Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 63. TIỀN DIỄN (H)

       

CHƯƠNG 63. TIỀN DIỄN (H)

Quan Long ôm Trần Khải Văn vào phòng ngủ sau đó đặt hắn lên giường, liền xoay người mở ngăn kéo đầu giường tìm trơn tề.

Lúc nửa người dưới trần trụi tiếp xúc với chăn nệm, một cảm giác mát lạnh làm Trần Khải Văn nhịn không được rùng mình, đem nội tâm từ trong kinh ngạc cùng kích động hồi phục lại. Có lẽ do vẫn luôn hiểu lầm Trần Khải Văn là MB, nên dù Quan Long bao dưỡng hắn, cũng không nguyện ý để hắn tiến vào nơi riêng tư của y như là phòng ngủ, trừ bỏ phòng khách cùng thư phòng, nếu Quan Long vui vẻ sẽ đem Trần Khải Văn vào phòng hắn đang trú mà làm. Nhưng đó là khi tâm tình y cực kỳ tốt, thí dụ như ký được một hợp đồng trị giá hàng triệu, đối với Quan thị đem lại lợi ít không nhỏ, nhưng cũng không thể ngày nào cũng có hợp đồng hàng triệu để ký, Quan Long cùng Trần Khải Văn sống cùng gần một tháng, cho nên số lần hai người ở phòng ngủ làm có thể đếm trên đầu ngón tay. Hôm nay Quan Long lại chủ động ôm chính mình về phòng ngủ, điều này sao có thể không làm hắn vui sướng đến thất thần.

“Cởi quần áo nằm xuống đi.” Khi Quan Long từ ngăn kéo lấy ra trơn tề quay đầu lại, nhìn thấy Trần Khải Văn biểu tình si ngốc ngồi trên giường, lập tức hướng hắn ôn hòa tươi cười.

Nội tâm đang cao hứng không biết nên làm thế nào thì lại bị nụ cười của Quan Long làm cho mê muội đầu óc, Trần Khải Văn lập tức ngoan ngoãn tự mình cởi đến không còn một mảnh, toàn thân trần trụi nằm ở trên giường, còn chủ động tách hai chân ra.

Quan Long cũng cởi quần áo trèo lên giường, ngồi vào giữ hai chân Trần Khải Văn, đang định đổ trơn tề ra ngón tay, lại nhìn xuống khố gian Trần Khải Văn, phân thân bởi vì đau đớn vừa rồi mà nhuyễn xuống, y liền buông ra trơn tề cầm lấy phân thân của hắn cao thấp an ủi.

“A…” Trần Khải Văn cảm giác đêm nay Quan Long đặc biệt vì mình mà suy nghĩ, đầu tiên là ôm mình về phòng ngủ bôi trơn tề, hiện tại lại giúp mình an ủi phân thân, hạnh phúc từ đâu bỗng ùn ùn kéo đến, làm thân thể vui thích cũng đặc biệt mau, Quan Long mới xoa nắn vài cái, phân thân của Trần Khải Văn liền lần thứ hai cương.

Quan Long gấp gáp nhéo nhéo trụ thịt cứng rắn trong tay, khiến cho Trần Khải Văn buông ra tiếng rên rĩ ngọt nị, y mới vừa lòng buông ra, lấy trơn tề quét vào ngón tay cẩn thận sáp nhập vào hậu huyệt.

“Có đau hay không!” Quan Long một bên đưa ngón tay chậm rãi đĩnh tiến sâu vào bên trong hậu huyệt một bên nhẹ giọng hỏi cảm thụ của Trần Khải Văn.

“Không… Không đau… Nhanh một chút…” Mặc dù lúc ngón tay vừa sáp nhập thật có chút khó chịu cùng đau đớn, nhưng cũng đã sớm bởi vì câu hỏi cùng động tác dịu dàng của Quan Long mà vứt ra sau đầu, Trần Khải Văn thực hận hậu huyệt chính mình không thể lặp tức liền trở nên ướt át, làm cho Quan Long có thể chen vào, không để cho phân thân của y trướng đau khó chịu.

Tốc độ trừu sáp của Quan Long thoáng nhanh hơn, chỉ phúc xoay tròn cọ xát bên trong vách tường, tận lực đem trơn tề vẽ loạn khắp mọi chỗ. Sau khi trừu sáp giảo lộng một phen, tiếng nước róc rách vang lên, hương vị *** mỹ ở phòng ngủ nhàn nhạt phiêu tán ra ngoài.

Thân thể trần truồng, hai chân rộng mở, Quan Long cúi đầu nhìn người đang nằm trên giường Trần Khải Văn, con ngươi nhiễm thượng *** nổi lên một chút hơi nước, khóe mắt ửng đỏ, ánh mắt khát vọng kiên trì nhìn lên chính mình, hô hấp dồn dập làm ***g ngực không ngừng phập phồng, đầu nhũ hồng nhuận đứng thẳng cũng thuận theo ánh mắt của Quan Long mà lay động không ngừng. Cái bụng bằng phẳng bóng loáng, phân thân đứng thẳng bị âm mao đen nhánh bao vây…

Dương vật Trần Khải Văn so ra kém Quan Long thô dài, trên thân trụ thịt hồng sắc thẳng đứng bóng loáng hơi hơi nổi lên gân xanh, đầu đỉnh no đủ xinh đẹp, lỗ nhỏ phía trên đã tràn ra chất lỏng trong suốt, thậm chí còn có một chút theo đầu đỉnh rơi xuống trên bụng, chất nhầy dính nháp tạo thành một sợi tơ tinh tế kéo dài từ đầu đỉnh đến trên bụng.

Quan Long nhìn đến thất thần, ngay cả động tác trừu sáp cũng chậm lại. Y dùng bàn tay còn rảnh rỗi của mình câu đoạn tơ đó lên, ngón tay lặp tức dính đầy dịch nhầy, y đưa tay lên vương đầu lưỡi ra liếm vào, cảm giác khó nói nên lời, dù sao Trần Khải Văn chính là đặc biệt có hương vị. Quan Long đột nhiên muốn nhấm nháp càng nhiều, liền từ tư thế ngồi sửa thành quỳ vào giữa hai chân Trần Khải Văn, ngón tay cấm ở hậu huyệt vẫn hướng sâu bên trong đĩnh hạ, đầu cuối xuống vươn đầu lưỡi liền liếm lên đầu đỉnh của hắn.

ღ♥ღ♂ ♥ ♂ღ♥ღ