Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 59. LIÊN LỤY

       

CHƯƠNG 59. LIÊN LỤY

“Có phải cháo gạo nếp không! ? Ngô… Thơm quá!” Quan Long chạy tới phía sau Trần Khải Văn, ngửi được mùi hương nồng đậm nhịn không được hít mạnh một hơi, cơ thể chồm về phía trước hít hít

“A… Phải” Một lòng một dạ chăm chú khuấy cháo, ngay cả Quan Long về lúc nào cũng không biết, đột nhiên nghe thấy y mở miệng nói chuyện, Trần Khải Văn không kịp đề phòng bị dọa cho giật mình, tay cầm muốn run lên, nước cháo nóng bỏng trong nồi văng ra một ít.

“Cẩn thận một chút!” Quan Long bước về phía trước vươn tay chụp lấy thắt lưng Trần Khải Văn, kéo hắn dựa vào lòng mình, tay kia thì cầm lấy bàn tay đang khuấy cháo của hắn.

Thình lình Quan Long có hành động thân mật làm Trần Khải Văn cảm thấy mờ mịch khó hiểu, buổi chiều khi ra ngoài chẳng phải còn vì chuyện của Ngô Lâm mà tâm tình không tốt, ngay cả một bàn thức ăn lúc trưa cũng không ăn, tại sao lúc trở về thái độ dường như đã thay đổi hoàn toàn. Trần Khải Văn trong lòng lo lắng, vừa vặn lại nằm trong cái ôm ấm áp của Quan Long, liền không tự chủ hướng về cơ thể phía sau rút vào càng chặt.

“Lúc đầu bao dưỡng em thật đúng là một quyết định chính xác. Hiện tại có em bên cạnh, cảm giác thật sự rất tốt.” Cảm nhận được thân thể Trần Khải Văn đang ỷ lại vào mình, cánh tay đang hoàn ở thắt lưng hắn nắm vào càng chặt. Câu nói này là thật lòng xuất phát từ trái tim Quan Long, bởi vì một câu “Ghê tởm nhất chính là đồng tính luyến ái” của Ngô Lâm lúc trưa mà tâm tình y cảm thấy mất mác bội phần, thế nhưng sau khi về nhà, nhìn thấy được ngọn đèn ấm áp trong phòng khách, ngửi được mùi thơm bay lên từ nhà bếp, còn có người đang đứng trước bếp vì mình mà chuyên tâm nấu cháo, khiến cho Quan Long chân chính hiểu được cảm giác “Về nhà” là như thế nào, đây là điều mà trước kia khi sống cùng Ngô Lâm y chưa hề cảm thụ qua. Đem trước kia cùng hiện tại so sánh, cuộc sống thoải mái trước mắt làm tâm tình Quan Long chuyển biến tốt đẹp, thái độ đối đãi Trần Khải Văn cũng ôn nhu hơn, cằm đặt trên vai hắn, quay đầu dùng đôi môi cọ xát nhè nhẹ lên cái má nhẵn nhịu bóng loáng của hắn.

“Cháo ăn được rồi.” Lời nói ôn nhu cùng hành động thân mật của Quan Long đã đem những lo lắng trong lòng, còn có cả ủy khuất khi cả bàn thức ăn hắn làm không được y động đũa, tất cả lập tức liền bị hắn vứt ra sau đầu. Nếu không phải tiếp tục nấu tiếp thì cháo sẽ khét, Trần Khải Văn thật muốn cả đời cứ như vậy mà nằm trong lòng ngực y.

Quan Long nghe lời buông Trần Khải Văn ra. Hắn tắt lửa, lấy bát múc cháo, lại từ tủ lạnh lấy ra hai khối đường phèn bỏ vào, đường phèn rất nhanh liền hòa tan trong nước cháo nóng bỏng, Quan Long cũng không cần dọn ra bàn ăn liền trực tiếp ăn ngay, cháo rất nóng không dám bưng bát lên, y liền ở tại trong bếp, cuối thắt lưng múc lên một muỗng đưa vào trong miệng. Muỗng cháo ngọt ngào mềm dẻo ăn vào bụng, làm cho dạ dày kiêu vang vì từ trưa chưa có ăn gì nháy mắt trở nên ấm áp thoải mái, Quan Long không sợ bị cháo nóng làm bỏng yết hầu, cầm muỗng lang thôn hổ yết húp liền mấy cái.

“Còn muốn ăn thêm thứ gì không! ?” Nhìn Quan Long cao hứng ăn cháo, Trần Khải Văn cảm thấy thực hạnh phúc, công sức nấu cháo thật đáng giá. Nhưng lại lo y chỉ ăn cháo sẽ không đủ no, liền nghĩ nên làm thêm cho y một chút thức ăn.

“Ngô… Buổi trưa không phải em nấu rất nhiều thức ăn sao, không cần phiền toái, đem mấy món đó hâm nóng lại là được.” Quan Long căn bản không muốn buông muỗng, một bên ăn cháo một bên không rõ ràng nói chuyện với Trần Khải Văn.

“A! ?” Trần Khải Văn không nghĩ tới Quan Long còn nhớ hắn lúc trưa nấu một bàn thức ăn, trong lòng vui mừng như điên, nhất thời không kịp phản ứng ngây ngẩn cả người.

“Em không phải một mình ăn hết rồi đi! ?” Quan Long cắn thìa dùng ánh mắt hoài nghi từ trên xuống dưới quét qua thân thể thon gầy của Trần Khải Văn một lượt .

“Không… Không có!” Lời nói của Quan Long làm Trần Khải Văn nhớ tới tình cảnh của mình lúc trưa, một mình đem thức ăn nhét đầy một miệng, lập tức đỏ mặt. Bất quá cũng may hắn đã đem thức ăn dư gói kỹ rồi để vào tủ lạnh, Trần Khải Văn mở tủ lạnh định lấy ra, nhưng lại cảm thấy để Quan Long ăn thức ăn thừa cũng không tốt lắm, do dự nửa ngày cũng không có động tác tiếp theo.

Quan Long lại không để ý đến Trần Khải Văn, thúc giục hắn mau nhanh giúp mình hâm nóng đồ ăn. Tuy có tới mấy loại thức ăn trộn lẫn vào nhau, nhưng hương vị hỗn hợp thập cẩm cũng rất đặc sắc. Quan Long ăn sạch một chén cháo, lại tự mình múc thêm một chén nữa, bưng cháo tất bật đi ra khỏi bếp, đi tới cửa còn nghiêng đầu căn dặn Trần Khải Văn nhanh nhanh bưng thức ăn ra bàn cơm.

Bời vì lúc trưa ăn khá nhiều, thẳng đến bây giời Trần Khải Văn vẫn còn cảm giác có chút trướng bụng, nhưng hắn lại luyến tiếc cơ hội được ăn cơm cùng Quan Long, nên chỉ múc một chén cháo rồi ngồi xuống đối diện với y. Ngồi trước mặt Quan Long, Trần Khải Văn ăn cháo nhưng thật sự so với uống nước lả cũng không có gì khác biệt, múc một muỗng cháo đưa vào trong miệng, hắn căn bản không nhận ra được là đắng hay là ngọt. Toàn bộ tinh thần của Trần Khải Văn đều đặt trên người kẻ đang cấm đầu ăn ở đối diện, tuy rằng thức ăn trong miệng là vô vị, nhưng nhìn bộ dáng ăn cơm của Quan Long, trong lòng lại tràn đầy ngọt ngào.

Giữ trưa Quan Long tâm tình không tốt chỉ ăn vài đũa cơm, Trần Khải Văn liền cảm thấy ủy khuất khổ sở, buổi tối y tâm tình chuyển tốt ăn đến lang thôn hổ yết, Trần Khải Văn cảm thấy thật ngọt ngào hạnh phúc, tâm tư Quan Long chỉ dao động một chút thôi, liền ảnh hưởng đến toàn bộ hỉ nộ ái ố của Trần Khải Văn.

ღ♥ღ♂ ♥ ♂ღ♥ღ