Mộng hồi tàn cận – CHƯƠNG 10

       

CHƯƠNG 10

Editor: Lệ Cung Chủ

Hé mở mi mắt trầm trọng, khóe mắt khô héo làm cho tôi hoài nghi nước mắt có phải hay không cứ thế dễ dàng hong khô, đưa tay muốn xoa bóp hốc mắt cực độ đau xót nhưng làm tác động đến vết thương mà Hàn Viên cuồng bạo lưu lại.

Cho tới bây giờ không nghĩ đến, Hàn Viên là người lãnh tựa băng sương như thế nhưng lúc cuồng điên so với Dương Diệp âm tình bất định còn đáng sợ hơn.

Nâng lên cánh tay đầy vết xanh tím xoa xoa bên gáy đã không còn chảy máu, tôi còn cho là mình sẽ bị Hàn Viên hút khô máu rồi lặng lẽ chết đi.

Thật may khi trong căn phòng không quá sáng nếu không những vết thương chồng chéo trên người tôi sẽ thấy rất rõ ràng. . . , cả phòng vẫn thoang thoảng mùi rỉ sắt của máu, tựa hồ còn giấu lãnh hương đặc thù của Hàn Viên ở trong đó.

Cái loại mùi hít thở không thông này giống như bị Hàn Viên gắt gao khóa vào trong ngực, thô bạo tiến vào làm cho tôi sợ hãi không thôi, tôi nghĩ đến Dương Diệp, anh biết tôi bị Hàn Viên mang đi, tại sao. . . Còn chưa tới. . . ?

Nằm ở ghế sô pha rộng lớn, trên bàn làm việc bằng gỗ sậm màu giấy tờ văn bản tứ tung, máy tính bên cạnh đang hiển thị chứng khoán ở thị trường của công ty, “Không nghĩ tới công ty của lão già kia dễ dàng sụp đổ như thế. . .”

Ngón tay cuộn lại sợi dây đồng hồ màu xanh, Hàn Viên trên mặt lộ ra một mạt cười lạnh, “Thật đáng tiếc, còn chưa tận mắt chứng kiến Hàn thị sụp đổ thì đã bị ta làm cho tức chết, quả nhiên không nghĩ đến sảng khoái như vậy. . . .”

Hôm nay, là ngày thứ ba cha của hắn qua đời, cũng là ngày hắn thu mua toàn bộ công ty kinh doanh cả đời của ông, một ngày đặc biệt thắng lợi đối với hắn.

Hàn Viên nghĩ tới Cận nhi lẳng lặng ngủ ở trong ổ chăn, cất cái đồng hồ vào túi áo tây trang, dù cho hắn đã chiếm hữu được người kia nhưng hắn vẫn có cảm giác trống rỗng lạ thường.

Về đến nhà, có người chờ ở trước cửa giúp mình cởi áo khoác, sai người lấy cái đồng hồ trong túi ra, đi đến trước cầu thang, lạnh lùng hỏi.

“Hôm nay có người nào lên đó không?”

Vệ sĩ phía sau tất cả đều lắc đầu, Hàn Viên chậm rãi bước lên lầu hai, “Chuẩn bị nước cùng thức ăn đặt ở cửa, không được phép nán lại lầu hai dù chỉ một giây.”

Hàn Viên mở cửa phòng bởi vì tấm rèm che lấp nên ánh sáng bên ngoài cũng không thể chiếu vào, chỉ còn lại một mảnh âm u, dựa theo ánh sáng ở cửa, Hàn Viên cũng không thấy thân thể trắng như tuyết của Cận nhi trên giường lớn màu đen đâu.

Hàn Viên cau mày đi đến chỗ công tắc bật sáng đèn thì phát hiện Cận nhi lui ở trong một góc phòng, quấn cái chăn mỏng màu đen đang ngủ để lộ ra đầu vai mượt mà trắng nõn còn lưu có dấu vết đỏ tím.

Bước chân khẽ khẽ đi về phía góc tường, Hàn Viên biết mình không có lý do gì phải sợ đánh thức người kia, chính mình lúc trước rời khỏi công ti không phải là về để tra tấn cậu ta sao? Vậy tại sao mình lại hành động giống như săn sóc thế này?

Trong lúc đang triền miên suy nghĩ thì hắn đã đi đến trước mặt Cận Nhi.

Ngồi chồm hổm cúi người xuống, nhìn thẳng gương mặt yên tĩnh lúc ngủ của Cận nhi, Hàn Viên bất ngờ phát giác chính mình cũng không muốn nhìn thấy Cận nhi sợ hãi hắn, ngược lại lẳng lặng ngủ như vậy làm cho hắn càng có một loại cảm giác có thể hoàn toàn nắm giữ Cận nhi, Hàn Viên vươn tay sờ hai gò má non mềm của cậu, cảm giác được từng dòng nước mắt đau khổ kia, ngay cả trong lúc ngủ cũng mang vẻ bi thương vô hạn.

Cận nhi mở ra đôi mắt trong suốt đen láy, đối diện với đôi mắt màu xám bi thương di truyền từ mẹ của ta, con ngươi trong suốt tinh khiết kia bắt đầu bị sợ hãi lây dính , ta ôm thân thể gầy yếu đang run rẩy của Cận nhi trở về giường, Cận nhi vẫn cứ một mực cúi thấp đầu không dám nhìn vào mắt của ta, thân thể trần trụi không có tấm chăn che đậy lộ ra dấu tích cuồng bạo đêm qua.

“Diệp lúc ôm ngươi, cũng không thấy ngươi sợ như vậy. . . , Dương Diệp có thể còn ta sao lại không thể?”

Ta kéo cằm Cận nhi sang một bên, phát hiện trên tay nhớp nháp, Cận nhi rũ xuống con ngươi tối đen, thanh âm tinh tế nho nhỏ đang phát run, “Thực xin lỗi. . . Tôi. . .”

Cận nhi khóe miệng nôn ra càng nhiều máu tươi, ta lấy tay lau chất lỏng màu đỏ tươi đang không ngừng tuôn ra kia, tại sao máu của cậu ấy lại ấm áp như thế?

Một tay lấy điện thoại di động ra, bấm thuần thục dãy số, “Ninh Hiên, ngươi bây giờ đến đây một chuyến đi.”

Dương Diệp nhìn một đôi búp bê sứ yên ổn nằm trong hộp gỗ, có thể suy ra là thứ Cận nhi vô cùng quý trọng, khép lại hộp gỗ, lấy ra máy theo dõi trên tay, chấm xanh trong màn hình đang không ngừng thay đổi vị trí, Dương Diệp biết Hàn Viên tuyệt đối không thể mang Cận nhi nơi nơi di chuyển, thân thể Cận nhi gầy yếu, cũng chỉ có thể cần bác sĩ, theo tình cách đa nghi của Hàn Viên có thể tìm cũng chỉ có người kia.

Quản gia ở một bên chờ đợi, tách hồng trà trên bàn Dương Diệp vẫn tràn ngập hương nồng.

“Giúp tôi tìm Ninh Hiên đến đây.”

Cầm lấy khăn mặt ấm tẩy sạch máu đen trên người Cận nhi, Hàn Viên dùng áo sơmi đen rộng thùng thình phủ lên thân thể trần trụi đầy vết bầm, con ngươi đen tinh thuần của Cận nhi dao động bất định hơi hơi rũ xuống, im lặng mặc cho Hàn Viên đùa nghịch.

Hạ thân lỏa lồ không có gì che lấp, bàn tay lớn xuôi theo đường cong thon dài đến mắt cá chân khiến cho Cận nhi sợ hãi rung động.

“Ta sao lại muốn cứu ngươi nhỉ? Ta nhất định là không được bình thường. . .”

Ngón tay Hàn Viên luồn vào tóc của tôi nhẹ nhàng xoa xoa, mùi thơm nhàn nhạt truyền vào mũi.

Hàn Viên ôm tôi vào trong ngực, hắn nhẹ nhàng tách hai chân tôi ra thì nhìn thấy nơi riêng tư bị xé thương nghiêm trọng cùng vết bầm khắp mông, khớp xương bàn tay luồn vào vạt áo rộng thùng thình, ở trên da thịt trong sườn đùi sờ soạng, tôi khép hai chân lại, tay tận lực kéo vạt áo sơ mi xuống, Hàn Viên rất nhanh thu tay , tới gần bên tai tôi nói.

“Ninh Hiên lát nữa sẽ tới thăm ngươi, đừng để cho ta biết ngươi muốn dựa vào hắn để liên lạc với Diệp.”

“Bất quá. . . , cho dù ngươi nghĩ muốn như thế, Ninh Hiên cũng sẽ không giúp ngươi, trên đời này không ai lãnh huyết bằng hắn, cho dù ngươi muốn chết ở trước mặt hắn, hắn ngay cả mắt cũng sẽ không nâng một chút.”

Tôi chưa kịp phản ứng với lời nói của Hàn Viên, Hàn Viên có lẽ cũng biết tôi không dám có loại chủ ý này, ở trên trán tôi nhẹ nhàng hôn, “Ngươi đừng muốn trở về bên cạnh Diệp nữa, vĩnh viễn ở lại đây đi. . . Ta sẽ không ép ngươi nhưng ngươi phải ngoan ngoãn. . . .”

Lam Ninh Hiên đi vào trong phòng, trên người của tôi đã được Hàn Viên đắp lên một tấm chăn mỏng mới, trên mặt Lam Ninh Hiên nhã nhặn như trước không mang theo một tia cảm xúc quá mức, mang lên ống nghe bệnh lạnh như băng, áp lên chỗ trái tim tôi, “Tình hình vừa mới nãy thế nào?”

Hàn Viên ngồi ở bên giường, con ngươi màu tro cực nóng nhìn chằm chằm bên hông mặt của tôi, tôi nao núng nghiêng đầu qua, đến bây giờ tôi vẫn không thể quen dục vọng chiếm giữ của Hàn Viên làm cho tôi hít thở không thông.

“Cậu ta vừa mới nãy ói rất nhiều máu, là thân thể có vấn đề gì sao?”

Lam Ninh Hiên rũ mắt xuống, lẳng lặng nghe Hàn Viên nói về tình trạng của Cận nhi, Hàn Viên đột nhiên dừng lại không nói nữa, đôi mắt sắc nhọn u ám nhìn Lam Ninh Hiên, nhẹ nhàng nói, “Ninh Hiên ngươi đang suy nghĩ phản bội ta sao?”

“Có lẽ là do dạ dày xuất huyết, mấy ngày này để cậu ấy tịnh dưỡng, không được làm cho cậu ấy bị kích động, thuốc cũng phải uống đúng giờ.”

Lam Ninh Hiên đã bắt đầu thu dọn đồ chữa trị ở trên giường, Hàn Viên lạnh lùng nói, “Vấn đề vừa mới nãy ngươi vẫn chưa trả lời ta.”

Lam Ninh Hiên nhìn Hàn Viên liếc mắt một cái, “Ngươi vừa mới hỏi ta cái gì?”

“Ngươi sẽ vì Diệp phản bội ta sao?”

Trong phòng yên lặng tựa hồ ngay cả tôi cũng đang chờ đợi Lam Ninh Hiên trả lời.

“Chuyện này không phải chuyện của tôi.”

Hàn Viên tươi cười tràn ra một mạt lãnh diễm thắng lợi, “Hy vọng lời ngươi nói đều là sự thật, nếu ngươi lừa ta, ta cũng sẽ đối phó với ngươi, ngươi hẳn là hiểu ta chứ.”

Lam Ninh Hiên vẫn bình tĩnh vô ba, tôi lại hy vọng đây chỉ là trầm mặc nhất thời của anh ta.

Hàn Viên rời khỏi phòng, chỉ còn tôi cùng Lam Ninh Hiên, tôi mới dám lấy ánh mắt khát vọng nhìn anh ta, chỉ mong anh ta mang theo một chút hi vọng đến , cho dù chỉ có một chút cũng tốt.

Đôi mắt Lam Ninh Hiên lãnh đạm dưới cặp kính mắt liếc nhìn tôi, lại cúi đầu thu dọn những thứ còn lại, tôi nghe thấy tiếng nói bình tĩnh trầm ổn của anh ta.

“Cậu không tới bệnh viện kiểm tra, nhớ rõ bảo Hàn dẫn cậu đến xem đi.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, chẳng lẽ Dương Diệp thật sự hoàn toàn không có ý niệm mang tôi về sao, trong lòng có một phần bắt đầu suy sụp, tôi cắn môi dưới tái nhợt, trong lòng hàn ý làm cho tôi run rẩy nói không nên lời nói.

“Cậu cho rằng Diệp sẽ đến sao? Hàn đối với cậu tốt hơn so với tôi tưởng tượng, cậu nếu thoát được quay về bên cạnh Diệp, phải cầu nguyện đừng để Hàn gặp lại cậu, hắn cho dù giết cậu, tôi cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc.”

Nghe thấy Hàn Viên có thể giết tôi, tôi tuy rằng sợ hãi, nhưng tôi biết, Lam Ninh Hiên tuyệt không phải chỉ thuận miệng nói những câu đó để dọa tôi từ bỏ ý niệm trong đầu.

Ngay tại ngày đầu tiên Hàn Viên bắt tôi nhốt vào trong phòng này, tôi cũng đã trải qua cảm giác cận kề cái chết.

“Ngải Nhi nói với tôi, cậu có một ánh mắt chân thành lại còn ấm áp, khờ dại dễ dàng tin tưởng làm cho cậu trở thành con mồi mà Dương Diệp cùng Hàn Viên theo đuổi không bỏ, cậu biết không? Cậu rất giống mẹ của Hàn. . . .”

Trong lòng tôi có loại dự cảm bất an đang lan tràn từ tận sâu trong cơ thể.

“Bất quá. . . , đến cuối cùng bị Hàn tự tay giết chết.”