Luyến tình – CHƯƠNG 16

       

CHƯƠNG 16

Sau khi rời khỏi nhà, Chu Tình đang thương tâm muốn chết không liên hệ với bất luận người nào, càng không nói cho cha mẹ biết, y sợ cha mẹ sẽ tức giận tìm Trịnh Quân cùng Vương Tuyết Dong tính sổ. Chu Tình không có chỗ nào để đi đành phải mang hai cục cưng lưu lạc chung quanh, cuối cùng đặt chân tới một trấn nhỏ hẻo lánh, trấn nhỏ này ở trong núi nên rất yên tĩnh, tuyệt đối sẽ không có người nào tìm thấy bọn họ. Nhưng lúc đi Chu Tình chỉ lấy một ít tiền, khi đến trấn nhỏ thì số tiền đó cũng gần dùng hết, mắt thấy sắp sơn cùng thủy tận, lưu lạc đầu đường.

Chu Tình không có biện pháp đành phải đi tìm việc làm, nhưng nói dễ hơn làm, y chưa tốt nghiệp Trung học đã bị đuổi học để kết hôn với Trịnh Quân, cho nên ngay cả bằng tốt nghiệp Trung học y còn không có. Ở nơi nhân tài đông đúc, sinh viên xã hội đầy đường này, y rất khó tìm được một phần công việc, hơn nữa y lại là người ngoài, muốn tìm việc lại càng thêm khó khăn.

Chu Tình ở trên đường tìm kiếm hơn mấy ngày, vẫn như cũ không thu hoạch được gì, trong lúc y đang gấp muốn chết, đột nhiên nhìn thấy quán cà phê ngang qua đang thuê bồi bàn. Chu Tình nhìn yêu cầu tuyển dụng trên tờ thông báo, lập tức vui sướng giơ lên khóe môi, quán cà phê

yêu cầu rất thấp chỉ cần tướng mạo thanh tú, có thể chịu khó là được, còn bằng cấp thì không hạn chế.

Chu Tình định vào thử một lần, nhưng nghĩ đến việc làm bồi bàn, y không khỏi có chút do dự, làm bồi bàn ở quán cà phê chẳng phải sẽ đối mặt với rất nhiều người, mà y sợ nhất chính là tiếp xúc với người khác. Nhưng y đã sắp hết tiền, nếu không tìm được việc làm, y cùng hai cục cưng sẽ bị chết đói.

Chu Tình đứng ngoài quán cà phê bồi hồi thật lâu, rồi cố lấy dũng khí lớn nhất của mình, đẩy cửa tiến vào. Hiện tại không cần quản nhiều như vậy, bụng của y và hai cục cưng quan trọng hơn.

Chu Tình không biết trên cửa gắn chuông gió, chỉ cần đẩy động cánh cửa đều sẽ vang lên tiếng chuông dễ nghe dọa y sốc một trận. Dũng khí thật vất vả mới có được bị dọa tán hết, y lại bắt đầu trở nên kích động.

“Hoan nghênh quang lâm!” Nghe được tiếng chuông cửa, bà chủ đang bận rộn lập tức ngẩng đầu kêu lên. Bà chủ là một nữ nhân phi thường xinh đẹp, không thua gì Chu Nhã, tinh thần rất phấn chấn, rõ ràng đã là mùa đông mà mặc một bộ váy mát mẻ, mái tóc cuộn sóng xinh đẹp đính thêm một đóa hoa hồng đỏ tiêu diễm.

“Bà chủ… Nhĩ hảo, tôi… Tôi đến tìm việc…” Chu Tình khiếp đảm nhìn bà chủ,

lắp bắp nói. Y ở trong lòng liều mạng nói với chính mình không cần sợ, không cần khẩn trương, nhất định phải để lại ấn tượng tốt với bà chủ, nhưng y càng suy nghĩ lại càng thấy khẩn trương, nói chuyện càng không lưu loát.

“Nguyên lai là như vậy! Nhĩ hảo, tôi là bà chủ của quán cà phê này, mời ngồi!” Bà chủ buông hộp cà phê trong tay, đi tới trước mặt y cười tủm tỉm nói, dẫn y ngồi xuống ghế bên cạnh. Lúc này vẫn là buổi sáng, trong quán cà phê không có một vị khách nào.

“Bà chủ… Nhĩ hảo, tôi… Tôi là… Tôi là…” Chu Tình muốn giới thiệu bản thân với bà chủ, nhưng y thật sự quá khẩn trương, nguyên bản câu nói trong đầu cũng không nhớ, nhanh vội muốn chết, quýnh lên càng thêm lắp bắp.

“Cậu không cần khẩn trương, thoải mái một chút! Mau uống tách cà phê tôi pha, uống xong chúng ta bàn lại!” Bà chủ cũng không sinh khí, ngược lại đứng dậy pha tách cà phê cho Chu Tình.

“Cảm ơn!” Chu Tình tiếp nhận tách cà phê nóng, xấu hổ nhỏ giọng nói cảm tạ. Chính mình quá mất mặt, ấn tượng của bà chủ về mình chắc chắn rất tệ, công việc này khẳng định không có cơ hội.

“Cà phê này là tôi tự pha, hương vị như thế nào, thích không?” Bà chủ cười hỏi.

“Uống tốt lắm!” Chu Tình uống một ngụm, lập tức tán dương, y chưa từng uống

loại cà phê nào ngon như thế.

“Cảm ơn! Trước kia cậu có nghiên cứu qua cà phê không?” Bà chủ cao hứng cười nói, một đôi thủy mâu xinh đẹp đánh giá y.

“Không… Không có!” Chu Tình thành thật lắc đầu, vội vàng nói: “Nhưng tôi biết làm một số món điểm tâm ngọt, còn có thể pha trà!”

“Thật giỏi, một tiểu nam sinh lại biết làm điểm tâm ngọt, thực không sai!” Bà chủ lộ ra một nụ cười khen ngợi.

Chu Tình ngượng ngùng cúi đầu, trong lòng âm thầm lo lắng: Một nam sinh lại có thể làm những thứ này, bà chủ có thấy kì quái hay không?

“Thật sự là một đứa nhỏ thẹn thùng, thế nhưng lại đỏ mặt! Thực có ý tứ!” Bà chủ là người thực thích cười, lập tức che miệng kiều cười rộ lên.

Chu Tình càng thêm xấu hổ, mặt đỏ lợi hại hơn, hai chân dưới bàn xoay cùng một chỗ.

“Tên cậu là gì?” Bà chủ cười trong chốc lát, dừng lại hỏi.

“Chu Tình!” Chu Tình do dự một lát, mới thành thực trả lời. Tên Chu Tình này rất giống của nữ hài tử, y rất sợ bà chủ sẽ cảm thấy kì quái, nhưng y luôn là người thành thật, không thể nói dối lừa bà chủ.

“Tên thật đáng yêu! Nếu không phải cậu mặc đồ nam, với diện mạo của cậu, tôi nhất định sẽ nhầm cậu là một tiểu cô nương đáng yêu!” Bà chủ nhìn y, chống cằm mỉm cười nói.

“Tôi là con trai!”

Trong lòng Chu Tình cả kinh, nhanh chóng kinh hoảng hét lớn. Sau khi rời khỏi nhà, vì không muốn gặp phiền toái không cần thiết, y liền cắt tóc, một lần nữa mặc đồ nam, nếu không một người phụ nữ mang theo hai hài tử sẽ rất nguy hiểm.

“Cậu không cần khẩn trương, tôi biết cậu là con trai, vừa rồi tôi chỉ là nói giỡn!” Bà chủ sửng sốt một chút, chợt ôn nhu cười nói.

“Đối… Thực xin lỗi!” Chu Tình sắp mắc cỡ chết được, nghĩ mình không còn hy vọng với phần công việc này, bà chủ nhất định sẽ không thuê người như y.

“Thật sự là đứa nhỏ đáng yêu!” Bà chủ hứng thú dào dạt nhìn Chu Tình, tựa hồ cảm thấy rất hứng thú với Chu Tình.

“Ôm… Thật có lỗi, tôi còn có việc, tôi đi trước! Tái kiến!” Chu Tình rốt cuộc ngồi không được nữa, chuẩn bị chạy trối chết.

“Cậu gấp cái gì? Chúng ta còn chưa thảo luận về tiền lương mà!” Bà chủ khơi mào, bụng cười phát đau, đứa nhỏ này thật rất có ý tứ.

Nghe vậy, Chu Tình đứng lên chuẩn bị rời đi lập tức dừng lại, quay đầu kinh ngạc nhìn bà chủ. Lời của nàng có ý gì? Hay là mình…

“Cậu đã trúng tuyển!” Bà chủ cười tủm tỉm nhìn y.

Chu Tình khó tin nhìn bà chủ, y không phải đang nằm mơ đi? Y biểu hiện không xong như thế, lại có thể trúng tuyển?!

“Nguyên lai bồi bàn quán này vừa mới nghỉ việc, nơi này của tôi đang cần người gấp, ngày mai cậu có thể đi làm không?”

“Có thể, đương nhiên có thể! Cảm ơn bà chủ!” Chu Tình cảm thấy bà chủ tươi cười xinh đẹp tựa như thánh mẫu, cao hứng gật đầu, hôm nay đây là lần đầu tiên y không nói lắp, một hơi nói xong.

“Kia sau này xin mời chỉ giáo nhiều hơn!” Bà chủ gợi môi lên một độ cong ngọt ngào.

“Là!”

=================