Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 64. PHẢN GIẢO (CẮN NGƯỢC LẠI) (H)

       

CHƯƠNG 64. PHẢN GIẢO (CẮN NGƯỢC LẠI) (H)

“A! Không… Không cần…” Đại não vốn đã lâm vào trạng thái mơ màng, Trần Khải Văn chỉ có thể ngây ngốc nhìn Quan Long liếm lộng chính mình, đầu óc không biết nên phản ứng ra sao, chỉ cảm thấy thân thể càng ngày càng khô nóng, toàn bộ thể xác và tinh thần đều hãm sâu vào *** không thể kìm chế. Nhưng khi đầu đỉnh đột nhiên truyền cảm xúc ấm áp và mềm mại, thân thể Trần Khải Văn giật mình khôi phục lại, lập tức bối rối giơ tay lên muốn đẩy đầu Quan Long ra.

“Xảy ra chuyện gì! ? Không phải lúc nãy em cũng đã giúp tôi khẩu giao đó sao! ?” Quan Long ngẩng đầu nói một câu thì lại cuối đầu, nhưng lần này không hề dùng đầu lưỡi liếm lộng, mà là đem toàn bộ đầu đỉnh ngậm vào trong miệng nhẹ nhàng mút, giống như là muốn từ lỗ nhỏ hút ra được càng nhiều chất dịch để nhấm nháp.

“A a… Quan Long Quan Long…” Kích động! ? Cảm động! ? Hạnh phúc! ? Hưng phấn! ? Trần Khải Văn thật sự không biết nên hình dung tâm tình hiện tại như thế nào, đại não giống như hỏng rồi, nhưng lại giống như trống rỗng. Đây là lần đầu tiên Quan Long giúp hắn khẩu giao, cũng là lần đầu tiên trong đời hắn được người khác khẩu giao. Chỉ cần vừa nghĩ thứ kia bị Quan Long ngậm lấy, cộng thêm bụng truyền đến từng đợt khoái cảm, Trần Khải Văn liền vô pháp khống chế chính mình, toàn bộ thân thể đều trở nên run rẩy.

Trần Khải Văn hưng phấn cũng kích thích mạnh mẽ đến Quan Long, y hé miệng đem toàn bộ phân thân ngậm lấy tùy ý phun ra nuốt vào, ngón tay cắm ở hậu huyệt cũng nhanh hơn trừu sáp lộng trứ.

“A… Không muốn không muốn… Mau… Mau buông ra… em chịu không nổi …” Trần Khải Văn sao chịu nổi song trọng khoái cảm, rất nhanh liền có cảm giác muốn bắn tinh. Nhưng hắn làm sao dám chiếu vào miệng Quan Long, chỉ thất kinh cố gắng đẩy đầu y ra, khó chịu đến thanh âm cũng đều thay đổi, trưng ra một bộ dáng sắp khóc đến nơi.

Nhưng Trần Khải Văn càng như vậy, Quan Long lại càng không buông ra, còn cố ý dùng môi vòng trụ đầu đỉnh hung hăng mút một hơi.

“A!” Quy đầu bị Quan Long hung hăng hút, Trần Khải Văn như thế nào đều tránh không ra, thật sự là nhịn không được, cuối cùng toàn thân run rẩy đem dịch thể phun vào trong miệng Quan Long.

“Ngô…” Một cỗ chất lỏng nóng bỏng hướng chỗ sâu bên trong yết hầu phun ra, Quan Long hàm phân thân buồn bực hừ một tiếng.

“Quan… Quan tổng… Thực xin lỗi… Mau… Mau nhổ ra…” Nếu là bình thường, sau khi bắn tinh Trần Khải Văn phải một hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần, nhưng một tiếng rên rĩ làm hắn sực nhớ chính mình vừa bắn trong miệng Quan Long, thân thể còn hưng phấn lặp tức toát mồ hôi lạnh. Dương vật còn bị Quan Long hàm trứ, thân thể cũng không dám tùy tiện lộn xộn, nhưng nằm trên giường lại không thấy được biểu tình của y, Trần Khải Văn trong lòng vừa vội lại hoảng, cũng không dám gọi thẳng tên của Quan Long.

Vừa không phải muốn nhấm nháp hương vị sao! ? Hiện tại trong miệng đều tràn đầy hương vị của hắn !”Ực” một tiếng, Quan Long nuốt xuống một miệng đầy dịch thể, trong lòng có chút tự giễu, chuyện gì đây, bản thân thế nhưng lại khẩu giao cho một MB, cho dù trước kia có cùng Ngô Lâm cũng ít khi làm như vậy. Vậy mà khi nghe được Trần Khải Văn bị mình khiêu khích đến khàn giọng cầu xin, thân thể hưng phấn đến run rẩy, làm trong lòng nảy lên một cảm giác thỏa mãn, Quan Long chính là muốn làm cho Trần Khải Văn phóng thích ở trong miệng mình, rồi mới sẽ đem dịch thể của hắn nuốt xuống không chừa một giọt, tựa hồ làm như vậy người này sẽ hoàn toàn thuộc về một mình mình .

Thuộc về một mình mình! ? Trong lòng Quan Long khẽ động, nhưng lập tức nghĩ đến Trần Khải Văn hiện tại là do mình bao dưỡng, vậy hắn đương nhiên chính là của một mình mình, dù sao cũng sẽ không đi tìm đàn ông khác, giống như việc sáp nhập mà không đeo bao cao su, khẩu giao cho hắn một chút thì có quan hệ gì.

“Quan… Quan tổng…” Nghe được thanh âm Quan Long nuốt dịch thể, tâm Trần Khải Văn lại run lên, cũng không biết là nên kinh hỷ hay khủng hoảng, Quan Long lại vẫn luôn cuối đầu lặng yên không nói, càng làm hắn nơm nớp lo sợ không biết làm thế nào cho phải.

“Vừa rồi thoải mái không! ?” Quan Long đột nhiên ngẩng đầu hướng Trần Khải Văn cười cười, còn cố ý vương đầu lưỡi đem dịch thể còn sót lại bên miệng liếm vào.

“Th… Thoải mái…” Trần Khải Văn ngây ngẩn cả người, hai má lập tức trở nên đỏ bừng, hai mắt trừng lớn châm chú nhìn miệng của Quan Long.

Câu trả lời của Trần Khải Văn làm nụ cười trên mặt Quan Long càng sâu thêm, theo hậu huyệt rút ra ngón tay ướt đẫm, điều chỉnh tư thế một chút, bán ghé vào trên người Trần Khải Văn, đem đầu đỉnh đặt tại lối vào hậu huyệt.

Quan Long khẩu giao cho mình, nuốt dịch thể của mình, bây giờ còn cười với mình, thoạt nhìn tâm tình cũng rất tốt. Điều này làm tâm Trần Khải Văn vui mừng khôn siết, lúc cảm giác được đầu đỉnh đang ở cửa huyệt cọ xát, lập tức chủ động nâng mông lên, dùng huyệt khẩu hút lấy đầu đỉnh.

Lúc nãy được ngón tay khuếch trương qua nên hậu huyệt đã muốn trở nên ướt át trắng mịn, Quan Long thuận theo động tác chủ động của Trần Khải Văn, đem phân thân đĩnh về phía trước, đều chỉnh côn thịt nháy mắt hoàn toàn tràn ngập trong hậu huyệt ấm áp.

♂ ♥ ♂