Luyến tình – CHƯƠNG 19

       

CHƯƠNG 19

“Ba!!” Vừa mới tiến vào nhà Chu Tình, nam nhân một bụng hỏa lại cho Chu Tình thêm một bạt tai, “Kỹ nữ thối, ngươi nói vừa rồi ngươi đã làm gì với tử tam bát kia? Hôn môi vài lần, còn có làm gì khác nữa hay không, có phải đã lên giường rồi không?” Trịnh Quân xả tóc của y, giận không thể át mắng. Mới nghĩ đến chuyện tiểu bạch thỏ hôn môi với người khác, hắn liền hận không thể giết người.

“Ta làm gì với nàng là chuyện của ta, ngươi không có quyền hỏi, bởi vì ngươi không có tư cách quản ta!” Khóe miệng Chu Tình bị đánh rách, ói ra khẩu tơ máu, ngẩng đầu bình tĩnh nhìn nam nhân. Nhìn nam nhân mình yêu như thế, y bỗng nhiên rất muốn cười, rõ ràng nam nhân đã ở cùng một chỗ với nữ nhân khác, lại làm như mình mới là người bị vứt bỏ!

“Mẹ nó, cũng dám nói chuyện với ta như thế! Ta là nam nhân của ngươi, sao ta không có tư cách quản ngươi?” Trịnh Quân sắp điên rồi, lại nổi trận lôi đình cho y hai cái tát, biến khuôn mặt nhỏ nhắn thũng đến kì cục. Đáng giận! Tiểu bạch thỏ cũng dám tạo phản, trước kia y tuyệt đối không dám nói như vậy với mình, mấy tháng nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tiểu bạch thỏ vẫn không gọi điện cho hắn, hắn gọi điện về nhà cũng không có người tiếp, liền hoài nghi đã xảy

ra chuyện, khi đến kì nghỉ đông hắn vội chạy nhanh về nhà, mới biết từ mấy tháng trước tiểu bạch thỏ đã dẫn hai hài tử rời nhà ra ngoài! Hắn nhanh vội muốn chết, lập tức phái người đi tìm chung quanh, may mắn bằng thế lực của Trịnh gia rất nhanh tìm thấy bọn họ, nhưng hắn thật không ngờ khi hắn vui sướng chạy đến đón người, lại nhìn thấy hình ảnh tiểu bạch thỏ hôn môi với người khác, hơn nữa tiểu bạch thỏ hình như đã biến thành một người khác!

“Chúng ta đã ly hôn!” Chu Tình bình tĩnh nói, hắn đã không còn là trượng phu của y.

“Ly hôn? Đồ đê tiện, ngươi đang nói cái gì?” Trịnh Quân nghe không hiểu, nghi hoặc khơi mào mày kiếm, càng thêm nổi trận lôi đình.

“Ta đã quên, ta còn chưa kí tên, chúng ta còn chưa ly hôn. Ngươi tới đây là vì chuyện này đi! Ngươi yên tâm, ta lập tức kí tên cho ngươi!” Chu Tình đột nhiên nhớ tới lúc ấy y quá thương tâm nên đi rất vội vàng, cũng chưa kí tên cho Trịnh Quân.

“Ngươi đang nói gì vậy, sao ta nghe không hiểu? Ly hôn cái gì, ai muốn ly hôn với ngươi?” Mặt và mày của Trịnh Quân nhăn càng chặt, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy mê hoặc. Y đang nói chuyện ngoại quốc gì, thật sự là mạc danh kì diệu.

“Ngươi không phải muốn ly hôn với ta, để kết hôn với Vương Tuyết Dong, cùng nàng ở một chỗ sao?”

Chu Tình bất đắc dĩ thở dài, chuyện đó lúc này mà hắn còn giả ngốc cái gì.

“Ngươi nói bậy gì đó, lúc nào nào ta muốn ly hôn với ngươi, kết hôn với tiểu phi hiệp?” Trịnh Quân càng nghe càng hồ đồ, tức giận hét. Nguyên lai Trịnh Quân cũng không biết việc Vương Tuyết Dong làm, càng không có yêu mến Vương Tuyết Dong, chỉ là Vương Tuyết Dong thổ lộ với Trịnh Quân bị cự tuyệt, nhất thời xấu hổ và giận dữ, vừa giận vừa đố, liền nói dối như cuội lừa Chu Tình.

“Trịnh Quân, ta nói gì ngươi đều biết! Ngươi nói tiểu phi hiệp tới nhà tìm ta, bảo ta ly hôn rồi mang hai đứa nhỏ cút đi, ta đã làm! Cầu ngươi không cần đóng kịch nữa được không?” Chu Tình khổ sở lắc đầu rồi cười khổ. Sao mình lại có thể yêu loại nam nhân này, hắn đang muốn làm gì? Chẳng lẽ hắn đến đây không phải vì chuyện ly hôn, mà là muốn tả ủng hữu ôm, đồng thời có được Vương Tuyết Dong, còn muốn tiếp tục đùa bỡn mình?!

“Ngươi không cần nói hươu nói vượn, lấy cớ cho mình! Ta thấy bởi vì không có ta ở nhà cho nên ngươi tịch mịch khó nhịn, liền thông đồng với tử tam bát kia, vì muốn ở cùng với nàng, mà ly hôn với ta, hảo cùng nàng song túc song phi!” Trịnh Quân không biết chuyện của Vương Tuyết Dong, cho nên nghĩ Chu Tình cố ý nói dối để đổ hết trách nhiệm

lên người hắn.

“Rốt cuộc là ai hồ tám đạo, là ai bên ngoài? Ngươi thật sự là vô sỉ đến cực điểm!” Chu Tình thấy rất buồn cười, lời nói này mà Trịnh Quân cũng có thể nói ra được, rốt cuộc hắn có biết xấu hổ hay không?

“Ta vô sỉ? Lời này ngươi nên nói cho mình đi! Kĩ nữ thối, hương vị của nữ nhân như thế nào, có phải rất tuyệt hay không? Lúc thượng làm ngươi thích khó chịu, có thích như khi lão tử thao ngươi không?” Trịnh Quân nâng cằm Chu Tình, hung hăng trừng y, tay kia thô bạo xé rách quần áo. Nghĩ đến chuyện người trước mắt mình bị người ngoài chạm qua, hắn liền ghen tị sắp phát điên, quả nhiên trên đời này tình yêu là tất cả đều gạt người, một đám đều là đồ đê tiện ong bướm lả lơi.

“Buông!” Chu Tình dùng sức đẩy hắn ra, nhìn hắn mà nở nụ cười thê lương,”Không cần ngươi động thủ, ta tự thoát!” Chu Tình cởi quần áo trên người mình, rất nhanh liền cởi ra toàn bộ, lộ ra trinh tiết khố cùng trinh tiết y màu đen, quần áo được thiết kế kì lạ che đậy toàn bộ vị trí quan trọng.

Trịnh Quân nhìn trinh tiết y trên người Chu Tình, lửa giận giảm hơn phân nửa. Bộ trinh tiết này là do tự tay hắn giúp Chu Tình mặc vào, đã mặc bộ trinh tiết y này thì Chu Tình căn bản không có biện pháp làm tình với

bất luận kẻ nào, vô luận là nam hay nữ. Hắn nhất thời tức giận, cho nên quên mất chuyện này!

“Ta biết ngươi thực thích khối thân thể dị dạng bất nam bất nữ này của ta, hiện tại nó đang ở trước mặt ngươi, tùy tiện ngươi ngoạn sao cũng được. Ngươi có thể giống như trước kia, biến ta thành mẫu cẩu ven đường hay kĩ nữ hạ lưu để chà đạp đùa bỡn, còn có thể dùng mấy đồ kì quái tra tấn ta! Ngươi yên tâm, ta sẽ không phản kháng!” Gương mặt tái nhợt của Chu Tình lộ ta một nụ cười xinh đẹp, làm người ta thấy rất đau lòng.

“Tiểu bạch thỏ, ta…” Đây là lần đầu tiên Trịnh Quân nhìn thấy vẻ mặt này của Chu Tình, biết mình đã xúc phạm y, muốn mở miệng xin lỗi, nhưng lại không biết nói gì mới tốt, trên mặt tình cảm hắn ngốc nhất chính là an ủi người khác.

“Sao ngươi lại bất động? Mau giống như trước kia đến đây biến thái cường gian ta, tra tấn ta a! Ta càng đau, không phải ngươi càng cao hứng sao?” Chu Tình bắt lấy tay Trịnh Quân đặt trên người mình, trên khuôn mặt thũng như bánh bao đều là nước mắt, lớn tiếng kêu khóc. Chu Tình bị áp lực thật lâu, cuối cùng nhịn không được bộc phát. Nghĩ đến chuyện nam nhân tìm mình, có thể là do hắn luyến tiếc thân thể quái dị ghê tởm này, hắn còn chưa chơi đã, tâm

của y lại càng đau. Từ đầu đến cuối, nam nhân chỉ yêu khối thân thể khác với người thường này của y, chứ không thật sự yêu y!

Trịnh Quân chưa từng nhìn thấy Chu Tình như vậy, trong lúc nhất thời sợ tới mức chân tay luống cuống, ngây ngốc nhìn y, hoàn toàn không biết làm sao, còn đâu bộ dáng uy phong, kiêu ngạo lúc trước!

“Ta đã biết, nhất định là ta biểu hiện không tốt, ngươi muốn ta giống trước kia hạ lưu cầu xin ngươi. Hảo, ta cầu ngươi!” Chu Tình ôm Trịnh Quân, giống một kĩ nữ cọ xát trên người hắn, “Chủ nhân, cầu ngươi làm ta, mau dùng thịt heo bổng của ngươi làm lạn tao huyệt của ta… Tiểu mẫu cẩu rất ngứa, rất muốn bị côn thịt của chủ nhân thao…” Chu Tình nói đến lúc sau đã khóc không thành tiếng.

“Đủ!” Trịnh Quân nhìn không được nữa, che cái miệng của y. “Tiểu bạch thỏ, thực xin lỗi! Ta biết ta sai rồi, ta cầu ngươi đừng như vậy!” Trịnh Quân ôm chặt lấy y, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của người trong lòng bị mình đánh hoàn toàn biến dạng, tâm hắn đau muốn chết.

Chu Tình ngăn tay Trịnh Quân, dùng sức cắn xuống, ngạnh sư cắn một miếng da, phát tiết tất cả oán hận cùng ủy khuất trong lòng. Giờ phút này y mới biết được, nguyên lai y tuyệt không khoan dung đại lượng, trước kia nói cái

gì mà y không hận Trịnh Quân, thật tình chúc phúc cho hắn với Vương Tuyết Dong, tất cả đều là lừa mình dối người. Từ sau khi y biết Trịnh Quân yêu người khác, trong khi y yêu Trịnh Quân như vậy, thậm chí có thể chết vì hắn, vì muốn hắn cao hứng, y còn tự mình thao mình, nhưng hắn vẫn không cần y.

Trịnh Quân đau đến nhíu chặt mày kiếm, nhưng hắn không đẩy Chu Tình ra, mà cứ để y cắn. Hắn không biết làm sao để an ủi Chu Tình đang không khống chế được, nếu mình đau có thể làm lòng y dễ chịu hơn một chút, như vậy dù y có cắn chết mình, hắn cũng tình nguyện!

Chu Tình nhìn tay nam nhân bị mình cắn chảy máu ròng ròng, đã cắn sâu xuống thịt không khỏi đau lòng, rốt cuộc không tiếp tục cắn xuống.

Phát hiện dù nam nhân đối với mình như vậy, y vẫn không đành lòng tổn thương hắn, vẫn yêu hắn, Chu Tình càng thêm thống khổ. Y buông tay nam nhân ra, giống như điên đánh lên người nam nhân, vừa đánh vừa khóc: “Ta hận ngươi, ta hận ngươi, ta hận ngươi muốn chết đi! Vì sao ngươi lại đối xử với ta như vậy, ngươi luôn thích hoài nghi ta, luôn khi dễ ta, không để ta tiếp xúc với mọi người, chỉ biết biến thái đùa bỡn ta. Ngươi có biết ta hảo chán ghét ngươi ôm ta, mỗi lần bị ngươi ôm, ta đều cảm thấy thật mệt mỏi, thật khó

chịu, nhưng vì muốn ngươi cao hứng, ta phải nhịn xuống! Ta chịu đủ, ta đã chịu đủ…”

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi! Ta biết sai rồi, ngươi không thích ta ôm, sau này ta sẽ không chạm vào ngươi, ngươi đừng khóc được không?” Tâm Trịnh Quân co rút đau đớn, nghĩ đến chuyện mình làm tiểu bạch thỏ thống khổ như thế, hắn cũng không biết. Hắn luôn thích biến thích đùa bỡn tiểu bạch thỏ, là vì cho tới bây giờ y chưa bao giờ cự tuyệt hắn, làm hắn tưởng tiểu bạch thỏ cũng thích ngoạn như thế.

Chu Tình ở trong lòng Trịnh Quân khóc thật lâu, thẳng đến cổ họng phát đau, mới rời khỏi Trịnh Quân, y liền lau nước mắt, cúi đầu có chút xấu hổ ách nói:”Thực xin lỗi, vừa rồi ta có chút kích động! Hiện tại chúng ta đã nói rõ ràng, ngươi có thể trở về!” Vừa rồi mình thật quá mất mặt, tỉnh táo lại sau khi phát tiết, y mới phát hiện vừa rồi mình có bao nhiêu thất thố, ruột đều hối tình.

“Tiểu bạch thỏ, chúng ta nói rõ ràng lúc nào! Ngươi còn thiếu ta một lời giải thích, vì sao ngươi thừa dịp ta không có ở nhà vụng trộm mang hai hài tử rời nhà trốn đi?” Trịnh Quân lắc đầu, vừa rồi hắn bị lòng đố kị che mờ hai mắt, không có cơ hội nghĩ lại. Tình cảm của tiểu bạch thỏ đối với hắn, hắn so với bất luận kẻ nào

đều biết rõ, y sẽ không phản bội mình, này hết thảy đều có vấn đề.

“Trịnh Quân, ta thật sự không biết ngươi đang suy nghĩ cái gì, sao ngươi lại ở trước mặt ta giả ngu? Cầu ngươi không cần đóng kịch nữa, ta quá mệt mỏi rồi!” Chu Tình bất đắc dĩ than dài một tiếng, y chưa bao giờ biết thì ra nam nhân có năng khiếu làm diễn viên, y còn biết quá ít về hắn, nguyên lai cho tới giờ y vốn không hiểu hắn.

“Tiểu bạch thỏ, ta không có diễn trò, ta thật sự không hiểu. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi mau nói cho ta biết!” Trịnh Quân cảm thấy hảo oan uổng.

“Trịnh Quân,ngươi… Quên đi, ta không có lời nào để nói với ngươi!” Đầu của Chu Tình đau quá.

“Tiểu bạch thỏ, vừa rồi ngươi có nói ta ở cùng một chỗ với tiểu phi hiệp, muốn kết hôn với nàng là có ý gì, có phải có người nói gì với ngươi hay không?” Trịnh Quân nhớ lại lời nói của Chu Tình vừa rồi, trong đầu linh quang chợt lóe lập tức phát hiện ra chỗ có vấn đề, nhanh chóng truy vấn.

“Ngươi thật sự không biết?” Chu Tình nhìn hắn, hồ nghi khơi mào mày liễu.

“Ta thề với ngươi, ta thật sự cái gì cũng không biết! Nếu ta lừa ngươi, ta liền bị trời giáng ngũ lôi oanh tạc, không chết tử tế!” Trịnh Quân vì muốn y tin tưởng, vươn tay thề với trời.

Chu Tình

hoàn toàn mê hoặc, nhìn bộ dáng Trịnh Quân giống như không biết chuyện gì, mà nếu quả là như vậy, chẳng lẽ hết thảy đều là Vương Tuyết Dong lừa mình? Nhưng không có khả năng a! Vương Tuyết Dong nói rất rõ ràng, hơn nữa còn có ảnh chụp hoan ái của hai người.

Đầu óc Chu Tình loạn thành một đoàn, sau khi im lặng trong chốc lát, cuối cùng mở miệng nói cho Trịnh Quân toàn bộ chuyện đã phát sinh hồi tháng trước, bao gồm chuyện ảnh hoan ái của hai người bọn họ. Cuối cùng y vẫn nhịn không được tin tưởng nam nhân thêm lần nữa, hy vọng hết thảy đều do Vương Tuyết Dong lừa mình.

“Ngươi nói là thật sao? Sao ta cái gì cũng không biết, tiểu phi hiệp thật sự quá đáng!” Sau khi Trịnh Quân nghe xong, vẻ mặt khó có thể tin, làm sao cũng nghĩ không ra hắn luôn coi Vương Tuyết Dong là tri kỉ lại có thể làm ra loại chuyện này. Tiểu phi hiệp thật sự điên rồi, mình đã sớm xác định với nàng, mình không thích nàng, sao nàng lại có thể giận quá mất khôn, bịa một đống chuyện lừa tiểu bạch thỏ, làm tiểu bạch thỏ hận hắn, rời khỏi hắn, đúng là ác độc nhất là tâm địa nữ nhân mà!

“Ta lừa ngươi làm gì? Ta còn có ảnh chụp làm chứng!” Chu Tình chạy nhanh vào phòng ngủ, lấy ra một tấm ảnh dưới gối mà lúc trước Vương Tuyết Dong lấy danh nghĩa của Trịnh Quân

đưa cho y, đưa lại cho Trịnh Quân.

Y vốn không ném tấm ảnh này đi, để mỗi lần nhịn không được nhớ nam nhân, y sẽ lấy tấm ảnh này ra xem rồi nói với chính mình không cho phép nhớ tên nam nhân này, nam nhân đã là của người khác. Y chỉ có thể tàn nhẫn ngược đãi tra tấn bản thân như vậy, bằng không y sợ mình sẽ không khống chế được đi tìm nam nhân, bỏ qua hết thảy tôn nghiêm cầu nam nhân không vứt bỏ y, y thật sự rất yêu rất yêu nam nhân trước mặt này, yêu đến mức không thể tự kiềm chế. Kì thật cho dù không muốn thừa nhận, khi y nhìn thấy nam nhân trong mưa, ở một góc sâu trong nội tâm phi thường cao hứng kích động, y thật sự là không có thuốc chữa!

“Ảnh này là do máy tính hợp thành!” Sau khi Trịnh Quân nhìn thấy tấm ảnh lập tức kêu lên. Trịnh Quân là một cao thủ máy tính, vừa nhìn ảnh chụp liền biết thật hay giả, tuy ảnh này làm thực tinh xảo, nhưng giả vẫn là giả, vẫn có thể nhận ra.

“Gạt người, ảnh này sao có thể là giả? Hai người trong này rõ ràng là ngươi với Vương Tuyết Dong!” Chu Tình chấn động, không tin lấy lại tấm ảnh cúi đầu nhìn kĩ, tả nhìn hữu nhìn vẫn thấy người trong ảnh đúng là Trịnh Quân và Vương Tuyết Dong. Một người luôn luôn không thích ngoạn máy tính như Chu Tình, tự nhiên không biết huyền cơ trong đó.

“Ảnh

này thật là giả, ngươi nhìn kĩ xem, sau lưng ta có một khỏa hồng chí, nhưng người trong ảnh này lại không có!” Trịnh Quân chỉ nam nhân trong ảnh nói, trong lòng sắp tức điên rồi. Sao tiểu phi hiệp có thể biến thái như vậy, làm ra loại ảnh ghê tởm này lừa tiểu bạch thỏ, uổng công mình luôn coi cô ta là huynh đệ, thường xuyên chiếu cố. Mẹ nó, hắn muốn tuyệt giao với cô ta, sau này hắn cũng sẽ không làm bằng hữu với nữ nhân nữa!

“Thật sự nha!” Lúc này, Chu Tình mới phát hiện nam nhân trong ảnh quả thực không có khỏa hồng chí như trên người Trịnh Quân, hơn nữa y còn phát hiện nếu nhìn kĩ nam nhân trong ảnh, thì sẽ thấy có rất nhiều điểm khác Trịnh Quân, tỷ như không cao bằng Trịnh Quân, không đen bằng Trịnh Quân, sao trước kia mình lại không phát hiện.

“Với lại ngươi xem, nam nhân thương sao tiểu như vậy, không lớn bằng một nửa của ta, sao có thể là ta?” Trịnh Quân tức giận chỉ vào phân thân của nam nhân trong ảnh mắng. Tiểu bạch thỏ này thật sự bổn chết, thế nhưng lại nhầm nam nhân này thành mình, ngay cả cái kia của lão công có bao nhiêu lớn y cũng không biết sao?

Chu Tình xấu hổ đỏ mặt, trả lại tấm ảnh cho Trịnh Quân. Sắc ma này cái gì không xem, chỉ biết xem nơi đó, đại biến thái!

“Tiểu bạch thỏ, bây giờ chân tướng đã rõ ràng,

chứng minh ta bị oan uổng, ngươi nhanh mang bọn nhỏ cùng ta về nhà đi! Đúng rồi, hai xú tiểu tử kia đâu?” Lúc này, Trịnh Quân mới chú ý đến từ nãy giờ không thấy bóng dáng của hai con trai, trong lòng thầm nghĩ : Chờ sau khi tiểu bạch thỏ mang hai hài tử về nhà, hắn mới hảo hảo tính đến chuyện y hôn môi với tử tam bát kia. Hừ! Tiểu bạch thỏ cũng dám chạm vào người khác ngoài hắn, mình nhất định phải hảo hảo giáo huấn y!

“Bọn nhỏ ở nhà trẻ, chút nữa mới về! Ngươi đi đi, ta sẽ không mang hai đứa nhỏ cùng ngươi quay về!” Chu Tình lắc đầu trả lời.

“Vì cái gì? Chẳng lẽ ngươi còn không tin ta? Ta lập tức đi chộp tiểu phi hiệp đến cho ngươi chất vấn!” Trịnh Quân chịu không nổi trợn mát, tức giận hét lên, nói xong liền chuẩn bị chạy đi tìm Vương Tuyết Dong dẫn đến đây để nói rõ với Chu Tình.

“Không quan hệ với cô ta, ngươi không cần tìm, ta tin những gì ngươi nói!” Chu Tình lắc đầu. Y tin những gì Trịnh Quân nói, nếu ảnh chụp là giả, như vậy toàn bộ lời nói của Vương Tuyết Dong đều là giả dối, khả năng vì Vương Tuyết Dong quá yêu Trịnh Quân, muốn có được Trịnh Quân nên mới có thể làm ra những chuyện như vậy. Từ khi biết chân tướng của sự việc, trong lòng y rất phức tạp, nhưng kì quái là y không hận Vương Tuyết Dong, bởi

vì bọn họ giống nhau đều yêu Trịnh Quân, đều là những con người đáng thương.

“Vậy tại sao ngươi không trở về với ta?” Trịnh Quân khó hiểu nhìn y, hắn thật sự không biết tiểu bạch thỏ đang suy nghĩ cái gì. Hắn phát hiện tiểu bạch thỏ đã thay đổi rất nhiều, trở thành một người làm hắn sắp nhận không ra, trong hạnh mâu trong suốt xinh đẹp kia có thêm vài thứ, nhưng rốt cuộc là thứ gì hắn cũng không thể nói rõ. Hắn chỉ biết tiểu bạch thỏ không còn là tiểu bạch thỏ trước kia, đột nhiên hắn cảm thấy sợ hãi, hắn sợ mình tùy thời đều có thể mất y. Không, tiểu bạch thỏ là của hắn, hắn tuyệt đối không cho phép y rời khỏi hắn!

“Trịnh Quân, trong khoảng thời gian rời đi ta đã nghĩ rất nhiều, ta cảm thấy tình yêu của chúng ta có vấn đề!” Chu Tình ngẩng đầu nhìn hắn, chần chừ một chút rồi dũng cảm nói. Chu Tình biết chuyện của Vương Tuyết Dong chỉ là hiểu lầm, tâm y thoải mái rất nhiều. Nhưng vấn đề thực sự vẫn chưa được giải quyết, chuyện lần này đã giúp y hiểu rõ tình yêu của bọn họ có bao nhiêu yếu ớt, giữa bọn họ còn tồn tại rất nhiều vấn đề, nếu không giải quyết những vấn đề đó, sau này còn có thể phát sinh những chuyện tương tự chuyện của Vương Tuyết Dong, cuối cùng thì tình yêu của bọn họ sớm

hay muộn cũng sẽ tan vỡ.

“Chúng ta có vấn đề gì? Chúng ta tốt lắm a, chúng ta yêu nhau, gia đình hạnh phúc mỹ mãn, nào có vấn đề gì!” Trịnh Quân khơi mào mày kiếm không cho là đúng.

Nguyên lai Trịnh Quân vẫn nghĩ như vậy! Trong mắt Chu Tình hiện lên một tia bất đắc dĩ, xem ra hôm nay phải nói rõ, y nhất định phải làm Trịnh Quân hiểu suy nghĩ của mình, y phải dũng cảm thổ lộ tiếng lòng của mình với Trịnh Quân, bằng không mọi chuyện đều sẽ không thay đổi.

“Trịnh Quân, ta cảm thấy tình yêu không phải là chiếm giữ, mà là tôn trọng! Tình yêu của ngươi quá bá đạo, làm ta cảm thấy rất mệt mỏi, thường xuyên bị làm ngộp đến thở không nổi!” Chu Tình vẫn nói ra lời nói dưới đáy lòng, những lời này y đã giấu dưới đáy lòng từ rất lâu, nhưng không dám nói ra.

“Chu Tình, lời này của ngươi có ý gì, ngươi mau nói rõ ràng, sao tình yêu của ta lại làm ngươi mệt mỏi?” Trịnh Quân lập tức nổi trận lôi đình, chỉ vào mũi Chu Tình mắng, bụng đều khí đau. Tiểu bạch thỏ thế nhưng nói tình yêu của hắn làm y mệt, không biết có bao nhiêu nữ nhân hy vọng nhận được tình yêu của hắn, tiểu bạch thỏ thật là đang ở trong phúc mà không biết hưởng!

“Trịnh Quân, ngươi không cần kích động! Ta không phải trách ngươi, ta biết ngươi yêu ta, cho nên mới như

vậy, nhưng đôi lúc ta hy vọng ngươi không quá mức bá đạo, có thể tôn trọng ta một chút, tín nhiệm ta một chút, cho ta chút tự do. Không cần chuyện gì cũng đều do ngươi làm chủ!” Chu Tình vội vàng nói.

“Thúi lắm! Ta lúc nào bá đạo, ta lúc nào không tôn trọng ngươi, không cho ngươi tự do, ngươi toàn bộ đều thúi lắm!” Trịnh Quân càng thêm nổi giận, chửi ầm lên.

“Ngươi không cần tức giận, ngươi hãy nghe ta nói…” Chu Tình thật bất đắc dĩ trước tính cách của nam nhân, muốn giải thích, nhưng còn chưa nói xong đã bị nam nhân đánh gãy.

“Nói cái rắm, ngươi muốn nói ta đối với ngươi không tốt phải không? Con mẹ nó, lão tử đói với ngươi thâm tâm lấy phế, cái gì cũng muốn cho ngươi tốt nhất, ngươi còn thấy chưa đủ chỗ nào?” Trịnh Quân tức đen mặt, tiểu bạch thỏ dám chỉ trích hắn không tốt với y, tức chết hắn. Trịnh Quân đã lý giải lời nói của Chu Tình thành lời bất mãn với mình.

“Ta không phải có ý này, ta…”

“Ngươi không cần nói, ta biết ý của ngươi! Chính là ngươi ở bên ngoài ngoạn mấy tháng, cánh đã đủ dài đủ cứng nên muốn bay, ngươi muốn tạo phản!” Trịnh Quân căn bản không muốn nghe Chu Tình giải thích, hắn sắp bị khí tạc.

“Ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ!” Trong lòng Chu Tình khổ sở, nam nhân xuyên tạc ý của y như thế,

y thật không biết phải nói gì mới tốt, nam nhân tựa như một đầu ngưu, làm y không có biện pháp câu thông với hắn.

“Ta chỉ hỏi ngươi một câu, rốt cuộc ngươi có quay về với ta hay không?” Trịnh Quân thật sự rất muốn tấu Chu Tình một trận, nhưng hắn vẫn nhịn xuống, nhìn khuôn mặt bầm tím giống đầu heo của Chu Tình, hắn không đành lòng xuống tay.

“Ta sẽ không trở về với ngươi! Ngươi đi đi! Ta không phải búp bê của ngươi, ta sẽ không bao giờ để ngươi muốn ta làm gì thì làm, ta cũng có suy nghĩ, có tính cách, sau này ngươi đừng mơ tưởng ta sẽ nhận sự bài bố của ngươi giống trước kia!” Chu Tình kiên định nói, y không bao giờ muốn làm một con búp bê bị người ta bài bố.

“Ngươi…” Trịnh Quân sắp tức điên rồi. Phản, tiểu bạch thỏ tạo phản! Đáng giận, thật sự đáng giận!

“Lúc nào ngươi hiểu được lời ta nói, hiểu được tôn trọng ta, ta mới quay về với ngươi. Hiện tại mời ngươi rời đi!” Chu Tình không chút e ngại hắn tức giận, mà mời hắn ra ngoài.

“Mẹ nó, không cần ngươi đuổi, lão tử tự đi! Ngươi cho ngươi là cái gì, dù ngươi không quay về cũng không sao, ngươi đừng tưởng không có ngươi thì ta sống không được, tên nhân yêu ghê tởm!” Lòng tự trọng của Trịnh Quân luôn cao hơn bất kì ai, sao hắn có thể chịu được,

lập tức đẩy Chu Tình ra rồi đi ra ngoài.

“Đúng, ta là một tên gay một tên bất nam bất nữ, ngươi muốn thế nào? Ngươi lập tức cút cho ta, ta vĩnh viễn không muốn gặp lại ngươi!” Chu Tình tức giận, y để ý nhất chính là chỗ đặc thù của mình, ghét nhất bị người khác mắng là gay. Dù là người nhu nhược cũng có lúc phát giận, con hổ không phát uy sẽ bị coi là mèo bệnh.

“Chu Tình, nhớ kĩ những gì ngươi nói hôm nay, sau này ngươi nhất định sẽ hối hận, đến lúc đó đừng đến cầu ta!” Trịnh Quân chỉ vào mũi Chu Tình mắng, tức giận đến hộc máu. Tiểu bạch thỏ thế nhưng bảo hắn cổn! Hảo, hắn đi, hắn sẽ đi, hắn còn không tiện như vậy!

“Ngươi yên tâm, vĩnh viễn sẽ không có ngày đó!” Chu Tình “Phanh” một tiếng đóng cửa, nhốt Trịnh Quân bên ngoài.

“Ngươi có gan!” Trịnh Quân lớn như vậy, chưa bao giờ bị đối đãi như thế, tức giận hung hăng đá chiếc cửa cũ nát, rồi mới mang theo lửa giận tận trời phất áo rời đi. Đáng thương cho cái cửa gỗ sắp bị Trịnh Quân đạp hư, vẫn chớp lên không ngừng.

Chu Tình đứng ở trong phòng nghe tiếng bước chân dần dần nhỏ đi rồi cuối cùng biến mất, mới vô lực dựa vào cửa ngồi xuống đất, tay ôm ngực, phát hiện tâm tình thẳng thắn kinh hoảng, sắp nhảy ra ngoài. Nguyên lai y không phải thực sự dũng

cảm, đối mặt với nam nhân hung như hổ kia, y vẫn rất sợ hãi. Hồi tưởng một chút, chính mình thật sự quá lớn mật, cũng dám nói những lời chọc giận nam nhân, còn mắng hắn, đánh hắn.

Ai, bất quá nam nhân hẳn là không đến tìm mình nữa! Chu Tình than dài một tiếng, tuy đã giải quyết chuyện của Vương Tuyết Dong, nhưng y cùng Trịnh Quân lại hoàn toàn xong đời, hiện tại Trịnh Quân khẳng định hận chết y! Bất quá y tuyệt đối không hối hận, vì cuối cùng y cũng đã nói những lời cất giấu tận dưới đáy lòng ra, cảm giác thực sự thoải mái!

Chu Tình sờ sờ khuôn mặt thũng như cái bánh bao, lập tức kêu nhỏ một tiếng. Đau quá! Trịnh Quân vẫn thô bạo như vậy, đánh mình thành thế này, xem ra y tạm thời không thể gặp người, còn phải giải thích với Nhị nha đầu về chuyện của Trịnh Quân. Chu Tình ảo não trảo đầu, phiền chết!

Chu Tình còn không nghĩ ra biện pháp nào hay giải quyết chuyện của Nhị nha đầu, không nghĩ tới lập tức lại có một chuyện càng làm y lo lắng. Đã qua giờ tan học mà hai con trai vẫn chưa về nhà!

Chu Tình nhanh vội muốn chết, rốt cuộc hai cục cưng đã đi đâu? Vì sao còn chưa về nhà, đều đã qua 7 giờ tối! Bởi vì Trịnh Quân đột nhiên tìm đến tranh cãi ầm ĩ một trận với y, hại y hôm nay không đi nhà trẻ tiếp hai

cục cưng, y cũng đã gọi điện cho lão sư nhà trẻ, nhưng di động của lão sư lại tắt máy! Y rất lo lắng hai cục cưng đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn!

Chu Tình đứng bên cửa sổ lo lắng nhìn xung quanh, lòng nóng như lửa đốt, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của hai hài tử. Không được! Không thể chờ thêm được nữa, y phải ra ngoài tìm hai cục cưng!

Chu Tình vừa mới chuyển thân định ra cửa tìm con, nhưng vừa mở cửa lại ngoài ý muốn nhìn thấy hai con trai đứng trước cửa, trong tay đều ôm một đống đồ chơi.

“Anh Hùng, Vô Địch, các con cuối cùng cũng đã về, làm mẹ lo muốn chết!” Chu Tình nhìn hai con trai, kích động ôm bọn nó khóc lên, đại thạch treo trong lòng cuối cùng cũng được buông xuống. Thấy hai đứa con, y liền thấy yên tâm!

“Mẹ, mặt mẹ sao vậy?” Anh Hùng cùng Vô Địch nhìn khuôn mặt thũng đến biến dạng của mẫu thân, đều khóc lên, lo lắng hỏi.

“Mẹ không sao, chỉ là không cẩn thận vấp ngã! Các con mau nói cho mẹ biết hai con đã chạy đi đâu?” Chu Tình tùy tiện nói dối, lau nước mắt hỏi.

Hai hài tử còn nhỏ, cũng không nghi ngờ nhiều, dễ dàng tin lời mẫu thân. Anh Hùng vui vẻ nói với mẫu thân: “Mẹ, thực xin lỗi! Là do đại ma vương ba ba mang chúng con đi ngoạn, cho nên mới về trễ!”

“Ân! Đại ma vương ba ba mua cho hai con

thật nhiều đồ chơi mới, còn mang chúng con đi ăn Mc Donalds!” Vô Địch cao hứng gật đầu phụ trợ, còn khoe mấy món đồ chơi trong lòng mình với Chu Tình.

“Các con gặp ba ba?” Chu Tình chấn động, nhanh chóng hỏi. Nguyên lai là Trịnh Quân tiếp bọn nhỏ, hắn đã đến gặp bọn nhỏ?

“Đúng vậy! Đại ma vương ba ba đến nhà trẻ tiếp chúng con, sau khi dẫn bọn con đi mua đồ chơi và ăn cơm, mới đưa chúng con về nhà!” Anh Hùng trả lời, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu cười loan loan, cho thấy bọn nó ở cùng với Trịnh Quân có bao nhiêu vui vẻ.

“Hiện tại ba ba các con đang ở đâu?” Chu Tình có chút tức giận, nhíu mày hỏi. Trịnh Quân là ba ba của bọn nhỏ, hắn muốn gặp bọn nhỏ cũng là chuyện đương nhiên, y không có quyền ngăn cản phụ tử bọn họ gặp nhau. Nhưng sao hắn không nói với mình một tiếng, đã dẫn bọn nhỏ đi, hắn có biết mình lo lắng gần chết hay không?

“Ba ba ở dưới lầu!” Vô Địch chỉ bên ngoài nói.

Chu Tình nhanh chóng mở cửa sổ vươn đầu ra ngoài, quả nhiên thấy xe của Trịnh Quân đang ở dưới lầu, còn Trịnh Quân thì đứng cạnh xe. Trịnh Quân cũng nhìn thấy y, sau khi hung hăng trừng y một cái, liền lên xe rời đi, rõ ràng còn đang giận y.

Hai hài tử cũng vươn đầu ra, thấy phụ thân rời đi, Anh Hùng kéo hạ khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu,

tức giận kêu lên: “Sao đại ma vương ba ba lại đi nữa rồi? Không phải ba ba đã nói chờ chúng con lên trước rồi mới lên sau sao?”

“Mẹ, mẹ mau gọi đại ma vương ba ba quay lại, chúng con muốn đại ma vương ba ba!” Vô Địch ôm chân Chu Tình, khóc lên. Bọn nó đã lâu không thấy đại ma vương ba ba, bọn nó rất nhớ đại ma vương ba ba.

“Đúng vậy, chúng con muốn đại ma vương ba ba, mẹ mau tìm đại ma vương ba ba đi.” Trịnh Anh Hùng cũng ôm chân Chu Tình, lớn tiếng khóc.

“Hai bảo bối, ngoan! Đừng khóc! Đại ma vương ba ba phải làm việc, rất nhanh sẽ quay lại! Nếu để ba ba trở về, nghe được chuyện hai bảo bối không nghe lời mà khóc nhè, ba ba nhất định sẽ đánh thí thí của các con!” Chu Tình nhanh chóng hạ thắt lưng dỗ dành, trong lòng một trận chua xót. Vừa rồi mình bảo Trịnh Quân cổn, còn nói không muốn gặp lại hắn, đều là do y nhất thời hờn dỗi, y cũng không phải nghĩ như thế. Khi Trịnh Quân dẫn bọn nhỏ trở về lại không muốn đi lên, chẳng lẽ hắn thật sự không muốn gặp y? Quỷ hẹp hòi, đại phôi bản!

Hoàn hảo Trịnh Vô Địch cùng Trịnh Anh Hùng đều rất sợ Trịnh Quân, nghe Chu Tình nói xong lập tức ngoan ngoãn lau nước mắt không khóc nữa. Đại ma vương ba ba của bọn nó rất hung dữ, trước kia thường xuyên đánh thí thí của bọn nó!

“Mẹ, chúng

con là hảo hài tử, chúng con sẽ ngoan ngoãn, mẹ mau nói với đại ma vương ba ba nhanh chóng làm xong việc rồi đến đây tìm chúng ta nha!” Song bào thai phi thường ăn ý ôm Chu Tình làm nũng, trăm miệng một lời cầu xin.

“Hảo!” Chu Tình miễn cưỡng nở nụ cười, đáy mắt ảm đạm không ánh sáng. Nếu Trịnh Quân thật sự tức giận, vĩnh viễn cũng không đến tìm y thì làm sao đây? Bất quá, sau khi hắn làm ầm ĩ với mình còn không lập tức rời đi, mà dẫn hai đứa nhỏ đi chơi, chứng minh hắn vẫn yêu thương hai đứa con trai này, hoặc hứa giữa bọn họ còn hy vọng.

“Mẹ, chúng ta mau quay về phòng, cùng nhau ngoạn mấy món đồ chơi mới đại ma vương ba ba mới mua đi, mấy món đồ chơi này siêu hảo ngoạn!” Được câu trả lời của Chu Tình, Trịnh Vô Địch cùng Trịnh Anh Hùng lập tức cao hứng kéo Chu Tình chạy vào phòng ngủ ngoạn mấy món đồ chơi mới.

Chu Tình chỉ có thể tạm thời vứt bỏ phiền não, theo hai con trai tiến vào phòng ngủ ngoạn đồ chơi Trịnh Quân mua, y biết nếu không đáp ứng, hai nhi tử sẽ bám riết không tha.

Chu Tình đứng trong phòng bếp phân loại cà phê, hai mắt dại ra, vẻ mặt hoảng hốt, người sáng suốt vừa thấy liền biết y “Thân ở Tào doanh lòng ở Hán”.

Một tháng, cách lần trước Trịnh Quân đến rồi hai người xảy ra một trận tranh

cãi ầm ĩ, đã suốt một tháng! Sau khi Trịnh Quân đưa hai cục cưng về nhà, liền không xuất hiện nữa, hắn lại hoàn toàn tiêu thất trong cuộc sống của y! Y từng hỏi hai cục cưng có thấy Trịnh Quân tìm bọn nó không, nhưng hai cục cưng đều nói không có, nguyên bản y vốn tưởng nam nhân chỉ sinh khí một thời gian, hết giận sẽ quay lại tìm y, nhưng phỏng chừng y đã đoán sai, lần này nam nhân thật sự tức giận. Hiện tại y rất lo lắng nam nhân sẽ vì quá giận dữ mà lạc lối đi lên giường với Vương Tuyết Dong, còn khôi phục giống trước kia ăn chơi đàng ***, tả ủng hữu ôm cuộc sống.

Vừa suy nghĩ, Chu Tình liền phát hiện tâm y lại co rút đau đớn, khóe mắt càng ẩm ướt. Nguyên bản y còn tưởng rời khỏi Trịnh Quân mấy tháng, y đã thay đổi, không hề giống phế vật động tí là khóc trước kia. Thẳng đến từ sau ngày Trịnh Quân xuất hiện, y mới hiểu được nguyên lai y một chút cũng không thay đổi, nước mắt y vẫn dễ chảy ra, nam nhân vẫn như cũ tác động tâm y, bất kì hành động nào của hắn đều ảnh hưởng đến hỉ nộ ái ố của y…

“Tiểu Tình, cậu ở đây làm gì?” Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng thét chói tai của Huệ di, Chu Tình mới hồi phục lại tinh thần.

“Huệ di, đã xảy ra chuyện gì?” Chu Tình nghi hoặc quay đầu, nhìn vẻ mặt kinh ngạc

của Huệ di.

“Cậu hỏi tôi xảy ra chuyện gì? Tôi cũng muốn hỏi cậu đã xảy ra chuyện gì?” Huệ di đi tới, chỉ chỉ trên bàn.

“Huệ di, thực xin lỗi, tôi không cố ý!” Chu Tình cúi đầu, mới phát hiện không biết khi nào mình lại lấy đường thay cà phê.

“Tiểu Tình, gần đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao vẫn không yên lòng?” Huệ di nhìn Chu Tình, chịu không nổi trợn mắt. Đứa nhỏ này gần đây thật khoa trương đến kì cục, không phải thay đường thành muối cho vào cà phê, chính là tính sai tiền, hoặc là đưa sai này nọ. Ngày hôm qua còn rất buồn cười, thế nhưng mang dép lê đi làm, lại còn là hai chiếc khác nhau.

“Tôi… Tôi… Huệ di, thật sự xin lỗi! Xin cô yên tâm, tổn thất trong quán mấy ngày nay tôi sẽ bồi thường!” Chu Tình không biết nói sao, chỉ có thể liều mạng xin lỗi, mặt cười đỏ ửng, sắp mắc cỡ chết được. Chính mình đúng là một tên đại ngu ngốc, vài ngày nay bởi vì luôn nghĩ đến chuyện của Trịnh Quân, cho nên thường xuyên làm việc gì sai nấy, hại trong quán tổn thất không ít, y thật sự không có mặt sống trên đời!

“Tôi không phải muốn cậu bồi thường, tôi chỉ quan tâm tới cậu, gần nhất cậu đã xảy ra chuyện gì phải không?” Huệ di lắc đầu mắng, trên mặt treo đầy lo lắng. Tuy quen biết Chu Tình không lâu, nhưng nàng đã

xem Chu Tình thành con của mình mà đối đãi.

“Tôi không sao!” Chu Tình theo bản năng lắc đầu, sao y có thể không biết xấu hổ kể cho Huệ di nghe chuyện của mình với Trịnh Quân, hơn nữa sao có thể giải thích với Huệ di về chỗ đặc thù của mình.

“Thật vậy chăng?” Huệ di hồ nghi nhìn y, căn bản không tin lời y nói.

“Thật sự!” Chu Tình nhanh chóng gật đầu, ánh mắt lại chột dạ nhìn nơi khác.

“Hy vọng thật là như vậy!” Huệ di bất đắc dĩ thở dài một hơi, nàng biết nếu Chu Tình không muốn nói, cho dù mồm mép như nàng cũng vô dụng, Chu Tình vốn sẽ không nói ra việc của mình.

Chu Tình im lặng không nói, trong lòng tràn đầy áy náy. Y biết Huệ di đối xử rất tốt với y, nhưng mình lại làm cho nàng lo lắng, còn không thể nói bí mật của mình với nàng, mình thật sự có lỗi với nàng. Nhưng y thấy rất phức tạp, căn bản không có biện pháp giải thích với người ngoài.

“Đúng rồi, bên ngoài có người tìm cậu!” Huệ di đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó nói, nàng vào phòng bếp tìm Chu Tình để nói chuyện này với y.

“Có người tìm tôi?” Chu Tình sửng sốt một chút, hơi nhíu mày. Sẽ không là Nhị nha đầu chứ? Nhớ tới Nhị nha đầu, lòng y liền thấy áy náy, hôm sau Trịnh Quân rời đi, y liền chủ động tìm Nhị nha đầu nói mình đã có người trong lòng, không có

cách nào tiếp nhận tình cảm của nàng. Lúc ấy Nhị nha đầu khóc rất thương tâm, còn nói nàng sẽ không chết tâm, sẽ chờ y cả đời, làm y cho đến nay vẫn còn thấy có lỗi với nàng.

“Cậu yên tâm, không phải là Nhị nha đầu! Là nam!” Huệ di vừa thấy vẻ mặt của y liền biết y đang suy nghĩ gì, giơ lên khóe môi cười trộm nói.

“Là nam?” Ánh mắt Chu Tình hiện lên một tia sáng, một góc sâu trong lòng xuất hiện tia vui sướng. Chẳng lẽ là Trịnh Quân?

“Là một đại soái ca có bộ dạng rất tuấn tú, nếu tôi trẻ lại hồi 20 tuổi, tôi nhất định sẽ không bỏ qua mặt hàng tốt như thế, nhất định chủ động truy hắn.” Vẻ mặt Huệ di đầy đáng tiếc thở dài nói, nghĩ đến soái ca kia làm lòng nàng nhịn không được nai con loạn chạy.

Nghe vậy, Chu Tình càng thêm chắc chắn nam nhân bên ngoài là Trịnh Quân, cao hứng ném Huệ di sang một bên rồi chạy ra ngoài. Cuối cùng hắn cũng đến tìm y, hắn vẫn còn thương y, y thấy rất vui!

“Tiểu Tình!” Khi Chu Tình chạy ra khỏi phòng bếp, rất nhanh liền thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc, nhưng khuôn mặt đầy ý cười này không phải là của Trịnh Quân.

“Khương Bân!” Chu Tình nhìn mỹ nam mang gọng kính vàng, tác phong nhanh nhẹn, tao nhã trước mắt, trên mặt hiện lên một tia thất vọng rõ ràng.

“Nhìn thấy tôi thật kinh

ngạc đi!” Khương Bân giơ lên khóe môi, vẫn là nụ cười ôn nhu như thường, làm người ta thoải mái.

“Sao cậu lại biết nơi này?” Chu Tình gật đầu, nguyên bản vui sướng lập tức biến mất không thấy tăm hơi.

“Sau khi cậu mất tích với hai hài tử, tôi phi thường lo lắng, vẫn ở xung quanh tìm các người, lúc sau nghe nói Tiểu Quân đã tìm được cậu, mới biết được nơi cậu đặt chân!” Khương Bân mỉm cười nói.

“Cậu gặp Trịnh Quân…” Chu Tình vốn muốn hỏi Trịnh Quân có khỏe không, nhưng vì ngượng ngùng mà không dám xuất khẩu.

“Tiểu Tình, sao cậu lại để bằng hữu đứng như vậy, sao không mời cậu ta vào đây ngồi? Bằng hữu của Tiểu Tình mau vào đây ngồi đi!” Huệ di từ phía sau đi ra cười nói, nhiệt tình mời Khương Bân ngồi.

“Cảm ơn, không cần! Tiểu thư mỹ lệ, tôi tìm Chu Tình có chút việc, không biết có thể mượn y một lát được hay không?” Khương Bân lắc đầu, cười tủm tỉm hỏi Huệ di, nụ cười ấm áp tựa ánh mặt trời có thể làm mọi nữ nhân say mê.

“Đương nhiên có thể!” Huệ di nhanh chóng gật đầu, xưng hô “Tiểu thư mỹ lệ” kia đã câu hồn nàng đi, sao trên đời này lại có một nam nhân cười đẹp đến như thế.

“Cảm ơn!” Khương Bân lại tăng thêm cho Huệ di một nụ cười mê người giết người không đền mạng.

Tuy

không biết Khương Bân muốn tìm mình ra ngoài để nói gì, nhưng Chu Tình khẳng định chuyện đó có liên quan tới Trịnh Quân, y nhanh chóng tạm biệt Huệ di rồi cùng Khương Bân rời khỏi quán cà phê.

Phụ cận quán cà phê có một công viên, dưới tán cây hoa đào xinh đẹp có hai thiếu niên đang ngồi, trong đó có một thiếu niên kiều nhỏ còn xinh đẹp hơn cả hoa đào.

“Tôi tìm cậu ra đây là có mục đích, tôi nghĩ cậu cũng đoán được, tôi muốn nói về chuyện của Tiểu Quân!” Mỹ thiếu niên cao lớn tuấn nhã, quay đầu nhìn thiếu niên kiều nhỏ thanh lệ bên cạnh, ôn nhu cười nói.

Chu Tình gật đầu, chờ mong Khương Bân nói tình hình gần đây của Trịnh Quân, rốt cuộc Trịnh Quân đã xảy ra chuyện gì, trọng yếu nhất có phải là hắn đang ở cùng một chỗ với người khác hay không?

“Tình cảm của cậu với Tiểu Quân có phải đang xảy ra vấn đề gì nghiêm trọng hay không?” Khương Bân đột nhiên thu hồi tươi cười, nghiêm túc nói.

“Sao cậu biết? Là Trịnh Quân đã nói cho cậu?” Chu Tình có điểm kinh ngạc, nhưng lập tức nhớ ra, Trịnh Quân cùng Khương Bân, Lưu Dương là hảo huynh đệ, Trịnh Quân nói chuyện đó cho bọn họ nghe cũng không có gì lạ.

“Đúng là Trịnh Quân nói cho tôi biết, là thật sao?” Khương Bân gật đầu.

Chu Tình ngượng ngùng điểm đầu, quá

mất mặt, lại để Khương Bân biết chuyện này.

“Nguyên lai là sự thật, tôi vẫn nghĩ là hắn nói giỡn! Tiểu Tình, rốt cuộc cậu và Tiểu Quân đã xảy ra chuyện gì mà biến thành như thế? Cậu không biết hiện giờ Trịnh Quân có bao nhiêu mỹ mãn, hắn cả ngày ngâm mình trong quán bar, liếc mắt đưa tình với một đám nữ sinh, còn chuẩn bị kết hôn với một cô ngoại quốc xinh đẹp!” Con ngươi giấu sau gọng kính của Khương Bân lóe lên ý cười kì quái, mâu quang cố ý vô tình liếc nhìn phía sau, tựa như ở phía sau có cái gì đó.

Huyết sắc trên mặt Chu Tình lập tức rút hết, tái nhợt như tờ giấy trắng. Trịnh Quân thật sự giống như y tưởng tượng có tân hoan, còn kết hôn với người nước ngoài, uổng công mình cả ngày ở đây thống khổ vì hắn, trứng thối này, y hận chết hắn!

“Tiểu Tình, sắc mặt của cậu hảo kém! Không thoải mái sao?” Khương Bân lập tức quan tâm hỏi, trong mắt lóe lên quang mang không rõ ý nghĩa.

“Tôi không sao!” Chu Tình lắc đầu, miễn cưỡng nở nụ cười, tâm sớm đau tựa như bị xé rách.

“Tiểu Tình, cậu không cần khổ sở! Tuy Tiểu Quân không cần cậu, nhưng tôi cần cậu!” Khương Bân vụng trộm nhìn phía sau, đột nhiên ôm lấy Chu Tình nói.

Chu Tình lập tức choáng váng, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Khương Bân, Khương Bân đang nói

gì vậy? Còn có vì sao hắn lại ôm mình? Cảm giác rất kì quái!

“Tiểu Tình, kì thực tôi có một chuyện chưa nói với cậu, tôi thích cậu!” Khương Bân cúi đầu thâm tình nhìn Chu Tình, ôn nhu nói.

“Cậu nói gì?” Đầu óc Chu Tình kịp thời tỉnh táo. Khương Bân nói hắn thích y, y không nghe lầm đi?

“Tôi thích cậu, tôi vẫn luôn thích cậu! Từ lúc còn đi học vài năm trước khi cậu không sợ Tiểu Quân dũng cảm đứng ra cứu Trương lão sư, tôi liền thích cậu! Nhưng chỉ vì tôi cùng Tiểu Quân là huynh đệ tình thâm, cho nên tôi không dám nói với cậu!”

Khương Bân si mê nhìn Chu Tình, đáy mắt lộ ra nồng đậm yêu thương.

“Khương Bân, cậu thật biết nói đùa, tôi thiếu chút nữa bị cậu lừa! Ha ha ha…” Chu Tình tâm loạn như ma, nhanh chóng đẩy Khương Bân ra, xấu hổ cười khan vài tiếng. Hôm nay y nhất định bị bệnh, nên mới có thể nghe thấy Khương Bân nói thích y, chuyện này nhất định là ảo giác của y.

“Tôi không nói giỡn, từng từ từng câu tôi nói đều là thật lòng! Tiểu Tình, cho tôi một cơ hội đi! Tiểu Quân đã rời bỏ cậu, kết hôn với người khác, cậu hãy nhận tình cảm của tôi đi! Tôi sẽ hảo hảo đối xử với cậu!” Khương Bân nắm tay Chu Tình, chân thành thỉnh cầu, trong mắt che kín ý cười quỷ dị. Đồng thời, trong bụi cỏ phía sau phát ra

những âm thanh kì quái.

Chu Tình lắc đầu, vừa muốn rút tay cự tuyệt Khương Bân, nhưng không ngờ Khương Bân đột nhiên ôm y, rồi hôn y.

“Vương bát đản, mày cũng dám hôn người của tao, tao giết mày!” Không đợi Chu Tình đẩy Khương Bân ra, thì đã có một người từ phía sau lao tới tha Khương Bân ra.

“Trịnh Quân!!” Chu Tình kinh ngạc nhìn Trịnh Quân không biết ở đâu đột nhiên toát ra, sao hắn lại ở chỗ này?

“Súc sinh, uổng công tao xem mày là hảo huynh đệ, mày lại thưởng người của tao!” Trịnh Quân tức giận đến khuôn mặt tuấn tú xanh mét, nắm cổ áo của Khương Bân cho một quyền, đẩy ngã xuống đất.

“Trịnh Quân, ngươi làm gì vậy?” Chu Tình hoảng sợ, nhanh chóng chạy đến đỡ Khương Bân đứng dậy, tức giận kêu lên.

“Tao đã hỏi mày, mày cũng nói mày và Tiểu Tình không còn quan hệ gì nữa, một khi đã như vậy tao theo đuổi Tiểu Tình thì có làm sao?” Khương Bân lau vết máu bên khóe môi, nở nụ cười. Cuối cùng cũng nhịn không được động thủ!

“Mẹ nó, ai nói y không còn quan hệ gì với tao, y chính là lão bà của tao!” Trịnh Quân kéo Chu Tình qua rồi ôm chặt vào lòng, chỉ Khương Bân mắng: “Nghe rõ đây, y là người của tao, tốt nhất mày nên cách xa y một chút, bằng không lão tử nhất định làm thịt mày!”

Chu Tình bị Trịnh Quân gắt gao ôm trong

lòng, khuôn mặt đỏ ửng, khẽ đẩy nam nhân hai lần, nhưng lại bị nam nhân ôm càng chặt.

“Không cho phép nhúc nhích, ngươi là người của ta, ai cũng không có cách nào cướp ngươi đi!” Trịnh Quân cúi đầu nhìn Chu Tình, giận dữ hét lớn, biểu tình độc chiếm dục mười phần để ai nhìn thấy cũng biết hắn có bao nhiêu yêu Chu Tình.

“Sớm nói như vậy không phải tốt rồi sao? Thật là, chịu không nổi các người!” Khương Bân ở một bên mỉm cười nhu hòa, hắn có thể yên tâm rồi.

Trịnh Quân bừng tỉnh đại ngộ, tức giận kêu lên: “Khương Bân, mày lại đùa giỡn tao!”

“Ai kêu mày mạnh miệng như vậy! Không ra ngoan chiêu bức mày, sao mày có thể đi tìm Tiểu Tình! Các ngươi chậm rãi tán gẫu, nói cho rõ ràng, tao đi trước!” Khương Bân lộ ra nụ cười mê người, lắc lắc tay rồi tiêu sái xoay người rời đi.

Nguyên lai từ đầu đến đuôi đều là Khương Bân diễn cho Trịnh Quân xem, bởi vì vô luận hắn cùng Lưu Dương sao khuyên Trịnh Quân, Trịnh Quân vẫn tức giận không chịu đi tìm Chu Tình. Không còn biện pháp, bọn họ đành phải đưa ra hạ sách này, để Lưu Dương cố ý nói cho Trịnh Quân, Khương Bân thích Chu Tình muốn tìm Chu Tình thổ lộ, làm Trịnh Quân ăn hũ dấm chua chạy nhanh đuổi theo. Nhưng do Trịnh Quân sĩ diện, lại ngượng trực tiếp hỏi Khương

Bân, đành phải một đường theo dõi hắn cùng Chu Tình. Nhưng Trịnh Quân hoàn toàn không biết, Khương Bân đã sớm phát hiện Trịnh Quân đi theo phía sau.

“Xú tiểu tử này! Chờ khi trở về, xem ta sao thu thập hắn! Còn có Lưu Dương, ta nhất định phải lột da hắn!” Biết mình bị lừa, Trịnh Quân mau khí tạc.

“Ngươi còn làm sao? Không phải ngươi đang huẩn bị kết hôn với tân hoan ngoại quốc kia sao?” Chờ sau khi Khương Bân rời đi, Chu Tình mới dùng sức đẩy Trịnh Quân ra, nhu chiếp nói. Tuy không biết rốt cuộc là chuyện gì, bất quá xem ra hình như Khương Bần vì muốn giúp bọn họ, mới cố ý nói những lời đó.

“Đó tất cả đều là Khương Bân nói bậy vu tội cho ta, căn bản không có chuyện kia!” Trịnh Quân lập tức mắng. Khương Bân đáng chết, lại nói hưu nói vượn trước mặt tiểu bạch thỏ, đúng là mỗi ngày hắn đều ngâm mình trong quán bar, nhưng hắn đều uống rượu ở trong phòng, căn bản không có nhận thức một người phụ nữ nào.

“Ngươi giải thích với ta làm gì? Dù sao cũng không có liên quan tới ta, ta một chút cũng không quan tâm ngươi ở cùng một chỗ với nữ nhân khác!” Chu Tình mạnh miệng nói.

“Vậy ngươi hỏi ta làm gì?” Trịnh Quân lập tức hỏi, tiểu bạch thỏ này còn giả bộ.

“Ta… Ta…” Chu Tình á khẩu không trả lời được, xấu hổ đỏ bừng mặt.

“Đừng

giả bộ, ngươi ghen liền hào phóng nói ra! Có gì phải ngượng ngùng!” Trịnh Quân kéo Chu Tình vào trong lòng, lại ôm chặt y, khóe miệng câu ra một nụ cười quỷ dị.

“Ta đâu có ghen, ngươi mới ghen tị!” Chu Tình ngượng ngùng đẩy Trịnh Quân ra, nhưng sao nam nhân có thể để y toại nguyện, gắt gao vòng y ở trong lòng ngực rắn chắc rộng lớn của mình.

“Đúng, ta ghen tị!” Trịnh Quân gật đầu.

Chu Tình sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn hắn, thật không ngờ hắn sẽ hào phóng thừa nhận.

“Thực xin lỗi!” Trịnh Quân cúi đầu nhìn Chu Tình, yên lặng trong chốc lát, nhỏ giọng nói.

Chu Tình khiếp sợ, ngây ngốc nhìn nam nhân. Nam nhân hôm nay đã xảy ra chuyện gì, sao có thể khác thường như vậy, hắn luôn kiêu ngạo tự phụ như vậy mà lại xin lỗi mình, hắn không phải đã sinh bệnh làm đầu óc không bình thường chứ!

“Trịnh Quân, ngươi không phải phát sốt chứ?” Chu Tình lo lắng vội vàng lấy tay sờ đầu nam nhân.

“Tử tiểu thỏ, ngươi mới phát sốt!” Trịnh Quân lập tức đen mặt, tức giận nhéo mũi y. Khó được mình nguyện ý xin lỗi y, vậy mà y lại hoài nghi hắn có bệnh!

“Vậy ngươi vì cái gì…” Chu Tình khiếp đảm nói, vẫn hoài nghi vụng trộm liếc xem mặt hắn có hồng hay không.

“Ngày đó vô luận như thế nào ta cũng không nên hung với ngươi

như vậy!” Trịnh Quân ngượng ngùng nói. Chuyện Khương Bân làm hắn hiểu hắn có bao nhiêu yêu người trước mặt này, hắn không có cách nào cho phép bất luận kẻ nào cướp y đi, nếu y rời khỏi mình, hắn nhất định sẽ điên mất.

“Kì thực ta cũng không đúng, ta hẳn nên cảm thông với ngươi một chút!” Chu Tình nhẹ nhàng lắc đầu, nam nhân hướng y nhận lỗi, làm y hảo vui vẻ. Trọng yếu nhất là hắn vẫn yêu mình, hắn không phải thực sự mặc kệ y.

“Vốn chính là lỗi của ngươi! Ngày đó ngươi rất kiêu ngạo, cũng dám đánh mắng lão công, ngươi muốn tạo phản phải không?” Trịnh Quân lập tức lại túm đứng lên, búng cái trán của Chu Tình mắng. Để ý không buông tha nhân luôn luôn là trò hay sở trường của hắn, cho dù không để ý hắn làm theo buông tha nhân.

“Ai bảo ngươi khi dễ ta!” Chu Tình ngượng ngùng vùi đầu vào lòng nam nhân, mặt đỏ muốn thiêu cháy. Nhớ tới ngày đó, chính mình thật sự quá phận, tựa như một người điên, đánh nam nhân thật nhiều lần.

“Ta khi dễ ngươi lúc nào, rõ ràng là ngươi khi dễ ta mới đúng! Ta thật không biết tiểu bạch thỏ nhà ta nguyên lai là một con cọp cái, lúc phát uy hảo dọa người!” Trịnh Quân trêu chọc, cuối cùng vũ thiên tình.

“Ta mới không phải cọp mẹ, ngươi loạn giảng!” Chu Tình thẹn thùng khẽ đánh

ngực nam nhân.

“Tiểu bạch thỏ, ta có chuyện muốn hỏi ngươi, ngươi nhất định phải thành thực trả lời!” Nam nhân đột nhiên thu hồi tươi cười, lạnh lùng nhìn Chu Tình.

“Cái gì?” Nhìn biểu tình nghiêm túc của nam nhân, Chu Tình không khỏi có chút khẩn trương.

“Lần trước ngươi nói bị ta ôm làm ngươi rất khó chịu, rất thống khổ là thật sao?” Trịnh Quân tức giận hỏi, mấy câu nói lúc trước của tiểu bạch thỏ làm hắn cho tới nay vẫn cảm thấy uể oải, làm sự tự tin trước đây của nam nhân hoàn toàn về không.

Chu Tình trợn mắt, mặt càng đỏ hơn. Thật không ngờ Trịnh Quân vẫn còn nhớ lời nói lúc đó của y, tên quỷ hẹp hòi!

“Nhanh chút trả lời, ta thật sự kém như vậy sao?” Trịnh Quân lo lắng thúc giục.

“Cũng không kém như vậy, chính là…” Chu Tình xấu hổ hận không thể đào một cái hố chui vào, trứng thối này thế nhưng lại hỏi y một chuyện xấu hổ như thế.

“Cái gì kêu không kém như vậy! Nhanh chút nói cho ta biết lúc ta ôm ngươi, ngươi rốt cuộc thích hay khó chịu?” Trịnh Quân ép hỏi.

“Ta… Thích!” Chu Tình mắc cỡ chết được, thanh âm nhỏ như muỗi kêu, ngay cả y cũng không nghe được.

“Lớn tiếng điểm, ta không nghe thấy!” Trịnh Quân lập tức kêu lên.

“Ta không biết!” Da mặt Chu Tình luôn mỏng sao có thể không

biết xấu hổ nói lại lần thứ hai, xoay đầu nhỏ giọng nói.

“Cái gì? Sao ngươi lại không biết?” Trịnh Quân ảo não mắng, thân thủ thoát quần áo của Chu Tình.

“Sắc lang, ngươi muốn làm gì?” Chu Tình lập tức nắm chặt quần áo của mình hét lớn.

“Ngươi đã không biết, ta chỉ có thể tự mình tìm đáp án, chúng ta nhanh làm một lần, thì sẽ biết rốt cuộc ngươi thích hay khó chịu!” Trịnh Quân cho rằng đây là biện pháp tốt nhất, bắt lấy tay Chu Tình rồi tiếp tục thoát quần áo.

“Ta không muốn! Ngươi điên rồi, nơi này là công viên, sẽ bị người khác thấy!” Chu Tình liều chết phản kháng, sự thật chứng minh ngươi vĩnh viễn không thể mong chờ một đầu dã thú sẽ biến thành người, sắc lang vẫn mãi là sắc lang, trong đầu chỉ biết mỗi chuyện đó.

“Sợ cái gì, nhìn thì cứ cho nhìn! Chúng ta cũng không phải chưa làm ở nơi công cộng, ngoan ngoãn nghe lời, nhanh để ta làm một lần! Ngươi yên tâm, ta sẽ tốc chiến tốc thắng!” Sau khi Trịnh Quân kéo Chu Tình vào nơi cây cối rậm rạp, liền bá vương thượng cung.

“Dâm ma, buông! Ta chết cũng không làm với ngươi, ngươi không biết xấu hổ, nhưng ta còn muốn mặt mũi!” Chu Tình vừa đá vừa đánh Trịnh Quân, nhưng vì khí lực của nam nhân quá lớn, y căn bản tránh không được cánh tay sắt của nam nhân.

“Đừng

ầm ĩ, có người đến!” Xa xa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, Trịnh Quân nhanh chóng bịt miệng Chu Tình lại.

Vừa nghe có người đến, Chu Tình sắp bị hù chết, lập tức đình chỉ phản kháng. Lúc này, nam nhân nhân cơ hội áp y xuống đất rồi cởi quần áo của y. Chu Tình bởi vì căng thẳng thần kinh, chú ý động tĩnh bên ngoài, nên hoàn toàn không phát hiện hành vi tà ác của nam nhân. Thẳng đến khi người bên ngoài đã đi xa, y mới phát hiện không thích hợp, thân thể cảm thấy lành lạnh, quay đầu liền thấy không biết từ khi nào mình đã bị nam nhân thoát trần như nhộng, toàn thân trần trụi nằm trong lòng hắn.

“Tiểu bạch thỏ, mấy tháng không chạm vào ngươi, thân thể của ngươi vẫn đẹp như vậy, trơn trượt làm người ta muốn cắn một ngụm!” Tay Trịnh Quân vuốt ve da thịt bóng loáng tuyết trắng của y, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy si mê.

“Sắc lang, ngươi không biết xấu hổ, nhanh trả quần áo cho ta!” Chu Tình vừa thẹn vừa giận, giãy dụa muốn đứng lên, định mặc quần áo vào.

“Chờ sau khi ta thượng ngươi xong, tự nhiên sẽ trả lại quần áo cho ngươi!” Trịnh Quân ý xấu ném quần áo của Chu Tình lên trên cây đại thụ bên cạnh.

“Ngươi… Ngươi là hỗn đản!” Đối mặt với khuôn mặt tươi cười vô lại của Trịnh Quân, Chu Tình sắp tức chết.

Đáng giận, làm sao bây giờ? Cây kia quá cao, y căn bản không với tới.

“Đa tạ khen ngợi!” Trịnh Quân ác liệt cười nói, làm Chu Tình càng thêm tức giận.

“Ta chán ghét ngươi!” Chu Tình thật muốn đánh nam nhân một cái tát, nhưng y lại không dám, chỉ có thể đứng lên chạy trốn, hoàn toàn đã quên mình hiện tại không mặc quần áo, may mắn Trịnh Quân ngăn kịp lúc.

“Bảo bối, ngươi muốn đi đâu? Ngươi tưởng ngoạn trần truồng à! Cẩn thận cảnh sát coi ngươi là biến thái bắt lại!” Trịnh Quân nhanh chóng bắt y lại, một lần nữa áp y xuống đất.

“Trịnh Quân, ta hận ngươi!” Chu Tình xấu hổ, hận không thể chết đi. Trứng thối này lại khi dễ y.

“Không sao, ngươi cứ việc hận! Chỉ cần ngoan ngoãn để ta ôm ngươi là được!” Nam nhân luôn da mặt dày tự nhiên không ngại, khuôn mặt tươi cười nhìn Chu Tình, làm y tức hộc máu.

“Hỗn đản, ngươi tránh ra, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi chạm vào ta…” Chu Tình nói còn chưa xong, nam nhân đã bắt lấy cặp vú xinh đẹp mượt mà của y dùng sức xoa nắn.

“Ngô… Ân ngô… Không cần, đừng chạm vào ta, tránh ra… Không cần…” Chu Tình lập tức rên rỉ, tay định đẩy nam nhân, bất đắc dĩ bị nam nhân gắt gao ngăn chặn, y căn bản vô lực ngăn cản sự âu yếm của hắn.

“Bảo bối, ta phát hiện meo meo của ngươi

hình như nhỏ đi, khẳng định là do mặc trinh tiết y lâu quá nên bị áp hỏng rồi, thật đáng thương! Meo meo, ngươi yên tâm, lão công rất nhanh sẽ giúp ngươi biến lớn!” Nam nhân nhìn tuyết nhũ xinh đẹp tà ác cười nói, hai sắc thủ liền bao phủ tuyết nhũ đầy đặn, tựa như đang nặn bánh, tiếng cười hạ lưu làm Chu Tình xấu hổ đến bên tai đều đỏ.

“Ân a… Sắc ma, mau buông ra, không cần… A… Ta không cho ngươi chạm vào…” Chu Tình cảm thấy thẹn vừa đánh vừa mắng, tay nam nhân tựa như một khối lửa làm bộ ngực bị hắn nhu đùa như bị thiêu cháy.

“Tiểu lừa đảo, sao ngươi lại thích ngoạn khẩu thị tâm phi như thế? Cái gì không cần? Ta thấy kì thực ngươi rất muốn mới đúng! Ngươi xem tiểu côn thịt của ngươi đã chảy ra nước miếng, còn nói không cần!” Nam nhân nhíu mày cười mắng, ánh mắt thẳng tắp nhìn thanh nha đã sớm đứng lên bắt đầu chảy từng giọt nước mưa của Chu Tình, làm Chu Tình thêm xấu hổ và giận dữ.

Chu Tình đã thật lâu không được nam nhân ôm, thân thể cấm dục đã lâu cơ khát vô cùng, nam nhân âu yếm dễ dàng gợi lên dục hỏa trong cơ thể y, làm y điên cuồng khát cầu nam nhân ôm. Nam nhân không biết không chỉ côn thịt của y có phản ứng, liền ngay cả hoa huyệt cùng cúc huyệt của y cũng bắt đầu chảy nước, còn cặp vú

là điểm mẫn cảm nhất toàn thân của y, y từng bị nam nhân chỉ ngoạn vú mà bắn ra.

“Tiểu bạch thỏ, ta lâu như thế không chạm vào ngươi, ngươi có nhớ ta hay không? Còn tiểu huynh đệ của lão công nhớ ngươi muốn chết, ngươi có biết mỗi ngày ta đều phải nhìn ảnh lõa thể của ngươi để đả thủ thương mới có thể đi vào giấc ngủ!” Nam nhân cũng không chạm vào thịt nha của Chu Tình, mà tiếp tục ngoạn bộ ngực của y, biến thái hung hăng chà xát ngoạn đè ép, làm cặp vú mê người thành đủ lại hình dạng, biến thành đỏ bừng.

“Ân a… Đau quá, biến thái, buông… Không cần… Ngô ân… Không cần lại chà xát, cũng bị ngươi tễ lạn… A a…” Chu Tình đau đến nhăn lại mày liễu, đáng thương cầu xin. Y sợ nhất nam nhân ngoạn ngược nhũ, da thịt đã lâu chưa hoan ái của y căn bản không chịu nổi hắn ngoạn như thế, hoàn hảo hai cục cưng đã cai sữa từ lâu, trong vú đã không còn sữa, bằng không giờ phút này toàn bộ sữa đều phun ra.

“Đau sao? Ta thấy ngươi thực thích a! Ngươi xem tiểu tiện căn phía dưới của ngươi càng ngày càng sưng lên! Ha ha, ta thấy nó rất nhanh sẽ bắn!” Nam nhân nhìn tiểu ngọc bổng đã nhất trụ kình thiên của Chu Tình, tà nịnh gợi lên khóe môi, càng dùng sức niết chà xát cặp vú đã biến hình của Chu Tình.

“A a… Không, ta không

muốn bắn… Ngô ngô… A a… Ngươi buông tha… Buông tha ta đi… A… Cầu ngươi… … A a… Nhẹ chút, cầu ngươi nhẹ chút… Đau chết…” Chu Tình lắc đầu, tiếp tục như vậy y sẽ bắn, y không muốn lại bị nam nhân ngoạn vú liền bắn, rất mất mặt!

“Bảo bối, lão sư không dạy cho ngươi phải thành thật sao? Ngươi coi côn thịt của ngươi cứng rắn thành như vậy, ngươi nhẫn tâm làm nghẹn nó không cho bắn sao? Ngoan, nghe lời, giao hết thảy cho lão công là được rồi, lão công nhất định sẽ hảo hảo thương ngươi, ngươi chỉ cần hưởng thụ là được!” Dâm tà nam nhân bắt lấy ngọc thủ muốn quấy rối của Chu Tình, tà tà cười, rồi cầm tay Chu Tình cùng nhu ngoạn cặp vú. Tiểu bạch thỏ làm tổn thương nghiêm trọng đến lòng tự trọng nam nhân của hắn, hôm nay hắn nhất định phải hảo hảo trừng phạt y, hắn muốn chỉ ngoạn vú của y đến bắn, cho y biết mình có bao nhiêu *** đãng, hắn muốn biến y hoàn toàn trở thành *** nô dưới khố hạ của mình, rời đi côn thịt của hắn liền không sống nổi.

“A!! Biến thái, ngươi làm gì vậy? Mau buông tay ta ra…” Chu Tình bị nam nhân cầm tay ngoạn cặp vú của chính mình, tức giận đến nước mắt đảo quanh hốc mắt. Tức giận đồng thời còn có một loại khoái cảm cấm kị tự mình đùa bỡn mình, làm toàn thân y như bị thiêu

cháy.

“Tiểu bạch thỏ, đừng kêu lớn như vậy, đừng quên nơi này là công viên, tùy thời đều sẽ có người đi ngang qua, ngươi kêu *** đãng như thế, có phải đang khẩn cấp muốn người ta thưởng thức bộ dạng phát tao của ngươi không?” Nam nhân cầm tay Chu Tình ninh trụ đầu nhũ hồng diễm dùng sức niết ngoạn, dùng sức lạp xả, hai khỏa anh đào kiều diễm rất nhanh liền cứng rắn như tảng đá, dưới ánh mặt trời chiếu rọi lòe lòe sáng, tựa như hai khỏa ruby xinh đẹp.

“A… Đừng nhéo nữa, đầu nhũ của ta đã muốn… A ngô… Phá…” Chu Tình rốt cuộc nhịn không được đáng thương khóc lên, thịt nha phía dưới bởi vì mãnh liệt khoái cảm mà kịch liệt run run, mắt thấy sắp đạt cao trào. Trình độ mẫn cảm đầu nhũ của y, so với hai huyệt tâm trong cơ thể không sai biệt lắm, chỉ cần ngoạn đầu nhũ, y sẽ lập tức tiến vào điên cuồng.

“Tiểu bạch thỏ, ngươi khóc thật đẹp mắt, làm ta rất muốn khi dễ ngươi!” Nam nhân cười quỷ dị, khi nói xong câu cuối “Rất muốn khi dễ ngươi”, hai tay liền dùng toàn lực niết hai đầu nhũ đã sớm xước da, Chu Tình lập tức hét chói tai, bắn ra.

“A!!” Chu Tình thật sự lâu rồi không có phát tiết, sau cao trào thật lâu còn chưa phục hồi lại tinh thần. Chỉ thấy hai mắt y sương mù đẫm lệ, mặt cười đỏ ửng, khóe miệng còn lưu chỉ bạc, trên cái bụng tuyết trắng và chân che kín ô dịch bẩn loạn, bộ dáng yêu kiều *** mị làm nam nhân thẳng nuốt nước bọt, hạ phúc sắp tạc, thực hận không thể nhanh thao tử y.

Nam nhân lập tức lắc đầu, không, hắn phải nhịn xuống, hắn muốn chậm rãi dạy dỗ lại từng nơi mẫn cảm của y, làm y dù nhớ chết cái kia của hắn, nhưng lại không chiếm được, đáng thương khóc cầu xin hắn. Hừ! Ai bảo, y lại nói những lời đả thương người ta như vậy, hôm nay hắn nhất định phải làm y thích đến khóc cha gọi mẹ, nói hắn tuyệt nhất, lợi hại nhất, bằng không hắn sẽ không bỏ qua.

Namnhân nâng hai chân Chu Tình đặt trước ngực y, nhìn hoa huyệt đã sớm ướt đẫm,*** thủy chảy ròng ròng, ngón tay quát quát huyệt khẩu ẩm ướt, cười lạnh nói:”Tiểu *** oa, ngươi cũng thật tao, thế nhưng chỉ ngoạn meo meo của ngươi, ngươiliền bắn! A, “Muội muội” phía dưới cũng chảy nước rồi! “Muội muội”, hiện tạingươi có phải đang đặc biệt nhớ bị “Đệ đệ” sáp hay không?”

=================