Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 7 TÌNH DỤC (H)

       

CHƯƠNG 7 TÌNH DỤC (H)

Nụ hôn của hai người dần dần thay đổi tính chất. Quan Long một bên cùng miệng lưỡi của Trần Khải Văn dây dưa, một bên đưa tay xoa nắn cơ thể của hắn, ở khắp nơi vuốt ve giao trứ. Bàn tay của y lần mò trên áo của Trần Khải Văn, cởi bỏ nút, thuận tay mở rộng vạt áo sờ soạng đi vào.

“A!” Ngón tay Quan Long đột nhiên chạm vào đầu nhũ mẫn cảm, Trần Khải Văn lập tức từ trong cơn mê loại tỉnh táo lại, hắn theo bản năng bắt lấy bàn tay đang ở trong áo mình kéo ra.

“Lâm không phải đã nói sẽ không chia tay hay sao, đừng cự tuyệt anh.” Quan Long buông đôi môi Trần Khải Văn ra, ánh mắt nghi hoặc mang chút cầu xin nhìn về phía hắn.

Trần Khải Văn đương nhiên biết nếu hắn để y tiếp tục thì hai người sẽ phát sinh loại chuyện gì. Trong mắt trong tâm Quan Long chỉ có mỗi Ngô Lâm. Hiện tại trong ý thức Quan Long, y là đang nhìn Ngô Lâm, ôm chính là Ngô Lâm, hôn môi chính là Ngô Lâm, vuốt ve cũng chính là Ngô Lâm.

Chính là đối với Trần Khải Văn, Quan Long là người hắn thầm yêu mười năm, một người cho đến tận bây giờ vẫn xem hắn là kẻ qua đường xa lạ, thậm chí còn không nhìn kỹ mặt hắn lấy một lần, nhưng đột nhiên y lại dùng ánh mắt thâm tình nhìn hắn, không ngừng hôn môi hắn, vuốt ve hắn, dẫu biết trong mắt y bản thân chỉ là một thay thế phẩm cho người khác, nhưng mà… Quên đi, là nụ hôn đầu tiên cũng được, lần đầu tiên cũng tốt, tối nay coi như là cho mười năm thầm mến, mười năm yêu thương vô vọng của hắn một dấu chấm tròn kết thúc vậy.

Trần Khải Văn buông lỏng bàn tay đang giữ chặt tay Quan Long, chậm rãi nhắm mắt lại.

Đôi môi Quan Long mãnh liệt sáp lại, đã không còn dịu dàng triền miên như lúc đầu, mà ngậm lấy môi Trần Khải Văn cố sức mút vào, khẳng cắn. Trần Khải Văn cảm thấy đau đớn, nhưng lại nghĩ đây là đêm duy nhất được cùng với y, nên không có ý niệm kháng cự trong đầu, đôi tay ngược lai còn choàng qua ôm lấy cổ Quan Long, Quan Long hôn mãnh liệt hơn, Trần Khải Văn cảm giác trong miệng mình thế nhưng đã dậy mùi máu tươi.

“Lâm, Lâm…” Quan Long từ khóe môi Trần Khải Văn bắt đầu hôn xuống dưới, đôi môi lướt qua đường cong nơi cầm, rồi đến chỗ hầu kết đang dao động.

“A…” Tuy rằng một tiếng “Lâm” của Quan Long vô cùng rõ ràng truyền vào trong tai Trần Khải Văn, nhưng khi đầu lưỡi của y liếm qua hầu kết nhô lên của hắn, người chưa từng hưởng qua tư vị *** như Trần Khải Văn, đại não liền lặp tức vì loại khoái cảm này mà trở nên vựng nhuyễn, vốn nên rất đau lòng vì cách gọi này hiện tại cũng không còn tâm trí để so đo.

Quan Long đem vạt áo Trần Khải Văn rút ra khỏi quần, giải khai toàn bộ nút áo, bộ ngực trần trụi lặp tức lộ ra. Miệng lưỡi y ở trước ngực Trần Khải Văn vừa hôn vừa liếm, sau khi dùng môi cọ cọ vào đầu nhũ đã hơi cứng lên, liền nhẹ nhàng hé miệng hàm nhập thứ đang hưng phấn đó vào trong.

“Quan… Quan Long…” Trần Khải Văn ngẩn đầu há mồm thở dốc, ánh mắt tình cờ nhìn đến bức “Ảnh cưới” của Quan Long và Ngô Lâm đang treo trên vách tường, hắn lặp tức chuyển dời tầm nhìn, thay vì nhìn thấy bức ảnh nhắc nhở bản thân chỉ là một kẻ thế thân, còn không bằng toàn tâm toàn ý vùi đầu vào khoái cảm do *** mang lại, bị xem trở thành ai cũng được, đều quan trọng nhất chính là hiện tại Quan Long, người mà hắn thầm yêu mười năm, đang ở ngay trước mặt hắn. Thậm chí biết rõ bản thân thật đáng thương, nhưng vẫn ngăn không nổi niềm xúc động.

Quan Long tựa hồ còn muốn làm cho người trước mặt càng thêm nhiều vui sướng, liền đem một bên đầu nhũ Trần Khải Văn hút đến no đủ cứng rắn, bên còn lại cũng được hai ngón tay y xoa nắn không ngừng.

Trần Khải Văn làm sao chống lại được loại khiêu khích này, nửa người dưới rất nhanh đã có phản ứng.

“Lâm đã muốn cứng …” Miệng Quan Long ngậm lấy một bên đầu nhũ của Trần Khải Văn, mơ hồn phát ra tiếng cười nhỏ, một bàn tay nãy giờ còn nhàn rỗi bỗng hướng phía khố gian của Trần Khải Văn sờ đến, cao thấp an ủi bộ vị đang nổi lên kia.

“A… Ha… Không cần…” Đầu vú, khố gian là những bộ vị tối mẫn cảm trên cơ thể lại bị Quan Long liếm duyệt, xoa nắn, vuốt ve như vậy, Trần Khải Văn bị quá nhiều khoái cảm cùng lúc làm cho hư nhuyễn, hai chân cơ hồ không thể đứng thẳng, nếu không phải phía sau còn có vách tường chống đỡ, hắn đã sớm ngồi bẹp trên mặt đất rồi.