Hai con người, một cuộc đời – CHƯƠNG 9 TIẾN VÀO (H)

       

CHƯƠNG 9 TIẾN VÀO (H)

Quan Long dùng lực thật lớn mút vào đầu nhũ, còn cố ý phát ra tiếng nước tắc tắc. Tay nắm phân thân Trần Khải Văn cũng tăng tốc độ nhu lộng chơi đùa, hơn nữa ngón cái không ngừng xoa nắn đầu đỉnh, đầu ngón tay còn ngẫu nhiên cạ qua lỗ nhỏ mẫn cảm.

“A a… Từ bỏ… không được…” Trần Khải Văn liều mạng lắc đầu, âm thanh mơ hồ không rõ, dưới sự hầu hạ của Quan Long, Trần Khải Văn cảm giác phân thân của mình càng ngày càng trướng, đầu đỉnh càng ngày càng dương. Thực sự ẩn ẩn dục vọng muốn bắn tinh, hắn định đẩy Quan Long ra, nhưng hai tay lại không có một chút khí lực nào.

Nhìn phản ứng này của Trần Khải Văn, Quan Long ngược lại dùng cả bàn tay hàm chặt lấy phân thân ra sức một lần.

“A!” Trần Khải Văn không thể kiềm chế, liền ở trên tay Quan Long bắn ra.

“Mùi vị của Lâm thật ngon.” Khi Trần Khải Văn còn chưa từ dư vị cao trào sau khi bắn tinh mà tỉnh lại, Quan Long thế nhưng lại đem tinh dịnh của hắn dính trên tay mình đưa lên miệng, vươn đầu lưỡi liếm lấy dịch thể dính trên đó.

Trần Khải Văn lập tức ngốc lăng, chăm chăm nhìn Quan Long.

Lúc này ánh mắt Quan Long mê mang không rõ, rõ ràng còn mang theo men say nồng đậm lại hỗn loạn một tia dục vọng, hai gò má cũng đỏ bừng, đầu lưỡi hiện còn đang liếm bàn tay dính đầy dịch thể, bởi vì bàn tay cách miệng rất gần, cho nên khóe môi y cũng dính một chút dịch thể của Trần Khải văn. Hình ảnh quá sức *** mỹ này làm Trần Khải Văn chịu không được dời đi tầm mắt, trong lúc vô tình lại ngắm tới khố quần của Quan Long, chỗ quần kia bị phình lên một khối to, bộ vị to lớn kia làm cho hắn không biết phải làm sao .

Tuy rằng Quan Long kêu chính là tên của Ngô Lâm, lại đem mình làm như Ngô Lâm, nhưng thứ y đang liếm lại hoàn toàn chính là thứ mình vừa mới bắn ra. Một màn kích thích quá mãnh liệt trước mắt làm cho Trần Khải Văn ứng phó không kịp, thẳng đến khi hai chân truyền đến cảm giác lành lạnh, hắn mới phát hiện Quan Long đã đem quần mình cởi bỏ, ngay cả quần lót cũng bị kéo xuống. Trần Khải Văn hiện tại nửa người dưới đã hoàn toàn trần trụi trình hiện trước mắt Quan Long.

Dương vật sau khi bắn tinh nhuyễn xuống yếu đuối nằm ở khố gian, lông mao màu đen xung quanh cũng bị nhiễm một chút dịch thể trắng ngà. Trần Khải Văn quẫn bách định đưa tay che đi khố gian, lại bị Quan Long nắm chặt.

“Lâm ở trước mặt anh còn có cái gì ngượng ngùng. Ngoan, đem chân mở ra chút.” Quan Long cười cười, dịu dàng dụ dỗ.

Đầu óc vốn đang hỗn độn, hơn nữa thanh âm của Quan Long lại cực kỳ dịu dàng hấp dẫn, Trần Khải Văn trong mơ màng liền mở rộng hai chân. Ngón tay thon dài của Quan Long lập tức hướng giữa chân của hắn mà tìm kiếm.

“Đúng rồi, Lâm luôn luôn đều sợ đau mà, không thể như vậy trực tiếp đi vào.” Động tác Quan Long đột nhiên tạm dừng, y xoay người từ ngăn tủ đầu giường lấy ra một chai bôi trơn, mở nắp đổ dầu bôi trơn vào ngón tay, rồi mới đưa ngón tay từng chút từng chút đâm vào hậu huyệt của Trần Khải Văn.

“Ngô…” Ngón tay thoa dầu có chút lạnh lẽo, sáp nhập vào hậu huyệt ấm áp làm cho Trần Khải Văn khó chịu hừ một tiếng. Hắn nghĩ thầm, kỳ thật hắn nên cảm tạ sự chăm sóc của Quan Long dành cho Ngô Lâm, bằng không lần đầu tiên của mình lại bị ngón tay khô khốc trực tiếp đi vào, sẽ không đau đến chết sao.

“Bên trong Lâm nóng quá.” Quan Long cười cười, ngón tay ở trong hậu huyệt bắt đầu chậm rãi di động, bàn tay còn lại lần thứ hai cầm lấy phân thân Trần Khải Văn.

Ngón tay Quan Long bên trong hậu huyệt Trần Khải Văn linh hoạt vỗ về chơi đùa, chỉ phúc ma xát với vách tường mềm mại bên trong, đỉnh đến chỗ sâu nhất thì tạm dừng, một lúc sau mới rút ra. Động tác dịu dàng nhanh gọn làm cho cảm giác khó chịu lúc đầu dần biến mất, hơn nữa phân thân không ngừng được Quan Long cầm trong tay an ủi. Mặt trước lẫn mặt sau đều bị âu yếm làm phân thân vì bắn tinh mà mềm nhuyễn lần thứ hai đứng thẳng, thậm chí hậu huyệt lần đầu tiên bị dị vật tiến vào cũng bắt đầu sinh ra một loại khoái cảm tê dại, Trần Khải Văn không tự giác đem hai chân gian rộng một chút, chủ động nghênh đón trừu sáp từ ngón tay của Quan Long.

“Lâm giúp anh đem quần cởi bỏ.” Quan Long cúi đầu nhìn vào mắt Trần Khải Văn, thanh âm khàn khàn thấp giọng dụ dỗ.

Trần Khải Văn bị Quan Long nhìn chăm chú đến tay có chút run rẩy, duỗi qua vụng về cở bỏ dây lưng, kéo xuống khố liên. Bên trong, quần lót màu đen đang ôm sát lấy phân thân hình dáng thô to, Trần Khải Văn cảm giác hai gò má mình nóng bừng, ánh mắt không biết nên đặt ở chỗ nào mới tốt mới tốt.