Chuyến du lịch ác mộng (Đoản) – CHƯƠNG 0

       

CHƯƠNG 0

Một tháng trước ta với vợ, ba người cũng nhau đến Thái Lan du lịch, nguyên bản vốn là một chuyện vui vẻ, lại bởi vì món đồ mà kẻ khác cũng không bao giờ tưởng tượng mà “ác mộng” của ta cũng bắt đầu.

Đến Thái Lan, chúng ta thuê một hướng dẫn viên du lịch, hắn tên là Vưu Khả, là một chàng trai cao lớn tuấn lãng.

Vài ngày đầu, chúng ta dưới sự hướng dẫn của cậu ta, du ngoạn rất nhiều địa phương, cũng phi thường vui vẻ.

Tới đại khái là ngày thứ sáu, ngày đó, đột nhiên Vưu Khải lại đề nghị muốn dẫn chúng ta đến hang động Thái Lan mà đi xem, chúng ta đều đồng ý. Cái động kia vừa tối vừa sâu, hơn nữa lối rẽ cũng thật nhiều, nếu không theo kịp bước chân của hướng dẫn, nhất định sẽ bị lạc đường.

“Vưu Khả, nơi này tối như vậy. đừng đi nữa, ra ngoài thôi.” Ta có điểm sợ hãi nói.

“Đừng lo lắng, Bạch tiên sinh, chúng ta rất nhanh sẽ đến đích rồi.” Vưu Khả nói nói.

“Đích?” Ta không biết lời hắn nói có hàm ý gì, nhưng là không muốn nghĩ nhiều, chỉ nói với người vợ đang đi phía sau. “Theo sát nha, đừng để lạc đường a.”

“Đã biết.”

Lại đi không biết thêm bao lâu nữa, Vưu Khả đột nhiên đứng lại, ta nhất thời phanh không kịp mà đụng vào ngực hắn, hắn một phen ôm lấy thắt lưng của ta.

“Vưu Khả, sao vậy? Sao đột nhiên lại dừng lại?” Ta một bên hỏi vừa nghĩ muốn thoát khỏi cái ôm của Vưu Khả, chỉ có điều vô luận ta cố gắng thế nào cũng đều không thể thắng được khí lực của hắn. “Vưu Khả? Làm gì? Buông tay! Nếu vợ ta nhìn thấy liền…”

“Vợ ư? Nàng ở đâu cơ?”

Ta kinh ngạc nghe lời hắn, vì thế mà ta ngoái lại phía sau, quả nhiên, vợ ta không biết từ khi nào đã không thấy bóng dáng.

“Tại sao lại như thế? Cô ấy đâu rồi? Vưu Khả… ngô?”

Đột nhiên, miệng của ta bị một khối khăn che kín, một mùi cay mũi xông đến tận óc. Là thuốc mê? Ta nghĩ muốn phản kháng, chỉ căn bản là chống không lại uy lực của nó.

Rất nhanh, ta liền mất đi ý thức.

“Ngô….”

“Ha ha ha… đồ chơi của chúng ta rốt cuộc cũng tỉnh rồi ư?”

Khi ra vừa tỉnh lại, khuôn mặt của Vưu Khả liền hiện lên. ta đang muốn hỏi hắn chuyện gì đang xảy ra, lại phát hiện miệng mình đang bị băng dính bịt kín, ngay cả tay cũng đang bị trói quặt lại phía sau.

“Ngô… Ngô…”

“Vưu Khả, hắn vẫn là hàng thật chứ, so với tưởng tưởng của ta cũng khá hơn nhiều lắm.”

Sau đó, ta mới chú ý, phía sau Vưu Khả còn có bốn năm nam nhân đứng nữa, không, là… Gay!? Tuy rằng bốn phía bóng đèn thực chẳng rõ ràng gì, nhưng ta có thể tinh tường thân hình bọn hắn trần trụi có vú cùng tinh khí thật là lớn.

Trong đó, một người đột nhiên đi về phía ta, ta phản xạ muốn tránh về phía sau, tên đó lại ngồi xổm xuống, một bàn tay nhằm thẳng phân thân của ta mà xông tới.

“Ngô…!?” Phân thân của mình lại bị nam nhân khác xoa nắn, đây là lần đầu tiên, ta đột nhiên cảm thấy thật ghê tởm. Nhưng mà, phân thân cũng không khỏi tự chủ mà nổi lên phản ứng.

“Ha ha ha…. Chẳng qua vẫn còn đang cách một lớp quần, liền đã mẫn cảm như vậy. Vưu Khả, ngươi lần này mang tới mặt hàng thật tốt a, thật *** loạn.” Tên đó cười lớn nói.

Lúc này, một tên khác từ trong đám quần áo trên mặt đất lấy ra một cục tiền đưa cho Vưu Khả, nói: “Đây là thù lao của ngươi, đi giải quyết vợ của hắn đi.”

“Hảo, không thành vấn đề.” Vưu Khả liếc nhìn ta một cái, liền xoay người li khai.

Vưu Khả đi xong, cái tên đang vuốt phân thân của ta đột nhiên xé đi quần dài của ta, thậm chí cả quần lót cũng cởi luôn.

“Ngô… Ngô….” Nửa thân dưới đột nhiên một trận trống rỗng mát lạnh, cảm giác sợ hãi của ta đột nhiên bay hết. Ta biết… Tiếp theo bọn chúng sẽ đối với ta làm những gì.

“Giỏi quá a! Các ngươi lại đây nhìn xem, nhất là đáng yêu a!”

“Đúng vậy. Đúng vậy, lão nhị của ta cũng đã trướng lên rồi.”

Nhóm gay thưởng thức thân dưới của ta đang lộ ra bên ngoài, cũng bắt đầu hưng phấn mà phân thân dựng đứng hết cả lên.

Tên gay đã kéo quần ta tiếp tục sờ soạng phân thân của ta. Lúc này bị tay của hắn trực tiếp xoa nắn, nhất thời toàn thân ta như bị điện giật.

“Ngô… Ngô…” Một trận tiếng rên rỉ trầm thấp từ cái miệng bị dán kín của ta thoát ra.

“Không được, ta nhịn không được.” Tên đó dang mạnh hai chân của ta ra, đưa hai chân nâng lên tận vai hắn. Sau đó, chỉ cần một cái động thân, cũng không hề báo trước mà mang nam cái to lớn cắm vào tiểu huyệt đằng sau của ta.

Trước kia, chỉ có ta sáp nữ nhân khác, chưa bao giờ chịu nhục như bây giờ, bị người ta trừu sáp thí mắt. Huống chi, hắn tiến vào tàn nhẫn như thế. Ta quả thực là đau đến chết đi sống lại.

“Ngô… Ngô… Ngô…” Ta bắt đầu vặn vẹo mông, muốn tránh khỏi hắn. Nhưng càng động đậy lại càng kích thích mấy tên kia hơn.

Bọn hắn đồng thời tấn công về phía ta, có người xé nát áo sơ mi của ta, bắt đầu cắn hai đầu nhũ cùng da thịt của ta. Còn có người bắt đầu liếm bên sườn tiểu đệ đệ bên dưới, có kẻ bỏ đi băng dính trên miệng ta, cùng ta hôn môi nồng nhiệt.

“Ngô.. Cáp… Cáp…” Theo đầu lưỡi của tên ở trong miệng ta tàn sát bừa bãi, nước miếng của ta bắt đầu chảy xuống dưới.

Tên gay đang hôn ta nhìn thấy bộ dáng *** đãng ấy, nhìn không được không hôn môi ta nữa, đem tính khí cứng rắn của hắn nhét vào trong miệng ta.

“Ngô ngô…” Bởi vì bộ phận của hắn thật sự quá lớn, đầy cả một mồm, ta chống đỡ không được nước miếng chảy càng nhiều.

“Ha ha ha.. Cái dạng này thật sự là *** đãng! Không chỉ cái mồm phía dưới *** đãng mà cái mồm bên trên cũng *** đãng không kém a!”

Bọn hắn một bên tra tấn ta, một bên lại cười nhạo ta.

Không biết qua bao lâu, hai người đồng thời ở trong hai cái miệng của ta phóng thích. Phân thân đang run rẩy của ta không cam chịu yếu kém mà cùng đạt đến cao trào.

“A… Cáp…”

“Thật sự là rất đẹp!” Nhóm gay cười *** đãng với nhau, cùng một bộ dáng chưa thỏa mãn.

“Van cầu các ngươi… Buông tha ta… Van cầu các ngươi…” Ta suy yếu xin tha.

“Chúng ta còn chưa có chơi đủ mà, sao có thể buông tha ngươi chứ?”

“Không cần… Van cầu các ngươi… Không cần… Tái… a… a”

Lời của ta còn chưa có nói xong, thí mắt của ta lại bị một tên khác nhất thời nhét vào.

Khổ hình của ta cứ thế tiếp tục, tiếp tục… Bọn hắn cứ từng người, từng người luân phiên mà xâm phạm ta, thẳng đến khi bọn hắn thỏa mãn mới thôi.

Thí mắt đã sớm nứt ra một lỗ lớn, máu tươi cũng không ngừng mà chảy ra ngoài. Ý thức của ta cũng vì thế mà dần mơ hồ.

“Thế nào? Xử lý hắn thế nào bây giờ?”

Ta chỉ có thể mơ mơ màng màng nghe thấy một câu này, cảm giác chính mình được bọn hắn xốc đứng lên, hai tay một lần nữa bị trói lại, miệng lại bị nhét vào cái có mùi lạ gì đó (dường như là quần lót của ta). Mà thí mắt của ta hình như cũng đang bị nhét vào vật gì đó. Đột nhiên ta cảm thấy một trận đau nhức, cảm thật có một cái gì đó vừa thô vừa cứng lại cắm thẳng vào trong thí mắt của ta.

Đau đớn truyền thẳng đến đại não, ta rốt cục cũng không bảo trụ được mà hôn mê.

Khi ta tỉnh lại… phát hiện mình hóa ra đang ở trong bệnh viện, vợ ta đang ngồi bên cạnh. Bọn hắn tựa hồ cũng không hề biết ta ở trong động đã gặp phải chuyện gì, điểm ấy làm ta cảm thấy thực may mắn. Chỉ kì quái chính là, không ai biết là ai đã đem ta vào bệnh viện.

Trở lại Trung Quốc ước chừng được một tháng, hết thảy đều sóng êm gió lặng, thậm chí còn để lại cho ta một loại ảo giác, phải chăng đó chẳng qua chỉ là một hồi ác mộng mà thôi.

“Chồng à?”

“A?” Ngay tại lúc ta đang lâm vào trầm tư, vợ ta đột nhiên đi vào thư phòng của ta. “Có chuyện gì sao?”

“Có thư của ngươi, dường như là từ Thái Lan gửi tới.”

Cô ấy đem bao thư đặt trên tay ta xong, liền ly khai.

“Thái Lan?”

Ta mở phong thư ra, bên trong có cái gì đó đột nhiên khiến ta choáng váng.

Trong phong thư là một loạt ảnh chụp, đều là cảnh ta ngày đó ở trong động quật bị người ta hiếp ***. Còn có tấm cuối cùng, là thời điểm mà ta thần trí không rõ, bị mấy người kia nâng lên, cho một cái thạch nhũ đâm vào trong thí mắt của ta, rõ ràng là chuyện cực kì thống khổ, như mà ta… lại lộ ra một bộ biểu tình cực kì thích thú cùng *** đãng.

Ở trong phong thư còn hé ra tờ giấy nhắn tin, bên trên có viết 7:30, khách sạn… phòng 512.

Buổi tối 8:00 tại phòng 512 khách sạn…

Ta hai tay bị trói ở đầu giường, miệng lại bị một cái khăn khác buộc ngang qua, hai chân bị mở rộng cố định ở hai bên đuôi giường. trong thí mắt còn đang cắm một cái giả phân thân thật là lớn, đã bật đến mức chấn động cao nhất, mang đến sự rung động không tin nổi cùng khoái cảm đến mỗi chỗ trong vách tường hậu huyệt của ta. Tinh khí cùng hai tiểu viên thịt của ta bị dây thun gắt gao gói lại. Trên đầu đỉnh lại còn cắm một cây diêm lớn. Nam hành sớm ở trong tình trạng chịu đựng không nổi mà ứa ra từng giọt dịch thể ra ngoài, đầu nhũ còn mang theo hai chiếc khuyên.

“Ngô… ngô….”

Ta phát ra tiếng rên vô cùng thống khổ, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng đong đưa thắt lưng. Dưới sự thúc giục của xuân dược, hai gò má của ta nổi lên từng đợt lại từng đợt phấn hồng.

Lúc này, cửa phòng tắm mở ra, Vưu Khả mặc áo choàng xuất hiện, ngồi xuống bên giường, dùng đầu lưỡi khẽ liếm mặt ta.

“Ngô… ân…”

“Bạch tiên sinh, cảm giác như thế nào?” Vưu Khả tà ác cười nói.

“Ngô… Ngô….” Ta dùng ánh mắt cầu xin nhìn hắn.

“Về sau, chỉ cần ngươi nghe lời của ta, ta cam đoan sẽ không nói cho bất kì kẻ nào. Được không?” Vưu Khả dùng tay xoa nhẹ phân thân của ta.

“Ngô…” Ta miễn cưỡng gật đầu.

“Thực ngoan” Vưu Khả tháo bỏ cái khăn đang trói miệng ta ra.

“A… Nhanh…. Nhanh… muốn…” Ta mãnh liệt yêu cầu Vưu Khả tiến vào.

“Muốn sao?” Vưu Khả đầu lưỡi tiến nhập vào trong miệng ta.

“Ngô … cáp… muốn… thực muốn… cáp…”

“Vậy, ngươi nói đi, ngươi là cái gì?”

“Ta… ta…” Ta cố trấn tỉnh, cố gắng dùng lí trí tránh đi câu hỏi của hắn.

“Không nói sao?” Vưu Khả khẩu khí nghe ra có vẻ như đáng tiếc, liền cầm lấy khăn kia muốn buộc trở lại.

“Không cần… không…”

“Vậy ngươi nói, ngươi là cái gì”

“Ta.. Ta … Ta là nô lệ của ngài..” Lí trí của ta đã hoàn toàn bị dục vọng đánh bại.

“Lúc này mới ngoan, tiểu Bạch của ta.”

Vưu Khả đem khăn buộc ném qua một bên, tiến đến hôn ta, một bên vừa cởi bỏ áo choàng trên người….

END