sofa trong phòng khách, đến trước cái bàn trong thư phòng, hai người làm một lần rồi lại một lần, sau khi tận hứng Quan Long sẽ tắm rửa rồi quay về phòng đi ngủ, Trần Khải Văn ở lại đem địa phương bị hai người làm đến loạn thất bát tao thu tập sạch sẽ rồi mới trở về phòng mình.

Quan Long trải qua cuộc sống vô cùng thích chí, nhưng những ngày tươi đẹp luôn luôn qua nhanh, mắt thấy sắp cuối tuần, Trần Khải Văn lại phải về nhà. Quan Long thầm nghĩ cơm trưa thứ bảy nên giải quyết làm sau đây, lại tìm lý do để đến nhà hắn cọ cơm! ? Có hay không lại tưởng tượng thân thể hắn mà thẩm du! ?

Nhưng không ngờ trong lúc Quan Long còn chưa nghĩ ra biện pháp, Trần Khải Văn lại nhận được điện thoại của mẹ nói thứ sáu tuần này bận đi thăm viếng không có ở nhà, bảo hắn về hay không đều không sao cả. Quan Long nghe được trong lòng âm thầm cao hứng, nhưng ngoài mặt vẫn thơ ơ giả vờ tùy tiện nói một câu, dù sao trở về cũng chỉ một mình, không bằng ở lại đây đi.

Nghe được Quan Long chủ động mở miệng bảo mình ở lại, trong lòng Trần Khải Văn có bao nhiêu tươi đẹp liền hiện lên, lập tức cao hứng đáp ứng.

Nhìn bộ dáng cao hứng của Trần Khải Văn, Quan Long kìm lòng không đậu bật cười. Nghĩ lại hai người sống chung một khoảng thời gian, phạm vi hoạt động cũng chỉ là đi chợ mua đồ ăn, dáng vẻ này hoàn toàn không giống bao dưỡng, nhìn giống vợ chồng già sống chung lâu năm hơn, nói thế nào cũng nên dẫn hắn ra ngoài dạo chơi, mua chút quà cho hắn, này mới giống bộ dáng bao dưỡng.

Quan Long cố ý từ chối tất cả các cuộc hẹn với khách hàng, chuẩn bị thứ bảy này sẽ cùng Trần Khải Văn đi dạo phố.

♥ ♥ღ♂♂ღ♥♥