Mộng hồi tàn cận – CHƯƠNG 4

       

CHƯƠNG 4

Editor: Lệ Cung Chủ

Ngồi ở bên rèm che phía trước cửa sổ, xuyên qua khe hở nhìn phong cảnh xinh đẹp bên ngoài, Dương gia tọa lạc trên một bãi cỏ xanh mơn mởn, rộng lớn đến nỗi nhìn không tới cuối.

Tôi nhớ Ngải Nhi, nhớ đến sự dịu dàng của cô ấy, nhớ đến lúc cô ấy ôn nhu chạm vào mặt tôi tóc tôi, nhưng có lẽ tôi sẽ không bao giờ có thể gặp lại Ngải Nhi nữa, nỗi nhớ đong đầy thì ra lại khổ sở như vậy, Dương Diệp bảo tôi phải đợi ở trong căn nhà đáng sợ này vì thế tôi cứ thành thành thật thật ngồi đợi, ngay cả một bước cũng không buồn bước, từng nghĩ rằng mình không giống như lời nói của Hàn Viên, bán đứng thân thể chỉ vì ham mê hư vinh, cuộc sống giàu sang phú quý.

Nhưng, tôi không thừa nhận cũng không phủ nhận, ngay cả bản thân cũng không biết mình muốn thứ gì , ngẫm lại Ngải Nhi từng hỏi rằng tôi muốn cuộc sống về sau sẽ thế nào, tôi lúc ấy chỉ ngượng ngùng cười khẽ, Ngải Nhi thúc giục tôi nói, tôi vẫn một mực không nói ra, trong lòng tôi từ đầu đến cuối chỉ ước mơ được ở bên cạnh Dương Diệp, anh chính là cuộc sống của tôi.

Cuộc sống bây giờ quả thật đã biến thành giống như suy nghĩ trong lòng, mỗi ngày chờ đợi Dương Diệp trở về, chờ anh bồi tôi ăn cơm, bồi tôi đọc sách, cuối cùng, tôi bồi anh trên giường.

Lúc Dương Diệp đem côn thịt lửa nóng hung hăng sáp nhập trong cơ thể tôi, xương sườn gầy yếu được Dương Diệp từng cái từng cái liếm qua, Dương Diệp nhìn tôi ánh mắt có chút mê man trống rỗng, rồi sau đó cau mày, tăng thêm lực đạo dưới thân, nơi riêng tư cảm giác được một cổ nhiệt lưu trào ra, lửa nóng của Dương Diệp còn chưa rời khỏi, lại vẫn cứ thô to, tôi kéo về suy nghĩ đang phiêu đãng ở ngoài sự thật, hướng mắt đối diện con ngươi lãnh đạm của Dương Diệp, khăn trải giường dưới thân một mảnh thấm ướt, mùi máu thoang thoảng ở trong không khí càng lúc càng đậm, màu thuần trắng cũng đã nhuộm đẫm màu đỏ tiên diễm.

“Tiểu Cận nhi, cậu suy nghĩ cái gì vậy?”

Dương Diệp vẫn không dừng lại, có máu thấm vào, anh càng thêm cuồng bạo đem côn thịt va chạm vào nơi yếu ớt đang đầm đìa máu tươi, theo thói quen gia tăng động tác trên người của tôi, tôi không hề ngất xỉu đi, tới đầu tới cuối, tôi đều duy trì dòng ý thức mỏng manh, nhìn người nam nhân trước mắt này, tôi biết, anh chán ghét thứ không nắm được trong tay.

“Nghe nói cậu ở nhà cũng không nói chuyện với bất cứ người nào, tại sao lại không nói lời nào?”

Dương Diệp ôm lấy thân thể đã nát vụn của tôi dịu dàng hỏi, Dương Diệp đã rất lâu không đánh tôi, nhưng tôi đối anh vẫn sợ hãi thật sâu, anh không giống như Hàn Viên, ít nhất Hàn Viên còn biểu hiện ra thái độ vô cùng chán ghét.

“Không có… .” Tôi nghe thấy giọng nói mình suy yếu khàn khàn, có một phần là do sợ hãi Dương Diệp, một phần còn lại là do bản thân tôi đã lâu lắm rồi không mở miệng nói chuyện.

Dương Diệp thực vừa lòng nở nụ cười, sợi tóc màu vàng dao động ở trước mắt tôi, tôi kiềm nén dục vọng không bắt lấy chúng nó, chỉ vì tôi biết rõ người trước mắt không phải thiên sứ mà là ác ma.

“Chỉ cần cậu còn nói chuyện với tôi là được rồi, không cùng người khác nói chuyện cũng không quan hệ.”

Thì ra Dương Diệp cười chính là vì thế, cho dù tôi không muốn cùng người khác nói chuyện, thì Dương Diệp vĩnh viễn là người ngoại lệ, cảm giác đạt được này khiến anh vô cùng thỏa mãn, tôi cảm giác trước ngực anh hơi hơi rung động, tiếng cười nhàn nhạt kia truyền vào lòng tôi, trong khoảng khắc đó, tôi cũng không biết phải nên vui hay nên buồn.

Mùa đông đã đến được một thời gian, mặt cỏ ngoài cửa sổ sớm bị sương tuyết lấp kín, bông tuyết bay bay tụ tập trên khung cửa sổ, thế giới bên ngoài dường như bị bao phủ bởi một màu trắng xóa, cảnh tuyết trước mắt đột nhiên làm cho tôi nghĩ đến những ông cụ xin ăn ở phố cũ, mùa đông nơi đó tuy rằng lạnh hơn rất nhiều, nhưng trái tim vẫn luôn ấm áp, từng ngày từng ngày, chỉ lo lắng cho sinh kế ngày mai, hiện tại cuộc sống không lo ăn không lo mặc, nhưng lại phiền não chẳng thể nào thoát ra được.

Dương Diệp ngồi trong đại sảnh, tinh tế uống một ly cà phê hương nồng, vẻ mặt phi thường hưởng thụ, mà tôi kể từ lần đó cũng chẳng dám uống bất kì thứ gì có liên quan đến cà phê nữa, đắng chát cực độ vẫn còn tồn tại trong khoang miệng, vẫn là một hồi ký ức hãy còn mới mẻ.

Hôm nay người của đại trạch đột nhiên công việc lu bù, quản gia sai người ngoài vác đến một thân cây đặt ở trong đại sảnh, may mắn kiểu cách nhà Dương gia rất cao, bằng không cái cây lớn như thế không cách nào mang vào được, quản gia thấy tôi rốt cuộc cũng cảm thấy hứng thú với chuyện gì đó, lão lấy ra những đồ vật trang trí, gương mặt già nua nở nụ cười, bảo rằng muốn tôi treo từng cái lên những cành xanh to lớn .

Người hầu một bên mang đến cái thang nhỏ để cho tôi vững chắc trèo lên, tôi lấy một người lùn nhỏ treo lên đầu nhánh cây bên phải, nhìn nó hơi hơi đung đưa, trái tim tựa như vui sướng dâng trào, tôi giơ lên cánh tay trắng nỏn, cầm lấy một cây gậy nhỏ, lần này tôi định treo ở nơi cao hơn một chút nhưng thân hình đột nhiên vọt lên cao, cơ thể chấn động, Dương Diệp ở tôi bên tai tôi nói.

“Tôi ôm cậu lên cao để cho cậu treo hết mới thôi.”

Dương Diệp bế tôi lên để treo nốt số đồ trang trí còn lại, anh cắn tại cổ tôi một ngụm, cho dù có người hầu trước mặt, anh vẫn như trước không hề kiêng kị, tôi đỏ mặt đem ngôi sao màu vàng cuối cùng treo lên trên đỉnh, Dương Diệp rốt cuộc đặt tôi xuống mặt đất, nhìn cây thông noel do chính tôi hoàn thành, Dương Diệp nhẹ nhàng mở miệng.

“Đợi đến ngày lễ Giáng Sinh, tôi mang cậu đi đến một nơi.”

Không khí vui sướng của Lễ Giáng Sinh bao phủ toàn bộ căn nhà, ngay cả tôi cũng cảm thấy một tia vui mừng theo trong lòng nhẹ nhàng lướt qua, tôi cầm một tách trà nóng hổi ngồi ở trước đại sảnh nhìn đủ màu sắc rực rỡ, cây tự tay tôi trang trí thật đẹp, dưới tàng cây đặt rất nhiều gói quà xinh xắn, màu sắc nào cũng có, Dương Diệp vẫn chưa về đến nhà, cả nhà trên dưới đều chờ anh trở về chúc mừng ngày lễ Giáng Sinh.

Tôi không quên Dương Diệp từng nói với tôi vào lễ Giáng Sinh sẽ dẫn tôi đi ra ngoài, trong lòng có chút chờ mong cùng hồi hộp, tôi nắm chặt trong tay tách trà dần dần chuyển ấm, tầm mắt càng không ngừng chuyển hướng về cửa lớn không biết khi nào thì mở.

Tiếng xe chậm rãi vào nhà đặc biệt rõ ràng, đại khái là Dương Diệp đóng cửa xe, quản gia đi đến mở cửa cho Dương Diệp, đi tới cũng không chỉ một mình Dương Diệp, còn có Lam Ninh Hiên và cả Hàn Viên cũng đến đây, tôi thấy hắn đến, liền lập tức không dám hướng nhìn Dương Diệp nữa, sợ rằng Hàn Viên lại sẽ làm tôi khó xử.

Tinh tế uống một ngụm trà nóng hoàn toàn vô vị đã gần như nguội lạnh, Dương Diệp đi tới ôm lấy tôi giống như một con rối, hôn nhẹ đôi môi bị nước thấm ướt.

“Vẫn chưa mở quà sao?”

Không đợi tôi trả lời, Dương Diệp ôm tôi đến dưới cái cây lớn, đặt tôi ngồi ở trên thảm, bàn tay to lớn chọn lấy một hộp quà gói giấy màu đỏ tươi, ngón tay thon dài tùy ý xé mở gói quà, bên trong là một cái đồng hồ tinh xảo màu lam, ngay cả kim đồng hồ cũng được làm vô cùng tinh tế, vừa thấy liền biết giá nhất định không hề rẻ, Dương Diệp kéo qua tôi qua, đeo cái đồng hồ lên cổ tay gầy yếu của tôi.

“Cận nhi tay trắng như vậy, mang màu lam thật phù hợp, kế tiếp để cho cậu tự mình mở.”

Tôi chần chờ nhìn Dương Diệp, xác định trên mặt anh thật sự đang tươi cười, bàn tay tái nhợt chọn một hộp quà màu vàng, tôi luôn luôn không thích màu sắc quá diễm lệ, hộp quà màu đỏ mới vừa rồi làm cho tôi nghĩ đến máu đang chậm rãi chảy ra từ trên người mình.

“Mau mở ra xem đi.”

Tôi cẩn thận xé mở băng keo trong suốt thật cẩn thận, giấy gói xinh đẹp như thế làm cho tôi không nở hủy chúng đi, nghĩ tới toàn bộ khả năng, lại không nghĩ tới sẽ có người tặng thư, trong lòng mãnh liệt nhảy lên, người gửi thư nhất định chỉ có thể là Ngải Nhi!

Khóe miệng cong lên của Dương Diệp dần dần mím chặt, không khí đột ngột lạnh ngắt làm cho tôi cũng không dám mở thư ra, dù sao chờ sau khi Dương Diệp xuất môn rồi hẳn mở cũng được.

“Ai đem món quà này vào đây?”

Dương Diệp dùng đôi mắt sắc nhọn quét qua toàn bộ người trong phòng, một thiếu niên ước chừng bằng tuổi anh đứng dậy.

Cậu ta hình như chưa thấy qua Dương Diệp khó chịu như thế bao giờ, giọng nói ngây ngô tràn ngập bất an, “Dương tiên sinh, là tôi.”

“Kể từ giờ khắc này trở đi, đừng để ta thấy ngươi ở trong căn nhà này nữa.”

Thiếu niên lộ ra vẻ mặt kinh hãi bị quản gia lôi xuống, ngạc nhiên không biết mình tại sao làm Dương Diệp tức giận, kỳ thực làm anh tức giận cũng không phải thiếu niên đó mà là tôi cùng gói quà kia.

“Ai. . . Diệp ngươi quả thực nhàm chán, dù sao cũng chỉ là Ngải Nhi nhờ người đưa tới thôi mà! Không nghĩ rằng tên ăn xin này lại hữu duyên như vậy a?”

Đôi mắt mị lệ của Hàn Viên vì cười mà cong thành một nét xinh đẹp, ánh mắt sáng ngời mà tàn độc nhìn tôi như sắp có kịch vui để xem , nhưng Dương Diệp đột nhiên không phản ứng gì cả.

Khuôn mặt anh tuấn lộ vẻ giận dữ phút chốc trầm tĩnh lại, bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa xoa cần cổ tôi, ôn nhu nói, “Hôm nay tôi không tức giận, chúng tôi đến nhà hàng ăn tiệc lớn đi.”

Hàn Viên ngồi ở đối diện tôi, đôi mắt màu tro tựa như rắn không khách khí nhìn chằm chằm tôi, giống như đang đợi tôi bị đồ ăn nghẹn chết, ngạo mạn chầm chậm buông dao nĩa, nếu tôi còn có thể mặt không đổi sắc ăn hết những món sơn hào hải vị trước mắt, thì tôi quả thực quá lợi hại.

Dương Diệp phát hiện tôi khác thường, đem thịt gà tây trên mâm của tôi xé nhỏ ra, khẽ giọng ân cần bảo tôi ăn một chút đi.

Hàn Viên thấy Dương Diệp càng thêm che chở tôi, thế nhưng lại tà mị nở nụ cười, ngay cả hai vai cũng run rẩy lợi hại vì cười.

“Đúng a, ngươi hôm nay vẫn nên ăn no một chút, nếu không ngươi nhất định sẽ phải hối hận… A!”

Lời nói Hàn Viên tôi nghe một câu cũng không thể hiểu, nhưng trong lòng chợt cảm thấy bất an lắm, Hàn Viên hôm nay so với thường ngày cực kì khác thường, thường ngày nếu không phải lạnh lùng trừng tôi thì cũng là hung hăng mắng tôi, nhưng tuyệt sẽ không giống hiện tại cười như một kẻ điên, Hàn Viên càng cao hứng thì đại biểu cho tình cảnh của mình sẽ càng bi thảm.

Sau khi dùng xong cơm tối thực chẳng biết mùi vị thế nào, Dương Diệp lấy cho tôi một tách trà nóng, Dương Diệp đối với tôi vẫn tốt như trước đây, tôi giúp anh mặc áo khoác rất dày, bên ngoài trời đang tuyết lớn, Dương Diệp kiên trì mặc kệ thời tiết dẫn tôi xuất môn, nhất định nơi đó phi thường đặc biệt.

“Chúng ta sẽ đi đến nơi đó ngay bây giờ.”

Hàn Viên cùng Lam Ninh Hiên mỗi người đều lên một chiếc xe sang trọng, lái theo chiếc xe tôi và Dương Diệp ngồi, tôi tò mò nhìn ra cửa kính xe, chính mình không biết đã đi qua bao nhiêu tòa nhà?

Xe chậm rãi dừng lại, Dương Diệp mở cửa xe cho tôi, tôi bước xuống trên đường nhựa phủ đầy tuyết.

“Tiểu Cận nhi, ngoại trừ nơi này, không có nơi nào thích hợp hơn với cậu.”

Dương Diệp càng đẩy tôi tiến thêm một bước, trong nháy mắt đó, máu trong toàn thân tôi như đông lại.

“Lễ giáng sinh vui vẻ, tiểu Cận nhi.”