Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 62. VI DIỆU (SÂU XA)

       

CHƯƠNG 62. VI DIỆU (SÂU XA)

“Em làm cái gì vậy!” Quan Long vừa rồi bị khoái cảm làm cho đầu óc mờ mịt, khép mắt đem phân thân loạn đỉnh lung tung trong miệng Trần Khải Văn, nhưng đột nhiên phân thân lại mất đi bao vây ấm áp của khoang miệng, Quan Long kinh ngạc mở mắt, liền nhìn thấy Trần Khải Văn nửa quỳ ở trên người mình, đại não mơ màng chưa kịp ý thức hắn đang làm cái gì, khẩu khí nói chuyện cũng tăng vọt.

“Em… Em chỉ không muốn anh nghẹn đến khó chịu… A!” Trần Khải Văn một lòng muốn cho Quan Long thoải mái, nhưng lại bị y nghiêm khắc chất vấn, trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy có chút ủy khuất, lại bị những lời này dọa tới mức thần kinh khẩn trương, mông liền gấp gáp ngồi xuống, cực đại đích đầu đỉnh lập tức liền chen vào hậu huyệt khô khốc chưa hề được khuếch trương, đau đớn làm mồ hôi lạnh trên trán Trần Khải Văn xông ra, phía trước đã có chút cương nháy mắt liền trở nên mềm nhũm. Trong lòng vừa ủy khuất vừa đau đớn, hốc mắt Trần Khải Văn đỏ đỏ, nhưng hắn lại nhanh chóng cắn môi ngăn không cho mình phát ra rên rĩ.

“Em…” Sắc mặt tái nhợt lại cố nén ủy khuất làm trong lòng Quan Long mỗi một chỗ đều lặp tức trở nên dị thường mềm mại. Hai người sống cùng một khoảng thời gian, Trần Khải Văn rất rõ ràng kích thước vật kia của Quan Long, hơn nữa cho dù hắn là MB, thì càng nên biết không trải quan bôi trơn mà ngồi xuống như vậy sẽ đau đớn bao nhiêu, nhưng hắn vẫn không quan tâm mà ngồi xuống, chỉ là vì không muốn để y bị khó chịu! Quan hệ hai người chỉ đơn giản là bao dưỡng! ? MộtMB vì tiền tài có thể vì kim chủ của hắn mà làm đến mức này sao! ?

Quan Long nhớ tới lúc trước khi mình nói muốn ăn cá, sau đó Trần Khải Văn thật sự đã làm rất nhiều lần món cá, nhưng mỗi lần đều là những món khác nhau, chưng, kho, chua ngọt… Có đôi khi sau khi nấu xong, Trần Khải Văn khẩn trương nhìn y ăn vài đũa sau đó mới lộ ra biểu tình thả lỏng, lấy kinh nghiệm thương trường của Quan Long, không khó để y nhìn ra hắn là vừa mới học nấu món này. Bình thường Trần Khải Văn làm cơm đều rất hợp khẩu vị Quan Long, hắn không cần dụng tâm thì y cũng sẽ không bạc đãi hắn. Cần gì cơm chiều mỗi ngày đều biến hóa đa dạng như vậy! ?

Quan Long biết mình tham luyến cơ thể Trần Khải Văn, một khi cảm xúc bị kích thích liền không quan tâm đến cảm thụ của hắn, chỉ biết hung hăng ở hậu huyệt thấp nhuyễn kia mà giảo lộng, Trần Khải Văn cũng liền ngoan ngoãn, mặc cho Quan Long bên trong thân thể mình đấu đá lung tung, vậy mà chỉ cần Quan Long hơi biểu hiện một chút ôn nhu, hắn sẽ ngay lặp tức dùng cả thể xác và tình thần phối hợp, cả người không hề giữ lại bày ra trước mắt y.

Còn có hôm nay… Quan Long đột nhiên nghĩ đến, chuyện mình cùng Ngô Lâm trước kia cả công ty ai nấy đều biết, Trần Khải Văn cũng là nhân viên Quan thị không có khả năng là không biết. Khi mua quần áo, Ngô Lâm nói “Ghê tởm nhất chính là đồng tính luyến ái” Trần Khải Văn khẳng định cũng nghe được, sau đó sắc mặt Quan Long trở nên khó coi nên khi hắn thử đồ y cũng chưa hề liếc mắt nhìn qua một cái.

Lúc về nhà hắn liền làm đầy một bàn thức ăn, hai người bọn họ căn bản không thể ăn hết một lượng nhiều như vậy, nhưng y chưa ăn được hai miếng đã tìm cớ bỏ ra ngoài, cũng không có nói cho Trần Khải Văn buổi tối sẽ về nhà ăn cơm, vậy mà buổi tối lúc về nhà vẫn được ăn món cháo ngọt ngào thơm ngát như vậy, sau đó hắn còn chủ động hôn môi cùng giúp y khẩu giao, thậm chí liều lĩnh muốn trực tiếp dùng hậu huyệt ấm áp làm thỏa mãn phân thân đang trướng đau khó chịu. Quan Long thầm nghĩ, có lẽ Trần Khải Văn làm hết thảy những thứ này, là vì nhìn ra y hôm nay vì chuyện của Ngô Lâm mà tâm tình không tốt, nên mới trăm phương nghìn kế muốn an ủi y! ?

Trước kia Quan Long nghĩ Trần Khải Văn đối tốt với mình như vậy là vì hắn chưa từng gặp qua đàn ông tốt, cho nên y đối với hắn ôn hoà một chút, hắn liền hầu hạ y lại gắp bội. Nhưng hiện tại cẩn thận ngẫm lại, Quan Long tổng cảm thấy bản thân bỏ ra quá ít, mà cái đạt được lại quá nhiều. Bất quá chỉ là vài lời nói hoặc vài nụ cười thân thiện, liền được Trần Khải Văn gần như đem toàn bộ thể xác và tinh thần báo đáp.

Quan Long rất muốn hỏi Trần Khải Văn một câu ” Em có phải thích tôi hay không”, nhưng lại có điểm khiếp đảm không dám nói ra. Tình huống này chưa bao giờ xuất hiện trên người Quan Long, từ trước tới nay, trên thương trường y chưa bao giờ chừng chừ do dự, trước kia khi thích Ngô Lâm cũng là lặp tức theo đuổi. Nhưng hiện tại y lại sợ biết được đáp án của Trần Khải Văn. Nếu hắn nói thích, cho dù hắn cái gì cũng tốt, nhưng dù sao cũng là một MB, hơn nữa Quan Long mới cùng Ngô Lâm chia tay còn chưa được bao lâu, y không biết mình có thể tiếp thu tình cảm của hắn hay không Còn nếu Trần Khải Văn nói không thích ,trong lòng Quan Long lại khó tránh cảm thấy mất mát, không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy, chẳng lẽ chỉ vì tôi bao nuôi em! ? Em là muốn dùng ôn nhu săn sóc để đổi lấy càng nhiều tiền tài! ?

“Ôm lấy cổ tôi, tôi bế em vào phòng ngủ làm, bôi trơn một chút sẽ không đau như vậy.” Cuối cùng Quan Long vẫn không hỏi, cứ để cho mối quan hệ của hai người bảo trì một loại cân bằng vi diệu đi, có một số việc không nói rõ ngược lại mới là tốt nhất. Bất quá Quan Long cũng thật sự bị hành động vừa rồi của Trần Khải Văn làm cho cảm động, ngữ khí nói chuyện cùng hành động dịu dàng hơn rất nhiều, cẩn thận đem thân thể của hắn nâng lên một chút, để đầu đỉnh vừa mới chen vào chậm rãi rút ra, hai tay ôm lấy thắt lưng Trần Khải Văn, chờ hắn đem song chưởng hoàn trụ sau cổ mình, mới từ sofa đứng lên đi vào phòng ngủ.

ღ♥ღ♂ ♥ ♂ღ♥ღ