Luyến tình – CHƯƠNG 22

       

CHƯƠNG 22

Trịnh phụ cùng Trình Tâm đều là những người bận rộn, từng phút từng giây đều dị thường quý giá, nhưng hai người lại ở lại ngoạn với hai cháu đến xế chiều mới đi, nếu không phải nhờ thư kí gọi điện thoại nói có chuyện gấp, chỉ sợ bọn họ đến tối cũng không nỡ đi.

Sau khi tiễn bước Trịnh phụ cùng Trình Tâm xong, Chu Tình thở ra một hơi thật dài, cuối cùng cũng được yên tâm. A di đà phật, Bồ Tát phù hộ! Cuối cùng hoàn hảo không có xảy ra chuyện gì, nhưng mà sáng nay Trịnh phụ cùng Trịnh Quân đều thật kích động, dọa chết người!

Khi Chu Tình đang chuẩn bị hảo hảo thưởng cho hai tiểu công thần, không nghĩ tới lại đột nhiên nghe được tiếng cầu cứu của hai đứa con.

“Mẹ, mau cứu chúng con! Đại ma vương ba ba muốn đánh thí thí!”

Chu Tình vội vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện Trịnh Quân đang ôm Vô Địch đặt trên sô pha, bàn tay to lớn thì đanh tiểu mông phì đô đô của nó. Vô Địch đau đến khóc lớn, Anh Hùng là một hảo ca ca phi thường trân trọng đệ đệ muốn cứu đệ đệ, lại bị Trịnh Quân nắm qua đánh chung.

“Xú tiểu tử, cũng dám ăn cây táo rào cây sung, nói lão nhân kia suất hơn ba ba ngươi, thật là đáng ăn đòn!” Trịnh Quân một bên đánh, một bên mắng, phi thường tức giận. “Còn ngươi nữa! Trịnh

Anh Hùng, ngươi tiểu tử đáng chết, ngươi có gia gia liền quên luôn lão tử, ai chuẩn ngươi thân cân với lão nhân như vậy, còn có không cho phép các ngươi gọi cái bà già kia là bà nội, bà ta không phải là bà nội của các ngươi!” Trịnh Quân đánh cho Vô Địch hai cái, lập tức lại nổi giận đùng đùng đánh Anh Hùng, hai hài tử khóc đến ồn ào, thẳng kêu Chu Tình cứu mạng!

“Trịnh Quân, ngươi làm gì thế? Mau buông hai cục cưng ra!” Chu Tình bất đắc dĩ trợn mắt, nhanh chóng đi cứu hai bảo bối. Đều đã lớn như vậy mà tính cách hắn vẫn giống như tiểu hài tử, thực không có biện pháp!

“Ngươi tránh ra! Hôm nay ta không thể không hung hăng giáo huấn hai tiểu tử này, dám khen người khác suất hơn lão tử, thật đáng giận!” Trịnh Quân càng nghĩ càng giận, vừa muốn đánh hai đứa con trai, lại bị Chu Tình ngăn trở.

“Ngươi đừng náo loạn, lời của tiểu hài tử sao ngươi lại để trong lòng?” Chu Tình nhanh chóng ôm lấy cánh tay của hắn, không cho phép hắn lại đánh con của mình, hai đứa con trai là máu thịt của hắn cơ mà!

“Ba ba, ngươi không cần tức giận, chúng con nói gia gia suất hơn ba ba, là lừa gia gia! Gia gia già như vậy, sao có khả năng suất như ba ba!” Hai hài tử thực không phải thông minh bình thường, Anh Hùng lập tức sửa miệng, nhanh chóng nói.

“Ân! Ba ba

là người đẹp trai nhất vũ trụ, hai bảo bối yêu ba ba nhất!” Vô Địch cũng lập tức mà hống nói, vừa nói một bên sờ mó cái mông nhỏ bị thương. Đau quá ah! Đại ma vương ba ba thật đáng sợ!

“Hừ! Coi như các ngươi thức thời, lần sau còn dám nói như vậy, lão tử sẽ không mua đồ chơi cho các ngươi nữa, cũng không cho các ngươi chạy tới ngủ với lão bà của ta, hiểu chưa!” Trịnh Quân hừ lạnh một tiếng, lúc này mới chịu buông tha hai đứa con trai. Đẹp trai nhất vũ trụ, lời này thực dễ nghe! Bất quá trên thực tế hắn vốn là đẹp trai nhất vũ trụ rồi, ha ha ha!

“Đã hiểu!” Hai tiểu gia khỏa đáng thương lập tức gật đầu, lặng lẽ hướng đối phương nháy mắt. Sau này phải nhớ kỹ, không thể nói ai khác suất hơn Đại ma vương ba ba, bằng không thì Đại ma vương ba ba sẽ ghen! Đại ma vương ba ba thật là quỷ hẹp hòi!

“May mắn là hai bảo bối không có bị thương! A, mông đều đỏ cả!” Chu Tình đem hai đứa con trai đặt trên đùi, cởi quần của bọn nó, phát hiện hai cái mông nhỏ đều bị đánh đến đỏ bừng, không khỏi đau lòng, ngẩng đầu hung hăng trừng mắt nhìn Trịnh Quân. Đại phôi đản này, nhẫn tâm đem bọn nhỏ đánh thành như vậy!

“Ba ba, tại sao vừa nãy ba ba lại nói bà nội không phải là bà nội của chúng con, vậy bà nội thật của chúng con

ở đâu?” Song bào thai nằm trên đùi Chu Tình, ngoan ngoãn để Chu Tình bôi thuốc, tò mò hỏi.

Trịnh Quân lập tức thẩm hạ mặt, sắp phát giận, Chu Tình nhanh chóng nói: ” Hai bảo bối, bôi thuốc xong rồi! Các con không phải muốn xem chú dê vui vẻ sao? Hiện tại chiếu rồi, mau đi xem đi!”

Nghe đến phim hoạt hình, hai tiểu tử đều lập tức tỉnh táo lại, vội vàng bỏ chạy đến trước TV mở xem phim hoạt hình, quên luôn hỏi chuyện về “Bà nội”.

“Không cần tức giận, hai cục cưng cũng không cố ý!” Chu Tình nhìn song bào thai mải mê xem phim hoạt hình không còn chú ý bọn họ, mới nói chuyện với Trịnh Quân còn đang đen mặt. Y biết trong lòng Trịnh Quân, chuyện về Cáo Oan Thiên là điều làm hắn thương tâm nhất, hắn không muốn ai động đến vết thương lòng này, kể cả y. nghĩ vậy làm y rất uể oải, y vẫn cho rằng giữa vợ chồng không nên có bí mật, vô luận là chuyện gì đều phải chia sẻ với nhau.

“Ngươi cũng muốn biết chuyện của nữ nhân kia!” Trịnh Quân lặng yên trong chốc lát, đột nhiên mở miệng nói ra.

Chu Tình sửng sốt một chút, nghi hoặc nhìn hắn, nhưng vẫn gật đầu. Y thật sự rất muốn biết chuyện về mẫu thân của hắn, y hy vọng có thể giúp hắn cời bỏ khuất mắt trong lòng.

“Nữ nhân kia kỳ thật cũng là kẻ đáng thương, người ngoài

đều cho rằng bà ta hồng hạnh xuất tường, kỳ thật bà ta là bị người ta sắp đặt hãm hại!” Trịnh Quân chuyển đầu nhìn ra cửa sổ, từ từ nói, thanh âm bình tĩnh làm người ta đoán không được tâm tình của hắn giờ phút này.

“Cái gì?” Chu Tình chấn động, đây là lần đầu tiên y nghe chuyện này, Trịnh Quân nói có người xếp đặt hãm hại mẫu thân của hắn, sẽ là ai? Chẳng lẽ là…

“Ý của ngươi là nói tâm di cố ý hại mẹ… Thân a di sao !” Chu Tình lớn mật suy đoán, vốn định gọi là mẹ, nhưng lại sợ Trịnh Quân tức giận nên sửa lại.

“Ngươi chỉ đoán đúng phân nửa, ngoại trừ Trình Tâm còn có lão nhân kia!” Trịnh Quân quay đầu nhìn Chu Tình, tuy biểu tình rất bình tĩnh, nhưng Chu Tình vẫn có thể cảm giác được sự bình tĩnh đó che giấu phẫn nộ.

“Bọn họ sao… sao có thể làm như vậy?” Chu Tình kinh ngạc há mồm, làm sao y cũng không thể tưởng tượng được bọn họ lại làm ra chuyện này.

“Cáo Oan Thiên từ đầu đến cuối chỉ là vật hi sinh cho tình yêu của lão già cùng Trình Tâm, chỉ là công cụ để nối dõi tông đường, bởi vì Trình Tâm không có biện pháp sinh con, bởi vì không muốn cho Trịnh gia tuyệt tự, hắn mới chịu thú bà ta!” Trịnh Quân mặt không biểu tình nói, khi biết sự thật này, hắn liền minh bạch mình không phải là

kết tinh tình yêu của bọn họ, chỉ là một âm mưu, trong ngôi nhà kia không có bất luận kẻ nào thương hắn.

Lúc này, Chu Tình mới nhớ tới buổi sáng Trịnh Quân cùng Trịnh phụ khắc khẩu, từng nói qua cái gì mà thượng bất chính, hạ tắc loạn, hắn thích gay đều học từ Trịnh phụ. Gay, đợi chút… Hay tâm di là…

Chu Tình khó có thể tin nhìn Trịnh Quân, Trịnh Quân gật đầu, xác nhận suy đoán của y. “Trình Tâm không phải nữ nhân!”

“Chẳng lẽ hắn và ta giống nhau là song tính nhân?” Chu Tình bị một bí mật sao với bí mật kia càng kinh thiên hơn, làm đầu óc loạn thành một đoàn, sắp chịu không nổi.

“Không! Nếu là song tính nhân giống ngươi, Trình Tâm đã sớm sinh cho lão nhân đứa con của bọn họ, cần gì Cáo Oan Thiên cùng ta!” Trịnh Quân lắc đầu, khóe môi giơ lên một nụ cười lạnh.

“Kia Tâm di…” Chu Tình càng nghe càng hồ đồ, vẫn còn không rõ lời nói của Trịnh Quân.

“Ngươi thật đần!” Trịnh Quân không kiên nhẫn mắng, đều nói rõ ràng như vậy, y còn không đoán ra, thật sự là heo mà!

“Thực xin lỗi!” Chu Tình ủy khuất đô đô miệng, y vốn rất ngốc, nam nhân cũng không phải không biết. “Kia thân a di biết chuyện này không?” Chu Tình lập tức tò mò hỏi. Y rất muốn hỏi Trình Tâm rốt cuộc là cái gì, nhưng lại sợ Trịnh Quân mắng yđần, ngại hắn phiền.

“Bà

ta? Bà ta biết cái rắm!Bà ta chỉ biết đắm mình, cả ngày cùng đoàn người ái mộ làm loạn, tự làm thối mình!” Trịnh Quân chán ghét mắng. Hắn rất hận nữ nhân kia, bởi vì bà ta hoàn toàn khoogn biết giữ mình trong sạch, sau khi bị lão nhân cùng Trình Tâm hãm hại, bị đuổi ra khỏi Trịnh gia, lúc đó bà ta tựa như một con ***, hôm nay cùng Trương Tam ngủ, ngày mai lên giường với Lý Tứ, làm mình ở trường bị người khác cười nhạo, căn bản không dám ngẩng đầu lên mà sống.

“Thực xin lỗi!” Chu Tình biết rõ muốn Trịnh Quân nói ra những lời này, phải cần nhiều dũng khí, khẳng định giờ phút này trong lòng Trịnh Quân rất thống khổ. Sớm biết chuyện tình như vậy, y sẽ không hỏi, cũng sẽ không vạch trần vết sẹo dưới đáy lòng của Trịnh Quân.

“Tại sao phải nói xin lỗi, cũng không phải lỗi của ngươi! Ngu ngốc!” Trịnh Quân nhìn vẻ mặt đau lòng của Chu Tình, “Phụt” một tiếng cười ra, gõ gõ trán của y mắng.

“Thật sự xin lỗi!” Chu Tình lại áy náy nói xin lỗi, chủ động ôm Trịnh Quân, ngẩng đầu nhìn hắn, lớn tiếng nói: “Ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi, ta sẽ cố gắng hết mình để mang lại hạnh phúc cho ngươi!” Ngốc như y không biết nói lời gì để an ủi Trịnh Quân, chỉ có thể hướng Trịnh Quân cam đoan như vậy, đây là điều duy nhất y có

thể làm vì Trịnh Quân.

“Hảo! Vậy bây giờ ngươi lập tức cưỡi ngữa cho ta ngoạn một lần đi!” Trịnh Quân tà ác mà cười nói, bàn tay lớn bắt lấy cái mông nhỏ nhắn của Chu Tình bắt đầu nhu nặn một cách tình sắc.

“Không được náo loạn, người ta đang nói chuyện đứng đắn!” Chu Tình mặt ửng đỏ, nhanh chóng kéo sắc thủ của hắn bỏ ra. Sắc ma này chỉ biết làm!

“Ta cũng đang nói chuyện đúng đắn, thời điểm làm tình với ngươi ta thật sự rất hạnh phúc, nhất là khi ngươi kêu ta thịt heo bổng ca ca, ta vui muốn chết! Cho nên ngươi cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ngoan ngoãn để cho ta tùy tiện thao là được rồi!” Trịnh Quân ôm chặt y vào lòng, nâng cầm y lên cười xấu xa nói.

“Sắc lang!” Chu Tình mắc cỡ chết được, nhưng y không đẩy Trịnh Quân ra, y biết đây là hành động để Trịnh Quân che giấu xúc động của mình.

“Ta chính là sắc lang tà ác, hiện tại ta đói bụng, muốn ăn thịt thỏ!” Trịnh Quân cười quỷ dị, lộ ra bản chất háo sắc, bắt lấy Chu Tình sờ loạn.

“Chán ghét! Không được như vậy, hai cục cưng còn ở đây, bọn nó sẽ thấy! Chúng ta buổi tối lại làm được không?” Chu Tình lập tức kinh hoảng giãy dụa, mắt lo lắng nhìn bọn nhỏ, phát hiện hai tiểu gia khỏa xem phim hoạt hình cười đến sung sướng, không chú ý tới bọn

họ, mới nhẹ nhàng thở ra.

“Hảo! Đây là do ngươi nói, buổi tối ngươi phải ngoan ngoãn để ta ngoạn đủ, không được cự tuyệt!” Trịnh Quân dừng lại, cười gian trá nói.

“Ân!” Chu Tình ngượng ngùng gật đầu, chỉ cần không làm trước mặt bọn nhỏ, Trịnh Quân muốn y làm gì cũng được. “Đúng rồi, tại sao hôm nay ngươi lại nguyện ý nói cho ta biết những chuyện này?” Tựa vào ngực Trịnh Quân , Chu Tình nghi hoặc hỏi. Trước kia không phải hắn siêu chán ghét mình hỏi chuyện phụ thân cùng mẫu thân của hắn sao? Không nghĩ tới hôm nay hắn lại chủ động nói với mình, thật sự là kỳ quái!

“Ngươi không phải rất muốn biết sao?” Trịnh Quân ôn nhu sờ mái tóc xinh đẹp mềm mại của Chu Tình, trước kia không muốn nói với tiểu bạch thỏ, là vì cảm thấy những chuyện đó quá mất mặt, cho nên không muốn cho y biết. Nhưng hôm nay hắn và lão nhân nhao nhao thành như vậy, tiểu bạch thỏ khẳng định rất ngạc nhiên, không bằng nói toàn bộ cho y biết, miễn cho y lại bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.

“Thực xin lỗi! Kỳ thật ta còn có một vấn đề muốn hỏi ngươi!” Chu Tình ngẩng đầu nhìn hắn.

“Vấn đề gì?” Trịnh Quân nhíu mày. Còn có vấn đề? Tiểu bạch thỏ thật đúng là một cục cưng tò mò.

“Vì sao ngươi lại có hai tên, một cái là Trịnh Quân, cái khác là

Trịnh Triết Hàn?” Chu Tình hỏi vấn đề thắc mắc nãy giờ, đối với tên của Trịnh Quân y rất hiếu kì muốn biết , nhưng lại không dám hỏi.

“Nguyên lai ngươi muốn hỏi chuyện này, rất đơn giản, Trịnh Triết Hàn là gia gia của ta đặt, Trịnh Quân là do lão nhân cùng Trình Tâm đặt sau!” Trịnh Quân trả lời, nguyên bản hắn rất ghét cái tên Trịnh Quân, nhưng lão nhân cứng rắn muốn hắn dùng tên này, bất quá tên trên hộ khẩu của hắn vẫn là Trịnh Triết Hàn.

“Thì ra là thế! Ngươi còn có gia gia a!” Chu Tình bừng tỉnh đại ngộ.

“Vô nghĩa! Ta không có gia gia, lão nhân là từ đâu đến, ta lại là từ đâu đến!” Trịnh Quân trợn mắt, lại gõ cái trán y lần nữa. Thật sự là tiểu bạch thỏ gnu ngốc, loại vấn đề nhược trí này, y cũng hỏi được.

“Người ta không phải có ý đó, ý của ta là. . .” Chu Tình vừa muốn giải thích, lại bị Trịnh Quân không kiên nhẫn đánh gãy.

“Đừng nói loại chuyện nhàm chán này nữa, chúng ta nhanh thương lượng một chút, buổi tối ngươi tưởng sao bị lão công ngoạn, là đem ngươi trèo lên cây làm, hay là giống như trước để phấn hồng trư và ta cùng ngươi ngoạn 3p, còn có thể chạy đến công viên làm nữa…” Trịnh Quân tà ác cười xấu xa nói, rõ ràng đã phi thường khẩn cấp.

“Biến thái! Ta muốn đi tìm hai cục cưng, một

mình ngươi tự ngoạn đi!” Chu Tình xấu hổ đỏ bừng mặt, đẩy hắn ra rồi đi tìm bọn nhỏ đang xem tivi, không để ý tới Trịnh Quân nữa.

“Thỏ con chết tiệt, lại đây cho ta!” Trịnh Quân đương nhiên sẽ không bỏ qua hắn, lập tức đuổi theo…

Sau lần đó, Trịnh phụ vốn rất ít cùng bọn họ liên lạc bắt đầu liên tiếp mang theo Trình Tâm đến nhà bọn họ, nguyên nhân đương nhiên là bởi vì hai đứa cháu trai. Hai tiểu quỷ rất biết làm nũng, hống Trịnh phụ vui vẻ, còn dưới sự dạy dỗ của Chu Tình thường xuyên gọi điện thoại cho Trịnh phụ nói sớm an cùng lời chúc ngủ ngon, đôi khi lại hỏi ăn cơm chưa, tâm lạnh như băng của Trịnh phụ cứ như vậy bị hai đứa cháu trai làm tan chảy hoàn toàn. Nhờ vậy quan hệ của Trịnh phụ và Trịnh Quân dịu đi không ít, tuy không đến nỗi thoáng một cái trở thành phụ từ tử hiếu, nhưng cũng không khẩn trương như trước. Đối với việc này Chu Tình tự nhiên là rất vui vẻ, nhưng vì biết rõ chuyện của thân a di, làm y có chút thất vọng với Trịnh phụ cùng Trình Tâm, nhưng trời sinh y tính tình thiện lương vẫn hi vọng quan hệ của Trịnh Quân cùng bọn họ có chỗ thay đổi, dù sao mọi người đều cùng là người một nhà!

Bởi vì hai hài tử, Trịnh phụ cũng không nhắc lại chuyện muốn Trịnh Quân cùng Chu Tình

ly hôn, Chu Tình đoán đây đều nhờ mẫu bằng tử quý! Đến chuyện Trịnh Quân nghỉ học, Trịnh phụ cũng không tiếp tục trách tội hắn, đương nhiên hắn cũng không có đồng ý Trịnh Quân không đi học, không học là không được, nhưng hắn không để Trịnh Quân trở lại trường trước kia, mà là thông qua quan hệ để cho Trịnh Quân vào học ở một học viện không quân, để cho Trịnh Quân có thể mỗi ngày đều có thể về nhà nhìn thấy Chu Tình cùng bọn nhỏ, điều này đối với Chu Tình là một đại tin vui.

Trịnh Quân lúc đi xử lý thủ tục chuyển trường, vốn thuận tiện đi tìm Vương Tuyết Dong tính sổ, nhưng bị Chu Tình ngăn cản. Tuy Vương Tuyết Dong tổn thương Chu Tình, nhưng Chu Tình cũng không hận nàng, y cũng không nghĩ đến việc ăn miếng trả miếng, làm tổn thương nàng, Chu Tình cảm thấy Vương Tuyết Dong kỳ thật rất đáng thương. Vương Tuyết Dong mặc dù yêu Trịnh Quân, nhưng Trịnh Quân lại tuyệt không thích nàng, điều này đối với nàng đã rất thảm rồi, hơn nữa so với Thang Na – tình địch trước đây, Vương Tuyết Dong tính tình cũng không xấu lắm! Do Chu Tình mãnh liệt cầu xin, Trịnh Quân cuối cùng miễn cưỡng đáp ứng sẽ không tìm Vương Tuyết Dong vì y báo thù, bất quá vẫn gọi điện thoại đem Vương Tuyết Dong mắng đến cẩu huyết, cùng Vương Tuyết Dong triệt

để tuyệt giao, làm cho Vương Tuyết Dong thương tâm thật lâu!

Hiện tại Chu Tình vì Trịnh Quân rốt cuộc không cần ly khai y đi nơi khác học, cũng không bao giờ… gặp cảnh hắn gặp Vương Tuyết Dong nữa liền hạnh phúc vô cùng, không nghĩ tới Trịnh Quân lại tiếp tục cho hắn một cái kinh hỉ không đoán trước được.

“Đều đã tối như vậy, ngươi muốn dẫn ta đi đâu?” Nửa đêm đang ngủ say lại bị Trịnh Quân từ trong chăn đào dậy, Chu Tình ngồi trên xe còn buồn ngủ hỏi.

“Bí mật, để cho ngươi thấy sẽ biết!” Trịnh Quân cười thần bí.

Chu Tình nghi hoặc mà nhíu lông mày, bí mật như thế, không biết nam nhân lại muốn làm cái chuyện ma quỷ gì đây.

“Đến rồi!” Đang lúc Chu Tình đầy bụng hồ nghi, Trịnh Quân ngừng xe, trên mặt treo đầy tươi cười.

Sau khi Trịnh Quân mang theo Chu Tình xuống xe, lập tức nhìn thấy một quán cà phê, tên của quán phi thương có ý tứ “Bổn con thỏ cà phê ốc”.

Chu Tình nhìn bảng hiệu, hơi hơi nhíu mày, cái tên hảo kỳ cục! Không biết là ai đặt, thật ấu trĩ, cũng rất buồn cười, hoàn toàn không có chú ý tới khi nam nhân nhìn bảng tên này vẻ mặt đầy đắc ý.

“Mau vào!” Trịnh Quân mở cửa quán cà phê, kéo Chu Tình đi vào. Tuy quán cà phê không lớn, nhưng thiết kế lại phi thường xinh đẹp, lịch sự tao nhã, chỉ là có một

điểm phi thường kỳ quái, quán cà phê tất cả đều là màu hồng phấn đáng yêu.

“Tiểu bạch thỏ, đây tất cả đều là tự ta thiết kế, có đẹp không? Hẳn là rất thích đi!” Trịnh Quân nhìn quán cà phê, tự hào nói với Chu Tình.

“Quán cà phê này là ngươi tự thiết kế thật sao ?” Chu Tình lắp bắp kinh hãi, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc.

“Đúng! Ta làm nó tặng cho ngươi, hiện tại ngươi là chủ của quán cà phê này! Ngươi không phải một mực rất muốn có một quán cà phê sao?” Trịnh Quân gợi lên khóe môi, lộ ra một nụ cười làm cho người ta hoa mắt.

Chu Tình kinh hỉ nói không ra lời, từ khi y làm việc trong quán cà phê của Huệ Di, y liền thích cà phê, luôn muốn có một quán cà phê thuộc về chính mình, không nghĩ tới Trịnh Quân lại biết nguyện vọng này của y, còn giúp y thực hiện.

“Con người của ta thật sự rất bá đạo, không biết tôn trọng người khác là cái gì, nhưng ta sẽ thỏa mãn tất cả nguyện vọng của ngươi, làm cho những điều ngươi muốn đều có thể thành hiện thực!” Trịnh Quân ôm Chu Tình bả vai cười nói.

“Trịnh Quân, cám ơn ngươi!” Chu Tình kích động ôm lấy Trịnh Quân, hắn cảm giác mình hạnh phúc sắp ngất.

“Mặc dù ta cho ngươi làm chủ nơi này, cho ngươi có thể ở đây làm việc mình muốn, nhưng có một chuyện ta muốn nói rõ, quán này

không thể cho người khác vào, chỉ có thể có một khách nhân duy nhất là ta!” Đang lúc Chu Tình cảm động muốn chết, Trịnh Quân đột nhiên bá đạo tuyên bố.

“A? !” Chu Tình choáng váng, theo sau bất đắc dĩ mà liếc mắt. Nam nhân quả nhiên là người dã man nhất thiên hạ, vậy mà chỉ cho mình chiêu đãi một mình hắn, cái quán cà phê này chẳng phải vì lợi ích của hắn mà chuẩn bị sao.

“Nếu như không có khách nhân, mở quán cà phê đâu còn ý nghĩa gì nữa!” Chu Tình kéo xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, khiếp đảm mà nói.

“Ngươi dám không đồng ý?” Nam nhân khơi mày kiếm, thanh âm trở nên trầm thấp, đây là điềm báo hắn sắp tức giận.

“Không!” Chu Tình tranh thủ thời gian lắc đầu, nào dám không đồng ý. Y biết rõ nếu như y dám nói một cái chữ “Có”, nam nhân ngay lập tức sẽ lột da của y. Được rồi, tuy chỉ có một người khách là Trịnh Quân, nhưng có quán cà phê dù sao còn hơn không có. Y cũng chỉ là muốn có một không gian thuộc về mình, cũng không phải thật sự muốn buôn bán.

Trịnh Quân lúc này mới nở nụ cười, hỏi: “Thích lễ vật này của ta không?”

“Rất thích! Cám ơn ngươi, giúp ta thực hiện giấc mộng!” Chu Tình gật đầu, chân thành cảm tạ.

“Ngươi đã thích như vậy, ta muốn lấy quà tạ lễ!” Trịnh Quân tà tà cười, Chu Tình còn không kịp phản ứng là có ý gì, đã bị Trịnh Quân áp đến trên bàn bên cạnh, bắt đầu thoát y phục của y.

“Sắc lang, ngươi muốn làm cái gì?” Chu Tình lớn tiếng thét lên, dùng sức phản kháng.

“Tiểu bạch thỏ, chúng ta tới uống cà phê a! Ta còn chưa từng uống qua ‘Muội muội bài cà phê “. Nhất định rất mĩ vị!” Trịnh Quân tà ác cười xấu xa, dùng sức kéo xuống quần Chu Tình.

“Không muốn, *** ma, mau tránh ra a────! Không được phóng cà phê vào trong, thật nóng. . . Cà phê chạy vào bên trong rồi, cứu mạng a────”

Đêm đó, “Bổn con thỏ cà phê ốc” truyền ra âm thanh kêu khóc tao mị cùng tiếng cầu xin tha thứ, còn có tiếng rên rỉ làm cho người ta mặt đỏ tim đập, tiểu bạch thỏ đáng thương uy tà ác đại hôi lang một đêm cà phê.

Toàn Văn Hoàn.