Luyến tình – CHƯƠNG 17

       

CHƯƠNG 17

Sáng sớm mặt trời đỏ mọc lên từ phương Đông, ánh bình minh đầy trời, lại là một thời tiết sáng sủa. Tuy thời gian còn sớm, nhưng ở trấn nhỏ hẻo lánh đã bắt đầu trở nên náo nhiệt, có cửa hàng đã bắt đầu mở cửa, chuẩn bị phấn đấu vì một ngày mới.

“Trương bá, sớm an!” Cửa hàng thuốc lá của Trương bá vừa mới mở cửa, liền nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười xinh đẹp tựa như thiên sứ.

“Tiểu Chu, đưa báo đến đây à!” Trương bá lập tức cười nói với mỹ thiếu niên. Đó là một thiếu niên có bộ dáng phi thường xinh đẹp, tuy y có hơi gầy yếu, còn hé ra gương mặt quá mức thanh tú trắng nõn.

“Đây là báo hôm nay!” Mỹ thiếu niên mỉm cười gật đầu, rồi đưa cho Trương bá một tờ báo.

“Cảm ơn! Tiểu Chu, muốn vào ngồi trong quán bác một lát không, nghỉ ngơi một chút. Mỗi ngày giao báo xong, cháu lại đi giao sữa, rồi lát nữa còn phải sang quán của Huệ di hỗ trợ, thật sự là rất vất vả!” Trong thanh âm của Trương bá tràn ngập thưởng thức, hiện tại rất ít người trẻ tuổi chăm chỉ như thế.

“Cảm ơn Trương bá, không cần! Cháu còn phải đi đưa báo và sữa, cháu đi trước, ngày mai gặp!” Mỹ thiếu niên lắc đầu cười yếu ớt, vẫy vẫy tay với Trương bá rồi mới chạy đi. Y làm sao có thời gian

nghỉ ngơi, y còn phải nhanh về nhà làm bữa sáng cho hai con trai.

“Đứa nhỏ này thật không sai!” Trương bá nhìn bóng dáng Chu Tình đi xa tán thưởng, rồi quay vào nhà xem báo hôm nay.

Chu Tình vội vàng giao báo và sữa, ở chợ mua đồ ăn hôm nay mới chạy nhanh về nhà. Tính thời gian, hai hài tử hẳn là đã thức dậy!

Chu Tình đi vào căn phòng cũ nát cuối phố, lên lầu hai lấy chìa khóa mở cửa vào phòng. Phòng rất nhỏ, chỉ có hai gian, một gian là phòng khách, một gian là phòng ngủ, ngay cả phòng bếp cũng không có, chỉ có thể nấu cơm ngoài ban công. Bất quá tiền thuê nhà rất tiện nghi, đối với một người không có tiền như y đã là không sai.

“Mẹ, người đã về?” Chu Tình vừa tiến vào nhà, lập tức có hai tiểu nam hài thật đáng yêu chạy tới ôm lấy y. Bộ dáng của hai tiểu nam hài giống nhau như đúc, vừa nhìn liền biết là song bào thai, bọn nó chính là Anh Hùng cùng Vô Địch. Hai hài tử được di truyền từ chiều cao của Trịnh Quân, tuy chỉ mới qua ba tháng, nhưng đã cao không ít, nhìn qua tựa như hài tử 4 tuổi, làm người ta đoán không ra kì thật bọn nó còn chưa mãn 3 tuổi.

“Hai bảo bối, sớm an! Thực ngoan, đã tự mặc xong quần áo rồi!” Nhìn hai con trai, trên mặt Chu Tình lộ ra nụ cười nhu hòa yết ớt, sủng nịnh cúi đầu hôn lên mặt bọn nó một cái.

“Có

cá nha!” Anh Hùng phát hiện Chu Tình mua món cá mà mình thích ăn nhất, lớn tiếng kêu lên, vẻ mặt khinh hỉ.

“Còn có chân gà con thích ăn nhất!” Vô Địch cũng cao hứng kêu lên, tiểu nhãn xinh đẹp nhìn chằm chằm chân gà trong tay Chu Tình.

“Ngoan, buổi tối mẹ sẽ làm cho các con ăn, hiện tại các con nhanh đi rửa mặt đánh răng, rồi ăn sáng, để còn đến nhà trẻ đọc sách.” Chu Tình buông những thứ trong tay xuống, ôm hai cục cưng vào buồng vệ sinh nhỏ hẹp cũ nát. Bởi vì y phải làm việc, không có cách nào chiếu cố hai cục cưng, chỉ có thể đưa bọn nó đến nhà trẻ, hoàn hảo tuy hai hài tử còn nhỏ nhưng tính cách lại giống “Hắn”, cho nên không ai dám khi dễ bọn nó.

“Mẹ, chúng con không muốn đi đọc sách, tất cả người ở đó đều ngu ngốc, ghê tởm!” Nghe thấy phải đi nhà trẻ, hai tiểu gia khỏa lập tức khổ hạ khuôn mặt nhỏ nhắn, Vô Địch cắn ngón tay nói.

“Đúng vậy, mẹ, chúng con không muốn đi nhà trẻ, người ở đó ngu muốn chết, dại dột như trư!” Anh Hùng gật đầu, lớn tiếng kêu lên.

“Hai con không được nói như vậy, các con là bé ngoan phải hảo hảo ở chung với mọi người!” Chu Tình bất đắc dĩ thở dài, hai tiểu quỷ này làm người ta siêu đau đầu, thường xuyên nói lão sư cùng bạn học là ngu ngốc, ngu giống trư, không cần đi nhà trẻ, sợ bị

lây bệnh cũng biến thành ngu ngốc, tính cách này thật sự rất giống “Hắn”.

“Mẹ, không đi nhà trẻ không được sao?” Hai hài tử bĩu môi, không buông tay hỏi.

“Không được!” Chu Tình quyết đoán lắc đầu, “Anh Hùng, Vô Địch, mẹ đã nói với các con rất nhiều lần, không được kêu mẹ là mẹ, phải gọi là ba!” Mỗi lần nói đến việc này, y đều thấy nhức đầu. Tuy đã qua mấy tháng, nhưng hai hài tử vẫn không thay đổi xưng hô với y, thường xuyên gọi y là mẹ, còn tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng sẽ làm mọi người hoài nghi.

“Nhưng mẹ rõ ràng là mẹ của chúng con nha! Vì sao chúng con phải gọi mẹ là ba, ba ba của chúng con không phải là đại ma vương hay sao?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Anh Hùng che kín nghi hoặc.

“Đúng vậy!” Vô Đich vội vàng gật đầu, hỏi: “Mẹ, sao đại ma vương ba ba không đến thăm chúng ta? Không phải mẹ nói ba rất nhanh sẽ đến thăm chúng ta sao?” Bọn nó đã thật lâu không thấy đại ma vương ba ba, trước kia dù đại ma vương ba ba không ở nhà, đại ma vương ba ba cũng sẽ thường xuyên gọi điện thoại cho bọn nó, hoặc là ở trong một cái rương kì quái gặp bọn nó. Tuy hai hài tử còn nhỏ nhưng phi thường thông minh, đã bắt đầu nghi ngờ!

Sắc mặt Chu Tình lập tức trở nên tái nhợt, đáy mắt hiện lên một tia bi thương nồng đậm. Hai hài

tử còn quá nhỏ, y căn bản không có biện pháp giải thích với bọn nó, đại ma vương ba ba của bọn nó đã không cần bọn nó nữa, hiện tại hắn đã kết hôn với người phụ nữ khác, còn có tân cục cưng. Y chỉ có thể tiếp tục nói dối lừa bọn nó, y muốn chờ bọn nó lớn hơn một chút, ít nhất chờ khi học đến sơ trung, y mới nói rõ chân tướng sự tình cho bọn nó nghe.

“Đại ma vương ba ba có chuyện rất trọng yếu phải làm, chờ hắn xong việc sẽ đến thăm chúng ta!” Chu Tình miễn cưỡng nở nụ cời, lừa gạt hai con trai.

“Kia muốn bao lâu a! Con rất nhớ đại ma vương ba ba!”

“Con cũng vậy, con cũng nhớ đại ma vương ba ba! Rốt cuộc đại ma vương ba ba đang ở đâu? Mẹ, người mau gọi điện cho đại ma vương ba ba sớm xong việc một chút rồi đến thăm chúng ta, bằng không chúng con sẽ tức giận không để ý đến ba ba nữa!” Hai hài tử không biết đến sự thống khổ của thiếu niên, tiếp tục truy vấn.

“Hảo!” Chu Tình gật đầu, tâm lại ẩn ẩn đau, xoay người vụng trộm xoa khóe mắt, mới quay lại mỉm cười nói với hai hài tử, “Hai bảo bối, bị muộn rồi, chúng con nhanh rửa mặt đi!”

Sau khi Chu Tình giúp hai hài tử rửa mặt xong, vội vàng làm bữa sáng cho bọn nó, vừa ăn xong xe buýt nhà trẻ liền đến đón. Hai tiểu gia khỏa giống ngày thường tới tới lui lui,

rồi giả bộ đau bụng không muốn đi nhà trẻ, Chu Tình tả dỗ hữu dỗ, bọn nó mới miễn cưỡng đáp ứng lên xe.

Chờ tiễn bước hai hài tử xong, Chu Tình mới nhẹ nhàng thở ra. Hai hài tử này thật rắc rối, mỗi ngày đưa bọn nó đến nhà trẻ đều phải lại dỗ lại lừa, mệt chết người!

Chu Tình cúi đầu nhìn thời gian, nên đi làm quán cà phê. Y vội vàng dọn dẹp phòng, rồi mới chạy đến quán. Quán cà phê cách nhà Chu Tình cũng không xa, chỉ cách có hai khu phố, rất nhanh y liền đến nơi.

Lúc đến nơi thì cửa đã mở, Chu Tình giơ lên khóe môi, hôm nay Huệ di đến thật sớm, ngày thường đều luôn là y tới trước mở cửa.

“Huệ di, sớm an!” Chu Tình đẩy cửa đi vào, chuông gió treo ở cửa lập tức vang lên.

“Tiểu Tình, sớm an!” Bà chủ đang lau bàn ngẩng đầu cười nói.

“Huệ di hôm nay đến thật sớm!” Chu Tình đi qua, giúp bà chủ lau bàn. Quán cà phê rất nhỏ chỉ có hai người là y với bà chủ.

“Gần đây có chút béo, nếu không dậy sớm vận động, sẽ biến thành trư!” Huệ di cười ha ha. Huệ di phi thường sáng sủa, tuy đã qua 40 tuổi, nhưng vẫn hoạt bát giống như thiếu nữ.

“Sao như vậy được! Thân hình của Huệ di thon thả xinh đẹp, còn cách trư một đoạn rất xa!” Chu Tình lắc đầu cười yếu ớt.

“Nếu tôi thật sự xinh đẹp như vậy, vì

sao người ta muốn lấy thân báo đáp, mà cậu lại không chịu?” Huệ di dựa vào bờ vai của Chu Tình, đáng thương hề hề ai oán nói.

“Huệ di, không cần nói giỡn như vậy!” Chu Tình liền xấu hổ đỏ mặt, Huệ di luôn không có chuyện gì làm là lại trêu đùa y.

“Trờ ạ! Cậu lại đỏ mặt, cậu thực dễ đỏ mặt nha! Làm cho tôi nhớ tới lần đầu tiên gặp cậu. Khi đó cậu cũng như thế này, dễ đỏ mặt, thật sự là đáng yêu muốn chết!” Huệ di gợi lên khóe môi, thân thủ nhéo mặt Chu Tình.

“Khi đó thật sự cảm ơn Huệ di!” Chu Tình lập tức chân thành cảm tạ, mỗi lần nhớ tới lúc đó, y đều vô cùng cảm kích nữ nhân trước mặt này. Huệ di chính là ân nhân suốt đời này của y, lúc ấy nếu không có Huệ di hảo tâm thuê y, chỉ sợ y cùng hai cục cưng đã sớm chết đói đầu đường.

Huệ di đối với y rất tốt, nàng chưa bao giờ hỏi quá khứ của y, cũng không hỏi vì sao y lại mang theo hai hài tử lưu lạc đến nơi này, chỉ biết tận lực giúp y. Còn nhớ rõ lúc mới bắt đầu làm việc, bởi vì sự nhát gan thẹn thùng của y, nên thường xuyên làm lỗi, không những đắc tội với khách hàng mà còn đưa sai những thứ khách hàng gọi, nhưng Huệ di chưa từng mắng y, ngược lại còn thường xuyên an ủi y, cổ vũ y, nói với y chờ quen rồi sẽ tốt thôi. Y biết rõ nếu là người chủ bình thường, gặp một người ngu ngốc như y đã sớm cho y thôi việc. Huệ di trừ bỏ thuê y làm việc, còn giới thiệu cho y giao báo và sữa với bằng hữu nàng, giúp y có đủ tiền nuôi sống hai hài tử. Ân huệ mà Huệ di cho y, cả đời này chắc y cũng không thể nào trả hết.

Tuy cuộc sống hiện tại rấtkhổ, nhưng lại phi thường phong phú, đây là lần đầu tiên y nếm thử một cuộcsống tự lập khoái hoạt như thế này, biết được nguyên lai mình cũng có thể dựavào đôi tay này để nuôi sống bản thân cùng hai đứa nhỏ, không hề giống một phếvật chút nào. Tuy vì sợ mọi người phát hiện mình là song tính nhân, cuộc sốngcủa y vẫn như cũ rất cẩn thận, nhưng bây giờ y không còn là Chu Tình trước kianhát gan vô năng, yếu đuối vô dụng, y đang chậm rãi thay đổi!

=================