Nhạc Khả – CHƯƠNG 2

       

CHƯƠNG 2

Nhạc Khả lại tìm một chổ dạy thêm mới.

Trải qua sự tình lần trước, cậu đối với việc đi dạy có một loại kháng cự vô hình. Điện thoại đã mua, cũng không có thứ gì muốn đổi, sinh hoạt phí mỗi tháng đủ dùng, bình thường cũng không tới mức thiếu thốn tiền, cậu vốn không tính đi làm thêm. Nhưng lần này là vì bạn cùng phòng nhờ vả. Cậu bị anh ta rủ rê đi tìm nhà dạy thêm, cậu lại không có đủ kiên quyết để cự tuyệt người ta.

 

Sinh viên thành phố A, bình thường muốn tìm việc sẽ đi tới chỗ môi giới hoặc sẽ đăng mấy dòng quảng cáo nhỏ trên đường. Bọn họ mua hồ sơ viết thông tin về trường học, môn học am hiểu, có thể dạy trẻ em độ tuổi bao nhiêu, sau đó hướng khu trung tâm Cầu vượt đến Tân hoa thư xã, đi tới quầy tiếp tân đăng ký. Cái tên lười biếng như cậu vốn cũng không có ý định tìm việc, đến viết hồ sơ cũng chỉ đơn giản ghi hai chữ Nhạc khả.

Ngay lúc đó có người đi tới, là một vị trung niên này mặc quần áo lịch lãm cử chỉ văn nhã. Hắn từ xe đi xuống bước tới thấy trên tay cậu cầm tập hồ sơ, nên dừng lại hỏi Nhạc Khả.

“Cậu sinh viên à, môn am hiểu nhất là môn nào?”

Người này tướng tá so với tên thây trâu đứng cạnh cậu còn muốn cứng cáp hơn, y nhìn chằm chằm Nhạc Khả hỏi.

Nhạc Khả vội vàng xua tay, chỉ chỉ anh bạn học bên cạnh, nói người muốn kiếm việc không phải mình.

Y cười cười nói, con trai y tính tình nóng nảy, tìm về một ông thầy thô kệch nóng tính không hợp, nhã nhặn giống Nhạc Khả mới được. Y còn nói, có thể thương lượng trả tiền học phí cao một chút.

Nhạc Khả do dự nói vấn đề không phải vì tiền.

Anh bạn bên cạnh oán giận nhìn y, rồi lại nhìn cậu, cuối cùng cư nhiên theo phe người ta thuyết phục Nhạc khả. Dưới sự khuyên bảo của hai người, Nhạc khả đành phải đồng ý.

Sau khi lưu lại số điện thoại liên lạc cùng địa chỉ xong, Nhạc Khả mới hiểu vì sao anh bạn học này lại nhiệt tình như vậy. Tấm thân gấu của anh ta siết bả vai cậu, dòi cậu khao đại tiệc. Cánh tay cứng rắn của anh vây lấy khiến Nhạc khả có chút viên mãn, liền đáp ứng.

Người mời Nhạc khả tới nhà dạy họ Phùng, là một ông chủ. Con y gọi là Phùng Hổ, năm nay học lớp 11, chuyên thể dục, bộ dạng cao to, làn da nâu đậm cùng cơ bắp rắn chắc khiến hắn thoạt nhìn rất có sức sống. Thời điểm ba Phùng giới thiệu cậu, Phùng Hổ bình tĩnh không nói một lời, cuối cùng chỉ vuốt lông mày “vâng” một tiếng.

Không khí trầm trọng này khiến Nhạc khả cảm thấy tương lai có phần tồi tệ, cậu trong lòng tính toán, định kiếm một lý do để xin nghỉ. Không ngờ tới khi bắt tay vào dạy, Phùng Hổ lại ngoài ý muốn rất phối hợp. Bởi vì hắn là học sinh chuyên thể dục, cho nên hắn thành tích cũng không tốt lắm, đầu óc cũng không quá thông minh, nhưng mỗi lần giải bài hắn đều nghe rất chuyên chú, ngoan ngoãn gọi Nhạc khả một tiếng thầy, Nhạc Khả cũng đành chấp nhận tiếp tục giúp hắn học Toán cùng Anh văn. Thậm chí, trong lúc giảng bài sẽ lẳng lặng mơ tưởng *** loạn với tên nhóc cơ bắp này.

Từ lần nhận được tin nhắn lạ đến giờ, thời gian đã hơn hai tháng. Cứ vài ngày, mấy người kia lại gọi cậu đến, tiếp tục hung hăng cưỡng *** một trận, khi ít thì chỉ có hai người, lúc nhiều thì lên tận sáu mạng. Lúc mới đầu Nhạc khả còn có chút kháng cự, cũng khóc lóc cầu xin bọn họ xóa bỏ mấy tấm ảnh chụp, nhưng chỉ cần bị nhồi cho chút thuốc thì cái gì cũng chẳng để ý nữa, trong đầu chỉ muốn dạng hai chân mặc phân thân đâm chọt. Về sau dù không có dược, thân thể cực kỳ mẫn cảm của cậu cũng sẽ khoái cảm liên tục. Hiện tại thân thể Nhạc Khả đã không ly khai nổi cự vật của đàn ông, nếu cách vài ngày không được yêu thương, sau huyệt sẽ ngứa vô cùng, cơ khát khó nhịn.

Mà lần cuối cùng bị chơi tới nay đã mười ngày, di động một chút động tĩnh cũng không có. Nhạc Khả cũng không có giữ số bọn họ, cậu chỉ chờ những người kia chủ động liên hệ. Theo từng ngày từng ngày chờ đợi cúc huyệt cũng càng ngày càng ngứa, khiến cậu khó có thể nhẫn nại. Hôm nay trước khi đi dạy thêm, Nhạc Khả ở WC hung hăng tự chà đạp tiểu huyệt một lần, bắn ra không ít tinh thủy. Nhưng hiện tại xem ra, cậu tự làm vẫn còn lâu mới đủ.

Phòng ngủ Phùng Hổ cũng giống phần lớn nam sinh khác bửa bãi vô cùng, Nhạc Khả đem bàn học chất đầy tạp chí lá cải cùng truyện tranh tiểu thuyết bỏ qua một bên, mở bài kiểm tra của Phùng Hổ ra coi, so với độ thảm thiết lần trước thì tốt hơn một chút. Cậu cau mày xem bài thi, cố gắng quên đi sự trống rỗng sau huyệt.

“Em xem, chỗ này không thể dùng kết cấu này được, nó miêu tả ngữ cảnh câu trước và câu sau đều không khớt.” Cậu lấy cây bút trong tay Phùng Hổ. Loại bút này trông nặng nề cáng bút lại vừa thô vừa trơn, Nhạc Khả cố khắc chế dục niệm trong lòng, đem những lỗi sai đánh dấu lại. Tên nhóc cao to nhón người qua nhìn. Nhạc Khả dường như cảm nhận được thứ hắn đang nhìn không hẳn là bài tập, mà là vành tai đang ửng đỏ của cậu, cái áo thấp hở cổ, mơ hồ ẩn hiện hai đầu nhũ vut vút, còn có cái tà áo che đi phần dưới hơi căng của cậu nữa. Nhạc khả theo bản năng dịch eo, nghiêng đầu liếc mắt nhìn tên nhóc kia một cái, mà hắn chẳng qua chỉ đang chuyên tâm nhìn bài thi mà thôi.

“Thầy, Làm sao vậy?” Phùng hổ cũng ngẩng đầu nhìn cậu.

“Không có gì.” Nhạc Khả cúi đầu, nhất thời cảm thấy xấu hổ vì tà niệm trong lòng. Cậu cư nhiên lại ảo tưởng bị học trò của mình đặt lên bàn, dùng đại nhục bổng nóng cháy hung hăng xỏ xuyên tiểu huyệt cơ khát của mình. Nhưng ý niệm đó một khi dấy lên thì không cách nào xóa nhòa được, trong đầu Nhạc Khả thường xuyên hiện lên cảnh tượng bị những người kia đùa bỡn. Cậu cố gắng đem lực chú ý tập trung vào bài thi, tận lực khiến bản thân không nghĩ tới vấn đề đó nữa.

“Này, từ ở trong này chỉ thành phần xen kẽ, đang nhấn mạnh chủ ngữ.”

Thích đại cự vật của anh sao, muốn anh chơi cưng thế nào nè? Chính mình ngồi lên đi.

“Chọn câu a, mấy câu khác chỉ làm rối suy nghĩ, gặp phải dạng này phải nhìn rõ ràng chú ý kỹ, bằng không liền chọn sai .”

Ngoan ngoãn mút lấy, anh cam đoan lát nữa sẽ chơi cưng đến thăng thiên luôn.

“À…… Đoạn này ý tứ là……”

Nhóc *** đãng, đem chân mở ra, để bọn anh xem cái lỗ nhỏ bên trong của cưng trông như thế nào nào!

“………”

Em còn muốn, nhanh lên, Đâm vào, chơi nát mông em đi! Ngứa quá, không chịu nổi rồi!

“Thầy ơi, mặt thầy hồng quá, không có việc gì chứ?” Hắn thân thiết nhìn Nhạc Khả.

Nhạc Khả phục hồi lại tinh thần, hiện tại cậu khô nóng khó chịu vô cùng: “Không việc gì, có chút nóng mà thôi.”

“Hôm nay có hơi nóng thiệt, để em mở điều hòa.” Tên nhóc này đứng dậy đóng cửa sổ lại, hắn còn tốt bụng rót cho cậu một ly nước. Nhạc Khả nhận lấy uống một ngụm, tiếp tục giải đề. Khí lạnh của điều hòa từ từ làm giảm độ ấm của phòng xuống, nhưng vẫn không giảm được độ nóng trên người cậu.

Tên nhóc này đưa tay với lấy đồ ăn trên bàn, không cẩn thận làm đổ ly nước trên tay Nhạc khả, làm cậu ướt đẫm nước.

“Oa a! Thực xin lỗi!” Y vội vàng xin lỗi, Nhạc Khả đang mơ màng bị ly nước hất vào người, nước đá lạnh lẽo dính trên cơ thể khiến cậu run rẫy một trận. Cậu nhìn chính mình, chiếc áo trắng bị dính nước liền trở nên bán trong suốt, toàn bộ thân hình đều như ẩn như hiện. Cậu thật sự không nghĩ tới cảnh hai đầu nhũ cứng ngắt của mình bại lộ trước mắt học trò, dù rằng bộ dạng đứa học trò này trông chả khác một người đàn ông trưởng thành là mấy.

Phùng hổ vội vàng cầm khăn giấy lau nước giúp cậu, Nhạc khả đến cơ hội từ chối cũng không có. Tấm khăn giấy kia theo hướng bị ướt lau một vòng từ ngực xuống bụng, Nhạc khả cảm thấy vài ngón tay của hắn hình như rờ đến vú mình. Oắc con này đưa tay một đường đi xuống đũng quần cậu.

“Nơi này của thầy……” Hắn ngẩng đầu, biểu tình kinh ngạc, tiếp y mỉm cười,”… Cứng quá.”

Bàn tay thiếu niên rất lớn, thực nhẹ nhàng đem phân thân trướng đau của cậu xoa nắn, đầu ngón tay thuần thục ma sát đỉnh đầu đỉnh, tay còn lại thì chơi đùa hai viên bi phía dưới. Cảm thấy phân thân của cậu thật xinh xắn đáng yêu, liền cúi đầu nhẹ nhàng mút liếm.

“Kỳ thật lần đầu mới nhìn thấy thầy, em đã muốn đối với thầy như vậy ……” Hắn đem hoa hành của cậu liếm một đường từ trên xuống, vừa liếm vừa nói, đem vật ngậm vào trong miệng, thoạt nhìn *** mĩ cực kì.

“Thầy biết không? Vừa thấy bộ dạng của thầy em đã biết thầy rất *** đãng, lỗ nhỏ một ngày không bị chơi liền ngứa không chịu được đúng không?” Tên nhóc phun ra nuốt vào hoa hành, Nhạc khả ghì lấy tóc hắn, thở hồng hộc, không biết là nên kéo ra hay đẩy vào.

“Khổ cho thầy còn phải giả bộ đứng đắng, lúc mới từ cửa bước vào em đã biết phân thân thầy cứng ngắt rồi.” Thiếu niên tăng tốc, dùng sức mút lấy phân thân căng trướng, đem dịch thể phun ra nuốt sạch.

“Hương vị nhạt quá, mới tự chơi qua rồi sao?” Hắn tà tà cười hôn lên môi cậu, đem dịch thể trong miệng y đưa đến miệng Nhạc khả. Cậu cuồng loạn hôn lấy tên nhóc này, không, là người đàn ông này. Hắn thân thể cao to cơ bắp cuồn cuộn, phân thân thô to nóng bỏng cách một lớp quần lót mỏng manh đang ma sát lỗ nhỏ hư không của cậu. Nhạc khả vứt hết xấu hổ, nâng lên phần eo, làm cho ngón tay của hắn thuận tiện cắm vào sau huyệt. Tiểu huyệt đã muốn tràn ra không ít dịch thủy lập tức hút lấy dị vật phía sau, cảm xúc nơi ngón tay làm hắn không nói nỗi thành lời.

“Chưa gì mà đã ra nhiều *** thủy như vầy, thầy đúng là cực phẩm.” Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng trừu sáp bên trong, *** thủy mịn màn dính đầy ngón tay, nhục bích co dãn mười phần khiến y lưu luyến không nỡ rời.

Nhạc Khả vốn biết hắn không phải loại hiền lành gì, nhưng là không ngờ tới mức này, ngón tay trong huyệt gảy gảy khiến cậu chịu không nổi nữa. Cậu đứng tựa vào bàn, mông nhếch cao, quần đã bị tuột xuống tận gối, lộ ra hoa huyệt ướt sủng nước. “Nhanh lên, cắm vào.” Cậu nhẹ giọng nói.

Phùng hổ cho dù có lão luyện mấy, cũng chỉ là thằng oắc mới lớn, làm sao chịu nổi kiểu kích thích này. Hắn lôi thứ cứng rắn trong quần ra, một phát cắm vào, đâm đến Nhạc khả nhũn cả người, cố cắn răng không dám phát ra tiếng.

Kỹ thuật của hắn kì thật không tốt lắm, nhưng bù lại có sức lực. Ra ra vào vào, đâm chọt lung tung, muốn đi tới đâu thì nhào tới đó, hắn nắm chặt eo Nhạc khả, dán sát trên lưng cậu, lắc lư phần hông cường tráng, không ngừng luận động, mở miệng tán thưởng: “Lỗ nhỏ của thầy thích quá, siết em đã muốn chết luôn.”

Nhạc Khả bị sáp sướng đến nói không ra lời, cũng không dám phát ra chút thanh âm nào, cô chú đều đang có mặt ở nhà, Nhạc Khả thật sự không dám tưởng tượng đến cảnh mình một thân *** đãng thế này bị phát hiện thì sẽ như thế nào. Loại yêu đương vụng trộm càng khiến cả hai hưng phấn, trong phòng ngủ tràn ra một cổ không khí *** mĩ.

“Cốc Cốc Cốc” Cửa phòng bị ghõ vài cái. Lúc này hai người đang vui vẻ đưa đẩy. Hắn thẳng lưng tận lực đâm, mần đến mê say, Nhạc khả nâng bờ mông, sướng đến lên bờ xuống ruộng. Nghe thấy tiếng ghỏ cửa khiến cậu cứng đơ cả người. Cự vật đang cắm bên trong cậu cũng căng thẳng, bị nội bích kẹp đến rên rĩ.

“Đừng siết chặt thế, em có khóa cửa.” Nhóc thấp giọng nói với Nhạc Khả. Hắn hướng ra cửa hỏi:”Sao vậy ạ?”

“Tiểu Hổ, đã mệt chưa, muốn nghỉ một lúc không?” Mẹ Phùng đứng ngoài cửa quan tâm nói.

“Không cần ạ, thầy giảng đến một bài rất hay, con không mệt.” Biết người ghỏ cửa là mẹ mình, Phùng Hổ không khẩn trương nữa, hắn lại nâng eo Nhạc khả đưa đẩy. Không nghĩ tới hắn còn muốn xằng bậy như vậy, Nhạc khả ra sức giãy dụa, kết quả bị đâm lút cáng, vừa vặn chọt phải hoa tâm, làm toàn thân bủn rủn, Nhạc khả nhịn không nổi, rên ra tiếng.

“Cậu Nhạc bị sao thế, mệt à?” Do nghe được âm thanh, Mẹ Phùng hỏi Nhạc Khả.

Phùng Hổ lại tiếp tục chọt chọt bên trong cậu, Nhạc Khả một bên trừng hắn một bên trả lời: “Không có việc gì, cháu bị hắt xì… Tại, mở điều hòa, phòng có chút lạnh.” Cậu kiềm chế sự khoái cảm do hậu huyệt bị ma sát phía sau, cố gắng hoàn thành một câu đầy đủ.

“À, vậy muốn ăn chút gì không, cô đem tới cho hai con?”

“Không cần đâu cô.. … Bên trong còn… Vẫn còn.” Nhóc thăm dò nội bích, từng trận tra tấn điểm mẫn cảm trong huyệt, thậm chí còn xấu xa dùng đầu đỉnh xoáy một vòng, đem tiểu huyệt Nhạc khả co rút lợi hại. Cậu hiện tại đã không biết mình đang nói cái gì nữa rồi.

“Vậy được rồi, Tiểu Hổ, mẹ ra ngoài có chút việc, tủ lạnh có sữa chua với kem, nhớ mời thầy ăn.” Mẹ Phùng nói.

“Vâng mẹ đi ạ!” Phùng hổ cao giọng đáp lại, hung hăng đem côn thịt thúc thẳng vào tiểu huyệt không ngừng co rút của Nhạc Khả, đâm tới mức cậu thở không ra hơi, cả người run rẩy phun trào, tinh thủy bắn ra tung tóe.

“Hắc hắc, sữa chua với kem của thầy ở đây này.” Phùng Hổ một bên hưởng thụ nhục bích co rút run rẩy đầy khoái cảm, một bên càng thêm dùng sức kích thích bên trong cơ thể cậu, bắn một cỗ lại một cỗ.

Mẹ Phùng cao hứng rời đi, bà không biết con trai mình đang đóng cửa cùng thầy phụ đạo điên long đảo phượng, vị gia sư kia bị chơi đến nước mắt ràn rụa. Dương vật mới phun trào vừa rút, dịch thể liền theo nhục động chưa kịp kép miệng mà chảy ra, theo đùi cậu, chảy đầy sàn nhà. Bà cũng không biết tiếp theo con bà sẽ cùng ông thầy trẻ này ở trên giường làm thêm một hồi. Thầy giáo mới mời về kia diện mạo nhã nhặn thanh lịch cưỡi trên người con trai bảo bối nhà bà, *** đãng lắc lắc mông, dùng miệng nhỏ sưng đỏ của cậu ta nuốt lấy phân thân to bự của con bà, mập hợp đến vẩy đầy *** dịch, ướt át đến không thay ga giường không được. Bà càng không biết vị gia sư nhìn thành thật này sẽ *** đãng đến mức, bị con bà chơi đến bắn hết lần này đến lần khác.