Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 6 HÔN MÔI

       

CHƯƠNG 6 HÔN MÔI

Vì lời nói của Quan Long, Trần Khải Văn cảm thấy thực đau lòng, đứa nhỏ! Đây là vấn đề vô pháp giải quyết giữa hai người đàn ông, cho nên Ngô Lâm mới chia tay, Quan Long thậm chí ngay cả nhờ người mang thay hộ cũng đồng ý … Đang lúc Trần Khải Văn miên mang suy nghĩ, điện thoại đột nhiên vang lên. Trần Khải Văn mở điện thoại, là mẹ hắn gọi.

“Tôi không có đi, anh buông tay để tôi nghe điện thoại.” Trần Khải Văn bị Quan Long chế trụ không có biện pháp nghe máy, thở dài, vỗ nhẹ cánh tay đang ôm thắt lưng của mình.

Người uống sai tâm tình không ổn định, đại khái cũng dễ bị lừa, Quan Long thật sự liền buông lỏng tay ra. Trần Khải Văn đi đến một bên thấp giọng nghe điện thoại, mẹ hỏi hắn khi nào thì về nhà, Trần Khải Văn thoáng suy nghĩ, sau đó nói công việc của hắn còn chưa làm xong, kêu bà đi ngủ trước đừng chờ cửa hắn. .

“Mẹ của tôi…” Cúp điện thoại, Trần Khải Văn định nói với Quan Long mẹ hắn giục hắn về nhà, chính là mới vừa há mồm liền lại bị Quan Long ôm lấy.

“Lâm, mẹ em lại bắt chúng ta chia tay đúng không! ? Anh sẽ không để em đi đâu!” Quan Long cường ngạnh ôm lấy Trần Khải Văn.

“Tôi không phải ngô… Ngô…” Bị người mình thầm yêu nhiều lần ngộ nhận là người khác, ai ở trong lòng cũng sẽ không dễ chịu, Trần Khải Văn một bên kịch liệt giãy ra, một bên hướng Quan Long giải thích. Nhưng kẻ say rượu như Quan Long nào có để ý đến lời Trần Khải Văn nói, y đưa người trong lòng đặt lên vách tường, cuối đầu hôn lên.

Lưỡi Quan Long tiến quân thần tốc, mũi Trần Khải Văn lập tức ngập tràn hương vị của cồn.

Đây là nụ hôn đầu tiên của Trần Khải Văn trong gần ba mươi năm qua, đáng được ăn mừng chính là nụ hôn đầu tiên của hắn là bị người hắn yêu mến đoạt đi, nhưng thật không may y lại đem Trần Khải Văn trở thành người khác mà hôn.

Trần Khải Văn vì bất ngờ bị hôn mà quên cả giãy giụa, mà Quan Long cảm giác được hắn không phản kháng, nụ hôn mãnh liệt cũng trở nên dịu dàng triền miên hơn. Đầu lưỡi Quan Long từng tất từng tất tinh tế liếm qua khoang miệng của Trần Khải Văn, quấn quanh lấy đầu lưỡi của hắn chơi đùa không rời. Là người thầm yêu đến mười năm a. Trần Khải Văn thật sự là vô pháp chống cự loại hấp dẫn dịu dàng này, bắt đầu chậm rãi đáp lại Quan Long.

Quan Long hôn đến nhập tâm, đôi môi hai người gắt gao cọ xát cùng một chỗ, đầu lưỡi quấn quanh càng thêm dây dưa, Trần Khải Văn nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý cảm thụ nụ hôn này của Quan Long.

“Lâm… Lâm… Không cần chia tay…” Hôn môi hơi lâu khiến cả hai đều có chút khó thở, lưỡi Quan Long rời khỏi khoang miệng Trần Khải Văn, nhưng đôi môi vẫn như cũ quyến luyến, thanh âm run rẩy không kiềm chế thoát ra khỏi miệng.

“Quan Long!” Tim của Trần Khải Văn chính vì một tiếng “Lâm” này của Quan Long mà đau nhói, liền bởi vì cảm giác ướt át trên mặt mà lặp tức mở mắt.

Hốc mắt Quan Long đỏ bừng, cộng thêm men say làm hai mắt đã ngập nước của y càng trở nên mờ mịt. Dù là tân sinh viên trên bục hăng hái phát biểu năm đó, hay là tổng giám đốc tài năng trên thường trường sau này, thì ở trong lòng Trần Khải Văn, Quan Long luôn là người ưu tú nhất, mạnh mẽ nhất, hiên ngang đứng trước mọi người. Bộ dáng yếu ớt của người đàn ông trước mặt này, làm cho lòng Trần Khải Văn dậy sóng, ý nghĩ muốn buông tay từ bỏ lặp tức bị sụp đổ .

“Quan Long, chúng ta sẽ không chia tay.” Trần Khải Văn nhìn vào trong mắt Quan Long, khóe miệng câu lên một nụ cười dịu dàng.

“Lâm…” Quan Long nhìn Trần Khải Văn tươi cười mà sửng sốt, rồi mới lần thứ hai hôn lên môi hắn.

Ngô Lâm cũng được, mà Trần Khải Văn cũng thế, một người say đến độ này rồi sao có thể ý thức được ai đang ở trước mắt. Mà Trần Khải Văn biết, kỳ thật Quan Long cũng không say đến độ ngay cả Ngô Lâm hay là Trần Khải Văn cũng không phân biệt được, chỉ là y đang say ở thế giới của mình, không muốn tỉnh lại mà thôi.