Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 61. CẮN (H)

       

CHƯƠNG 61. CẮN (H)

Tình dục theo dây dưa gắn bó của cả hai mà càng ngày càng lan rộng, cơ hồ lúc này khố gian của Quan Long đã cương cứng, phân thân thẳng tấp kề sát thân thể Trần Khải Văn, khó chịu ma sát.

Trần Khải Văn biết Quan Long nghẹn rất khó chịu, liền nghĩ muốn giúp y khẩu giao. Hắn mất chút khí lực thoát khỏi nụ hôn của Quan Long, ngẩng đầu liền thấy một sợ chỉ bạc nước miếng do hai người trong lúc gắn bó tạo ra, Trần Khải Văn đỏ mặt, dùng đầu lưỡi liếm đoạn chỉ bạc câu vào trong miệng.

“Ngô…” Quan Long đang lúc hôn đến động tình, bất mãn vì Trần Khải Văn đột nhiên rời đi, lại bởi vì động tác liêu nhân làm hô hấp cứng ngắt, bàn tay đè xuống đầu Trần Khải Văn, lại muốn hôn lên đôi môi mềm mại ướt át kia.

“Em… em giúp anh khẩu giao.” Thừa dịp miệng còn chưa bị Quan Long ngậm vào, Trần Khải Văn đỏ mặt nói một câu, cũng đem bàn tay để lên phân thân y, cách lớp quần mà xoa xoa.

“Ân…” Quan Long đáp ứng buông ra thân thể Trần Khải Văn, sau đó thoải mái dựa lưng vào ghế sofa. Tuy nói y rất ngạc nhiên vì sự chủ động của Trần Khải Văn, vừa hiến hôn vừa khẩu giao, bất quá đối với Quan Long mà nói, chỉ cần đơn giản nhắm mắt là được hưởng thụ, thì cần gì để ý quá nhiều nguyên nhân.

Trần Khải Văn trượt khỏi thân thể Quan Long, cuối đầu quỳ gối giữa hai chân y. Mở ra dây lưng, kéo khóa kéo, cởi quần lót, phân thân tử sắc thô dài lặp tức thẳng tắp dựng đứng trước mặt, trên thân còn gồ lên gân xanh làm trụ thịt càng thêm dữ tợn, đỉnh đầu đỉnh cực đại no đủ đặt biệt nhô ra, thậm chí trên lỗ nhỏ đã trào ra một ít chất nhầy, làm toàn bộ đầu đỉnh dính nháp một mảng trong suốt.

Nhìn cảnh tượng *** mỹ này, Trần Khải Văn không tự chủ nuốt nước miếng nhớ lại cảm giác sảng khoái khi được Quan Long tiến vào. Trụ thịt cứng rắn nóng bỏng lần lượt giảo lộng hậu huyệt, bên trong bị cọ xát vừa nóng vừa ngứa, từng đợt khoái cảm theo hậu huyệt lan tỏa ra toàn thân, thời khắc dịch thể nóng bỏng phun vào nơi sâu nhất, cả người đều giống như bị hòa tan… Càng nhớ lại thân thể Trần Khải Văn càng khô nóng khó chịu, ý thức dường như chỉ tập trung ở phân thân Quan Long, hắn hé miệng đem đầu lưỡi mềm mại liếm lên gốc của phân thân, men theo thân trụ liếm ngược lên đến đỉnh, vẽ loạn xung quanh bằng một đạo dấu vết nước miếng.

“Ngô…” Dương vật bị liếm càng thêm trướng đau, Quan Long hơi hơi nhíu mi, thật muốn đem phân thân ngay lặp tức sáp nhập vào khoang miệng ấm áp, hảo hảo phát tiết một phen, nhưng lại luyến tiếc đầu lưỡi dịu dàng đang ở trên phân thân mà cao thấp liếm lộng, cảm giác ẩm ướt mềm mại, chọc đến tâm tư Quan Long đều theo từng cái trượt của đầu lưỡi kia mà dao động không ngừng, thân thể có cảm giác bay bổng, nghĩ phải bắt lấy đồ vật nào đó để bản thân kiên định lại, Quan Long lung tung sờ soạn sofa, chạm đến bàn tay Trần Khải Văn đang khoát trên sofa liền gắt gao cầm lấy.

Tay bị Quan Long nắm chặt, cảm giác ấm áp truyền tới đáy lòng Trần Khải Văn, sau một lần dùng đầu lưỡi liếm lộng từ gốc tới đỉnh, hắn hé miệng đem phân thân hàm vào trong. Vừa rồi liếm lộng đã làm lỗ nhỏ chảy ra không ít chất nhầy, phân thân mới vừa bị hàm nhập, đầu lưỡi liền nhấm nháp được mùi vị tanh mặn nhàn nhạt. Trần Khải Văn cuộn tròn đầu lưỡi nhẹ nhàng đâm vào lỗ nhỏ trên đỉnh, liền cảm giác được bàn tay Quan Long đang nắm lấy tay mình đột nhiên căng thẳng, miệng phát ra một tiếng rên rĩ, một cỗ chất nhầy tanh mặn liền theo lỗ nhỏ trào ra. Trần Khải Văn cảm giác mình đã tìm được cách làm Quan Long thoải mái, liền cuốn đầu lưỡi tại đó đâm hạ vài cái, một lượng lớn chất nhầy lại tràn ra, nhất thời trong miệng Trần Khải Văn đều ngập tràn hương vị của Quan Long.

“Ân… Ngậm sâu chút…” cảm giác bị đầu lưỡi đâm vào đầu đỉnh như thế, bản thân Quan Long cũng sắp bắn đến nơi, y vội vàng dùng tay nhàn rỗi của mình bắt lấy đầu Trần Khải Văn ấn xuống càng sâu.

Trần Khải Văn cũng liền lập tức ngoan ngoãn đem phân thân ngậm vào càng sâu bên trong miệng, bởi vì sợ răng nanh làm tổn thương đến da, hắn cố ý đem miệng mở thật lớn, nước miếng vô pháp nuốt vào chảy xuống ướt cả âm mao Quan Long. Trần Khải Văn nghĩ muốn cố gắng hàm sâu một chút để Quan Long càng thêm thoải mái, nhưng bởi vì phân thân quá mức thô dài, đầu đỉnh đã đĩnh đến chỗ sâu nhất trong yết hầu, khiến hô hấp trở nên khó khăn nhưng phân thân vẫn chỉ vào được hơn phân nửa, Trần Khải Văn chỉ có thể dùng môi mút trụ phân thân, cao thấp phun ra nuốt vào.

“Ngô… Sâu một chút… Sâu hơn một chút…” Quan Long bị khoái cảm bao phủ, thầm nghĩ làm sao để cho khoang miệng ấm áp kia càng vậy trụ phân thân của mình, liền không quan tâm mà đĩnh thắt lưng hướng càng sâu trong miệng Trần Khải Văn giảo lộng.

Yết hầu bị đỉnh đến khó chịu, cũng vô pháp nhập thêm nữa phần. Nhưng khi nghe được Quan Long khó chịu rên rỉ, Trần Khải Văn cảm thấy có chút đau lòng, thầm nghĩ hay cho y cấm vào chỗ kia của mình đi, ít nhất có thể làm cho phân thân toàn bộ đều đi vào. Lập tức liền há mồm buông ra phân thân, đứng dậy cởi quần, trèo lên sofa dạng chân ngồi chồm hỗm qua người Quan Long, nâng mông lên nhắm ngay vật cứng rắn thẳng đứng kia trực tiếp ngồi xuống.

ღ♥ღ♂ ♥ ♂ღ♥ღ