Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 57. THẤT VỌNG

       

CHƯƠNG 57. THẤT VỌNG

Quan Long trước kia khi cùng Ngô Lâm dạo phố, Ngô Lâm chỉ thích đi những khu thương mại cao cấp, mặc kệ là cần hay không cần, chỉ cần hắn để ý thì nhất định phải mua cho được, mỗi lần không quét sạch thẻ của Quan Long thì không về nhà. Quan Long cũng mang Trần Khải Văn đi khu thương mại cao cấp, để thưởng cho hắn đã hầu hạ mình rất thoải mái, Quan Long tính toán nếu Trần Khải Văn thích cái gì liền mua cho hắn cái đó.

Từ lúc ăn sáng sau khi nghe Quan Long nói sẽ dẫn mình đi dạo, tâm trạng Trần Khải Văn luôn ở trạng thái hưng phấn cực độ, hắn không quan tâm xung quanh đang bán thứ gì, chỉ không ngừng nhìn trộm người đang sánh vai cùng mình, Quan Long.

Quan Long nhìn thấy Trần Khải Văn vẫn luôn thấp đầu không nói chuyện, cho rằng hắn chưa từng tới những nơi cao cấp như thế này nên không biết mua thứ gì, liền túm lấy cánh tay Trần Khải Văn đem hắn kéo vào một cửa hàng chuyên kinh danh trang phục hàng hiệu.

Quan Long cầm quần áo để lên người Trần Khải Văn đo tới đo lui, Trần Khải Văn nhìn bản giá lộ ra trên áo bị dọa đến líu lưỡi. Nhãn hiệu này hắn từng thấy trên TV, không ngờ một bộ quần áo như vậy mà phải tiêu thất nửa năm tiền lương mới có thể mua được. Mà đang ở trước mặt nhân viên bán hàng, hắn lại không dám nói lung tung cái gì, sợ làm Quan Long mất mặt, chỉ đành đứng yên để y cầm quần áo hướng người mình đo tới đo lui.

Quan Long nhìn trúng một cái áo sơ mi màu trắng, Trần Khải Văn dáng người thon gầy, màu da lại trắng nõn, mặc áo màu trắng lại càng thêm phần sạch sẽ chỉnh tề. Hơn nữa áo sơ mi này có vạt áo dài hơn những cái áo khác một chút, làm Quan Long không khỏi tâm viên ý mã (tưởng tượng) nghĩ đến khi ở nhà, chỉ để Trần Khải Văn mặc mỗi cái áo sơ mi này, hai bắp đùi thon dài lõa lồ, phân thân cương cứng như ẩn như hiện ở vạt áo sơ mi… Quan Long đột nhiên cảm giác một cỗ nhiệt huyết thiếu chút nữa từ trong mũi trào ra, y nhanh chống ngẩn đầu, đem áo sơmi nhét vào trong tay Trần Khải Văn, bảo hắn đi vào phòng thay đồ để thử một chút.

Trần Khải Văn vừa thấy Quan Long thật sự muốn mua quần áo cho mình thì lặp tức cuống cuồng. Vốn trên danh nghĩa Quan Long là đang bao nuôi mình, nhưng Trần Khải Văn càng không hy vọng cùng Quan Long dính dáng gì đến tiền bạc, Quan Long cho mình tiền không phải đã chân chính biến thành bao nuôi sao! ? chi phiếu lúc trước Quan Long đưa hắn cũng chưa từng dùng qua, thậm chí tiền đi chợ cũng là tiền lương của chính mình.

Trần Khải Văn vội vàng từ chối nói quần áo của mình đã đủ mặc rồi, mua nữa chỉ thêm lãng phí, Quan Long lại một mực đòi mua, hai người đẩy đến đẩy lui làm cho toàn bộ khách trong cửa hàng đều hướng bọn họ mà nhìn.

“Ngoan, thử đi, em mặc vào nhất định đẹp lắm.” Trong lòng Quan Long cảm thấy kỳ quái, bình thường MB này rất nghe lời, tại sao mua đồ cho hắn hắn lại không chịu, tính tình quật cường mặc cho mình nói gì đều không được. Thế là y thay đổi sang khẩu khí ôn nhu sủng nịch, cười tủm tỉm nhìn Trần Khải Văn, Quan Long thầm nghĩ chiêu này chắc chắn hữu dụng, ngày thường chỉ cần mình đối đãi MB này dịu dàng một chút, hắn lập tức liền ngoan ngoãn nghe theo .

Đây là lần đầu tiên Quan Long ở ngoài tình cảnh kia mà dùng ngữ khí này nói chuyện, hơn nữa còn là nơi công cộng đông người, một câu thôi cũng làm người xung quanh sáng tỏ hai người không phải quan hệ bình thường, đều này khó tránh khỏi làm Trần Khải Văn kích động vui sướng, nhanh chống tiếp nhận quần áo trên tay Quan Long.

“Hai nam nhân cùng đi mua quần áo, còn làm bộ dáng cười cười nói nói, có phải đồng tính luyến ái hay không vậy! ? Ghê tởm muốn chết!” Trần Khải Văn còn chưa đi vào phòng thử, bên cạnh bọn họ đã vang lên một giọng chanh chua của phụ nữ.

“Đúng vậy, ghê tởm nhất chính là đồng tính luyến ái.” Quan Long đang chuẩn bị quay đầu giáo huấn người phụ nữ kia vài câu, nhưng thanh âm quen thuộc phía sau làm y lặp tức ngây người.

Quan Long đờ đẫn quay đầu, chỉ thấy Ngô Lâm đưa tay quàng lấy bả vai một người con gái xinh đẹp bên cạnh, xoay người không chút chần chừ tiêu soái rời đi.

Trần Khải Văn cầm cái áo sơ mi thất kinh đứng tại chỗ, không biết nên làm gì mới tốt.

“Đi thử quần áo đi.” Quan Long quay đầu lại, biểu tình hờ hững, hoàn toàn không giống lúc nãy giả vờ ôn nhu sủng nịch.

“Được rồi, lấy cái này.” Sau khi Trần Khải Văn từ phòng thử đồ đi ra, Quan Long nhìn cũng chưa nhìn liếc mắt một cái.

Trần Khải Văn lại trở lại phòng thay đồ thay quần áo, sau đó đợi người bán hàng gói lại, Quan Long thanh toán tiền hai người liền một trước một sau rời khỏi cửa hàng.

Trên đường lái xe về nhà, mặt Quan Long thật lãnh đạm , âm trầm không nói một tiếng. Trần Khải Văn từ đầu đã có tính toán, bình thường chỉ có thể giúp Quan Long làm cơm tối, sợ y ăn nhiều thức ăn dầu mỡ sẽ ảnh hưởng đến tiêu hóa, khó có cơ hội hôm nay cả hai đều cùng một chỗ, Trần Khải Văn ban đầu nghĩ sau khi hai người đi dạo phố xong sẽ ghé chợ mua đồ nấu cơm trưa, sau khi về sẽ làm cho Quan Long một bữa trưa phong phú. Nhưng mà hiện tại… Đi ngang qua chợ, nhìn biểu tình của Quan Long hắn cái gì cũng không dám nói, tùy ý để Quan Long một đường chạy xe về nhà.

Về đến nhà, Trần Khải Văn lập tức chạy vào phòng bếp nấu cơm, cũng may bình thường khi mua thức ăn hắn đều có thói quen mua nhiều thêm một ít, dự trữ trong tủ lạnh cũng khá phong phú. Cùng Quan Long sống chung gần một tháng, đối với khẩu vị của y hắn cũng coi như rành mạch, biết tâm tình Quan Long hiện tại không tốt, nên tận lực làm một bàn mỹ vị thức ăn thầm mong tâm trạng của y hứng khởi một chút.

“Tôi ăn no rồi, buổi chiều có hẹn với khách hàng, tôi đi trước.” Giờ cơm đến, Quan Long mới ăn hai miếng liền buông đũa, mặc vào áo khoác cầm lấy chìa khóa xe liền ra cửa.

♥ღ♂♂ღ♥