Mộng hồi tàn cận – CHƯƠNG 6

       

CHƯƠNG 6

Editor: Lệ Cung Chủ

Tôi ôm tiểu Cận nhi vào trong lòng, phát hiện Cận nhi lại nhẹ giống như lúc mới đầu tôi nhặt được cậu ở phố cũ, tôi mơn trớn đôi gò má đã lạnh như băng tuyết, cảm thụ xúc cảm lành lạnh kia, không có một tia ấm áp của con người.

“ Gọi điện thoại kêu Ninh Hiên ở nhà chờ trước. “

“ Vâng, thiếu gia. “

Lái xe trả lời, tiếp tục chuyên chú lái xe, đối với chuyện của Nhị thiếu gia, cũng nghe không ít từ những người hầu trong nhà, hình như kể từ khi đi thi trở về sau, Nhị thiếu gia cũng rất ít khi cười, cả ngày chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không ai hiểu Nhị thiếu gia đến tột cùng đang nhìn cái gì.

Lễ Giáng Sinh ngày đó, Đại thiếu gia không biết mang Nhị thiếu gia đi đâu, lúc đi bốn người vô cùng vui vẻ nhưng trở về lại chỉ có Đại thiếu gia, Lam gia cùng Hàn gia, cũng không ai dám hỏi Nhị thiếu gia đâu. Đã làm người hầu trong Dương gia thì cần nhất chính là nhìn ánh mắt chủ nhân, hành vi lệch lạc của mấy vị thiếu gia mọi người đều biết đến, nhưng cũng bất lực, vừa mới thấy Nhị thiếu gia nằm trên mặt tuyết lạnh như băng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không giọt máu liền làm cho lòng người đau đớn không thôi, Nhị thiếu gia ba ngày nay mất tích nhất định là do bị Đại thiếu gia vứt bỏ ở đó.

“ Ngươi đang vì Cận nhi mà thở dài sao? Không những Ngải Nhi mà ngay cả hạ nhân nhà ngươi cũng thế sao? ! “

Lái xe vội vàng thu hồi tâm tư quá mức của mình, run rẩy nói, “ Đại thiếu gia, là tôi đang nghĩ đến chuyện khác, thật sự xin lỗi, tôi sẽ tập trung lái xe. “

Dương Diệp thu hồi ánh mắt sắc bén chuyển tới trên người Cận nhi, lại là sự dịu dàng ấm áp có thể làm tan chảy cả băng, “ Tiểu Cận nhi, chờ cậu mở mắt ra, Dương Diệp cậu yêu nhất sẽ ở trước mặt cậu, cậu sẽ rất vui vẻ chứ. . . , đừng làm cho tôi thất vọng nữa. “

Dương Cận vẫn một mực chìm trong những ngày tuyết rơi triền miên, chầm chậm bất tỉnh.

Cận nhi được mang về Dương gia, cơ thể lạnh như băng phập phồng theo từng nhịp thở thoi thóp, Dương Diệp khăng khăng bố trí căn phòng bình thường trở thành phòng bệnh chứ nhất định không mang Cận nhi đến bệnh viện vì không muốn để ai nhìn thấy cậu ấy.

Lam Ninh Hiên đưa cho Dương Diệp lọ thuốc bảo anh xử lý vết thương trên cổ tay tiểu Cận, Dương Diệp cắt bỏ cổ tay áo khoác ngoài, bên trong hiện ra một vết thương rất dài thoạt nhìn thực đáng sợ, Dương Diệp cầm tăm bông nhẹ nhàng thoa thuốc lên vết thương, Lam Ninh Hiên đứng bên cạnh tỏ vẻ khó hiểu, người bạn trước mắt, rốt cuộc là hận Dương Cận cực kỳ, hay là yêu thương cậu ấy cực kỳ?

“ Tiểu Cận nhi nhất định rất đau a, có phải rất hận hai kẻ đã làm cậu bị thương hay không? “

Lam Ninh Hiên nỗi lòng phức tạp ẩn giấu dưới cặp mắt kính, quả nhiên giống như lời nói của Ngải Nhi, Dương Diệp đã lúng sâu mà bản thân không hề hay biết.

“ Tiểu Cận đại khái là cảm cúm chuyển thành viêm phổi, mấy ngày này phải chú ý nhiệt độ cơ thể cậu ấy một chút, chỉ cần vừa nóng trở lại, lập tức cho tôi biết, tôi mấy ngày này sẽ ở bên cạnh cậu ấy, không thành vấn đề chứ? “

Dương Diệp nhìn Ninh Hiên bình tĩnh tiêm thuốc cho Cận nhi, chậm rãi nói, “ Anh không muốn biết vì sao tôi tìm được Cận nhi à? “

Lam Ninh Hiên dùng một ống tiêm khác bơm thuốc rồi tiêm vào trong thân thể Cận Nhi, sau khi dùng băng dán cố định vết tiêm, mới nói, “Tôi nghĩ rằng, việc này chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

Dương Diệp hài lòng nở nụ cười, nhìn cổ tay Cận Nhi băng bó tầng tầng băng gạc, trong khoảnh khắc Ninh Hiên mở cửa phòng rời đi, âm thanh trong trẻo hàm chứa vẻ lo lắng vang lên, “ Nếu Hàn Viên cũng giống anh thì tốt rồi. “

Ninh Hiên nghĩ đến Hàn Viên không biết tại sao lén ở sau lưng đi tìm tiểu Cận.

Trong phòng chỉ còn lại có Dương Diệp cùng Dương Cận, mùi nước thuốc nồng nặc chui vào trong mũi khiến Cận nhi chẳng thể ngủ ngon, có lẽ do tác dụng của thuốc làm cho mồ hôi cậu cứ ào ạt chảy ra, ngủ đến vô cùng không an ổn , thân thể bình tĩnh chậm rãi bị cảm giác khó chịu tác động.

“ Dương Diệp… “

Đôi mắt vốn nhắm chặt mở ra, con ngươi màu đen thấm đẫm một tầng hơi nước nhưng vẫn trong trẻo tựa như bảo ngọc có thể nhìn thấy đáy, Dương Diệp đột nhiên cảm thấy toàn thân đều sôi trào lên, cánh tay bị thương kia duỗi hướng về phía anh, tựa hồ muốn xác định Dương Diệp trước mắt có phải ảo giác hay không.

Dương Diệp tiếp nhận tay cậu, nhẹ nhàng đặt vào trong lòng bàn tay anh, âu yếm giống như bảo vật.

“ Tiểu Cận nhi cuối cùng cậu đã tỉnh. “

Dương Diệp không sắp xếp tôi sống tại nhà chính mà để cho tôi ở trong một căn nhà nhỏ bên cạnh Dương gia, Dương Diệp nói tôi đã đánh mất tư cách làm Dương nhị thiếu gia, tất cả đặc quyền của Nhị thiếu gia cũng không còn dành cho tôi nữa, tôi cũng không được Ninh Hiên chữa bệnh chăm sóc, đương nhiên cũng phải động tay làm việc nhà, Hạnh quản gia tốt bụng thấy tôi thân thể còn yếu nên giúp đỡ tôi một phần, suốt ngày bận bịu nhưng không hề cảm thấy cuộc sống khổ cực, căn nhà nhỏ không có cửa sổ sát đất xinh đẹp như trong phòng trước kia, nhưng phong cảnh bên ngoài thì vẫn rạng rỡ như trước, có những chiều hoàng hôn ngồi trên chiếc ghế nhỏ trông ra cửa sổ, nhìn những đám mây màu đỏ bồng bềnh trôi, chờ đợi Dương Diệp trở về.

Dương Diệp hình như đã quên sự tồn tại của tôi rồi, nơi này vốn dĩ không phải là nhà chân chính của Dương Diệp, anh lúc trước hai ba ngày lui tới một lần nhưng gần đây cách mấy tuần rồi mà anh vẫn chưa đến, tôi khát vọng nhìn ánh đèn xe sáng lên ở trên con đường rộng lớn vùng ngoại thành chậm rãi chiếu hướng căn nhà, rồi lại hờ hững chạy ngang qua khiến lòng tôi càng thêm phiền muộn .

Tiếng xe quen thuộc làm cho tôi lại một lần nữa nhen nhói hi vọng, đầu ngón tay nhỏ gầy cầm chặt song cửa sổ, chờ đợi chiếc xe Dương Diệp chậm rãi chạy tiến vào cửa chính, thân hình cao lớn làm cho lòng tôi dao động xuyến xao, gương mặt tuấn mỹ ôn nhuận cơ hồ khiến tôi vui vẻ đến phát cuồng, là Dương Diệp! Anh đã trở lại!

Tôi đứng dậy muốn chạy ra ngoài căn nhà đón anh, băng qua một cánh lại một cánh cửa, tôi vẫn có thể thấy bóng dáng Dương Diệp, cách hai cánh cửa nữa thôi là tôi đã có thể đi ra ngoài, lúc trong lòng tôi vẫn còn đang vui mừng suy nghĩ như thế, bên cạnh Dương Diệp xuất hiện một cô gái vô cùng diễm lệ, Dương Diệp để cho cô nắm lấy tay của mình, thậm chí Dương Diệp còn lén bóp mông của cô ta, tôi dừng lại bước chân, đây là lần đầu tiên trong lòng tôi chần chờ không chủ động đến gần Dương Diệp.

Quản gia mang bữa tối vào trong phòng cho tôi, nhưng tôi chẳng ăn bất cứ thứ gì chỉ kéo chăn trùm kín mít nằm ở trên giường, chất lỏng chua xót tràn ngập trong dạ dày sôi trào, cô gái kia sống ở nhà chính, còn tôi có lẽ vốn dĩ chỉ thuộc về nơi đây.

Quản gia đi tới thu dọn bàn ăn, thấy thức ăn vẫn còn nguyên, ông thở ra một hơi dài buồn bã, “ Cận thiếu gia, cậu không thể không ăn cái gì a, như vậy sẽ đói chết đó. “

Quản gia thấy tôi vẫn trầm mặc, cũng chẳng biết làm sao chỉ đành lặng lẽ thu dọn thức ăn đi ra ngoài.

Đêm khuya, đôi mắt mở to lặng lẽ rơi lệ, nhìn bầu trời đêm treo đầy những ngôi sao, Dương Diệp lúc này có lẽ đang cùng cô gái kia giao triền. . . , nghe bọn họ nói, cô ta ở trên bàn cơm ngang nhiên khiêu khích Dương Diệp, Dương Diệp cũng không để ý chút nào qua loa kết thúc cơm tối, ở dưới ánh mắt mọi người, anh ôm cô ta trở về phòng sau đó cũng không bước ra cửa phòng một bước.

“Tiểu Cận nhi đang khóc sao? Là tôi không hảo hảo yêu thương cậu sao?”

Nghe thấy thanh âm của Dương Diệp vang lên trong phòng, tôi đột nhiên ngồi dậy, Dương Diệp quả nhiên đang ở bên cạnh giường dịu dàng cười nhìn tôi, tôi vội vàng lau khô nước mắt, nhào vào trong ***g ngực ấm áp mà tôi nhớ nhung không thể quên.

“Tiểu Cận nhi, vẫn là chỉ có cậu mới có thể thỏa mãn tôi…”

Dương Diệp thở dài một tiếng, giờ phút này tôi cũng phát hiện hạ thân Dương Diệp đang cương cứng, khẩn cấp muốn tìm một nơi phát tiết, tôi sắc mặt trắng bệch rời khỏi ***g ngực của anh, trên người anh vẫn còn nồng nặc mùi nước hoa của nữ nhân, chẳng lẽ cô gái kia không thể thỏa mãn anh sao?

Dương Diệp không để cho tôi cự tuyệt mà nhanh chóng áp đảo tôi, xé rách cái áo thun vốn dĩ không hề mềm của tôi làm lộ ra làn da trắng nỏn tựa như trẻ sơ sinh, Dương Diệp cởi quần, bên trong vốn dĩ không mặc quần lót, bên trên phân thân thô to vẫn còn dính bạch trọc nhớp nháp, Dương Diệp hơi thở phun trên cần cổ mẫn cảm của tôi, “ Cô ta phía sau quá chặt, hại tôi lúc trước một lần cũng tiết không được, sau đó để cho người khác làm rộng rãi, còn dám theo tôi trở về. . . “

Dương Diệp tách cặp đùi thon gầy của tôi ra, dùng một ngón tay đâm vào trong động khẩu khô ráp , không hề an ủi gì đã đem côn thịt hồn đại đỉnh tiến vào bên trong dũng đạo yếu ớt ứa máu, tôi đau đến toàn thân chấn động, hai chân đạp hoảng loạn, tôi đều đã quên chiếm giữ của Dương Diệp luôn đau như vậy, mông thịt trắng nõn dính đầy máu đỏ tươi, Dương Diệp mạnh mẽ xỏ xuyên cơ thể tôi, tôi cũng chỉ có thể không kiềm chế được mà đong đưa theo, hốc mắt cay xè không chảy nổi một giọt nước mắt.

Dương Diệp ôm tôi mạnh mẽ thở dốc, toàn thân nồng nặc mùi của Dương Diệp, cắm thật sâu bên trong tôi, Dương Diệp ôm tôi sắp sửa hôn mê, thanh âm trầm thấp văng vẳng ở bên tai tôi, “ Chỉ cần Cận nhi chủ động một chút, tôi sẽ không sẽ tìm nữ nhân trở về, như vậy chẳng phải sẽ không phiền toái nữa sao? “

Trong con ngươi màu đen mệt mỏi rã rời, tôi có chút nghi hoặc lời nói của Dương Diệp, Dương Diệp trên mặt hiện lên một nụ cười đạm nhạt, chậm rãi nói, “ Chỉ cần Cận nhi chủ động trên giường, giúp tôi phục vụ, tôi sẽ mang cậu trở về nhà chính, nhưng chỉ cần cậu làm tôi không hài lòng, tôi lúc nào cũng có thể giống như lần trước vứt bỏ cậu, không biết trình độ của Cận nhi cỡ nào nha ? Tôi thật sự thực muốn xem một chút. . . . “

Dương Diệp mở rộng hạ thân vẫn đang phát ra dục vọng nóng bỏng, tôi khởi động thân thể yếu ớt, máu cùng dịch thể tràn ra trên đùi, nhiệt nóng một mảnh, tôi ngồi ở trên thắt lưng của Dương Diệp, lấy tay chạm đến bờ mông cánh hoa thấm đẫm máu của mình, hung hăng kéo căng nó để cho vật tráng kiện của Dương Diệp từng tấc từng tấc đích sâu vào bên trong cơ thể tôi, miệng thốt ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn, Dương Diệp kéo nửa người trên của tôi lại gần mặt anh, vói vào miệng của tôi, lưỡi cùng lưỡi cuồng nhiệt giao triền, côn thịt dưới thân phun ra nuốt vào càng trướng đại, giờ phút này, tôi xem như đã giao hết toàn bộ thể xác và tinh thần cho Dương Diệp.

Tiểu cận nhi của tôi, nếu ngay cả trái tim cũng chẳng còn ở trong ***g ngực của cậu thì cậu thật sự chỉ có hai bàn tay trắng. . . .