Luyến tình – CHƯƠNG 3

       

CHƯƠNG 3

Sáng sớm, mặt trời mới lên ở hướng đông, ánh bình minh rạng rỡ, thời tiết phi thường đẹp, nhưng tâm trạng Chu Tình lại tràn đầy lo lắng. Đứng ở trước cổng trường, Chu Tình vẻ mặt do dự. Rốt cuộc là nên vào hay không nên vào đây? Tối hôm qua cái tên đại ác ma Trịnh Quân kia gọi điện thoại đến, bảo hắn hôm nay đến trường đi học. Nhưng mà hắn thật sự không muốn gặp lại nam nhân khủng bố kia, lần trước bị y chà đạp xong, về sau hắn phải nằm trên giường trọn 2 ngày mới xuống được , hiện tại nhớ tới còn sợ . Nhưng nếu như không vào, tên ác ma đó không biết còn trừng phạt hắn ra sao nưã!

“Ngươi đứng ở chỗ này làm gì? Như thế nào không vào ?” Đang lúc Chu Tình do dự, sau lưng truyền đến một đạo ngả ngớn nam âm.

Nghe vậy, Chu Tình sợ run cả người, sợ hãi mà chậm rãi xoay người. Chẳng biết lúc nào, Trịnh Quân đã lặng yên không một tiếng động mà đứng ở phía sau hắn.

“Một tuần lễ không gặp, có hay không nhớ chủ nhân a? Món đồ chơi đáng yêu của ta!” Nam nhân cười hỏi.

Chu Tình không biết trả lời như thế nào mới tốt, đành phải trầm mặc không nói. Trịnh Quân xấu xa cười cười, cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn thổi ngụm khí, ” ‘Tiểu đệ đệ’ của chủ nhân phi thường nhớ ‘Đại muội muội’

của ngươi a!”

“. . . Hạ lưu!” Chu Tình khuôn mặt lập tức vì mắc cỡ đỏ bừng lên, mắng. Trên đời tại sao có thể có người trơ trẽn như vậy chứ, lời nói tục tĩu kia cũng nói ra khỏi miệng được.

“Ngươi không phải là thích ta hạ lưu sao? Ta nhớ hình như ta càng hạ lưu mà làm ngươi, ngươi lại càng thoải mái!” Trịnh Quân ác liệt mà cười mỉa nói.

“Ta không có, ngươi nói bậy!” Cảnh tượng *** uế hiện lên trong đầu, Chu Tình vừa thẹn lại phẫn nộ mà mắng.

Trịnh Quân vừa muốn mở miệng trêu chọc hắn, chợt thấy một cái bóng người quen thuộc, ánh mắt sáng ngời, một vòng cười tà hiện lên trên khuôn mặt anh tuấn. Có trò hay để xem rồi a!

“Hiện tại ta sẽ chứng minh ta không có nói suông!” Trịnh Quân ôm lấy eo nhỏ nhắn của Chu Tình, như là chuẩn bị tặng hắn một nụ hôn nồng nhiệt, bàn tay lớn còn *** tà mà vuốt ve mông hắn, căn bản không quan tâm bọn hắn bây giờ là ở trước cổng trường người này kẻ khác tấp nập ra vào.

Lúc này đúng vào thời điểm học sinh đến trường, trước cửa trường có không ít người. Mọi người đều bị hành vi của y làm cả kinh đến há to mồm trợn trắng mắt, nhao nhao dừng lại vây xem, đem cổng trưởng chắn chặt như nêm cối.

U-a..aaa. . . Ô U-a..aaa. . .” Chu Tình dốc sức liều mạng giãy dụa, phí thật lớn sức

lực mới đẩy Trịnh Quân ra được. Y có phải điên rồi hay không, cư nhiên ở cửa trường học cưỡng hiếp hắn, hiện tại phải hướng mọi người giải thích làm sao đây!

“Ah ──” không đợi Chu Tình giải thích, đằng sau truyền đến một tiếng thét đinh tai nhức óc. Mọi người quay đầu nhìn lại, người thét lên không ai khác chính là bạn gái Trịnh Quân – Thang Na.

Nghẹn họng trân trối mà nhìn lửa giận của Thang Na ngập đầy trời, Chu Tình muốn té xỉu rồi! Bị Thang Na bắt tại trận, làm sao bây giờ? Lão thiên gia nhanh kêu sấm đánh chết hắn a!

“Hi! Na Na!” So với Chu Tình đang hoảng loạn, Trịnh Quân có vẻ phi thường trấn định, không chỉ không có nửa điểm chột dạ, còn cười tủm tỉm hướng phía Thanh Na khoát tay.

“Tiện nhân!” Hành động đó của Trịnh Quân còn là đổ dầu vào lửa, Thang Na tức giận đến giận sôi lên, đẩy đám người đang ngăn cản đằng trước, vọt tới trước mặt Chu Tình dương tay muốn cho hắn một bạt tai, nhưng lại bị Trịnh Quân ngăn cản.

“Na Na, ngươi làm cái gì?”

“Tiện nhân kia vậy mà không biết xấu hổ câu dẫn ngươi, ta muốn đánh chết hắn!” Thang Na phẫn nộ mà rống to.

“Ta không có câu dẫn hắn, ngươi đừng hiểu lầm, giữa chúng ta cái gì cũng không có.” Chu Tình lập tức giải thích. Nếu như không giải thích

rõ ràng, hắn xong chắc, có trời mới biết Thang Na sẽ xử hắn thế nào.

“Tiểu khả ái, ngươi sao có thể như vậy, chúng ta đã lên giường một lần rồi, ngươi còn nói giữa chúng ta không có gì.”

Lời y vừa nói ra, lập tức dẫn tới toàn trường một mảnh xôn xao, tuy bọn hắn sớm có nghe thấy Trịnh Quân phóng đãng, bất cần đời, đối (với) nam sắc có hứng thú, là song tính luyến. Nhưng mọi người không tin, nghĩ là ai đó rảnh rỗi bịa ra, không nghĩ tới điều này là sự thật.

“Hắn nói loạn, ngươi không nên tin hắn, giữa chúng ta thật sự trong sạch.” Chu Tình cũng bị Trịnh Quân làm tức chết, hung hăng trừng mắt liếc Trịnh Quân, sau đó hướng Thang Na cực lực giải thích. Nam nhân này đến cùng muốn làm gì? Y có phải hay không có chủ tâm muốn hại chết hắn ah!

“Bảo bối, không phải giải thích, ngươi không có nghe người ta nói qua càng sờ càng đen sao?” Trịnh Quân không để ý Chu Tình giãy dụa, cố ý thân mật mà ghé vào lỗ tai hắn cười nói.

Xem của bọn hắn tình chàng ý thiếp mà liếc mắt đưa tình, Thang Na đã muốn nổ tung rồi. Ngày ấy phát hiện Quân ca sau lưng nàng cùng người khác yêu đương vụng trộm, nàng lục tung khắp nơi tìm hồ ly tinh kia, nhưng mà như thế nào đều tìm không thấy, gọi điện thoại cho Quân ca hắn cũng không nhận. Thật vất

vả hôm nay mới nhìn thấy Quân ca, lại là như thế này, nàng vẫn cho người câu dẫn Quân ca là nữ, không nghĩ tới lại là cái tên Chu Tình ẻo lả đáng ghét này.

“Đồ đê tiện đáng chết, ngươi dám câu dẫn nam nhân của Thang Na ta, hôm nay bà đây không tiêu diệt ngươi, bà sẽ không họ Thang.” Trong cơn giận dữ, Thang Na giương nanh múa vuốt mà nhằm Chu Tình đánh. Lần này Trịnh Quân không có ngăn lại, mà là lặng lẽ buông eo Chu Tình ra, lui qua một bên.

Nàng từng học võ, có thể đánh ngã cả năm đại hán (ừm tựa tựa như mấy người to con ý), nhu nhược Chu Tình căn bản không phải đối thủ của nàng, bị nàng đánh vai một cái đã té trên mặt đất dậy không nổi. Thang Na kỵ đến trên người hắn, đưa tay bóp cổ hắn.”Ta bóp chết ngươi cái tên biến thái hèn hạ này!”

“Ô. . . Ô ừm. . . Thả. . . Thả ta ra. . .” Chu Tình vô lực phản kháng, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt.

Thấy thế, Trịnh Quân trong lòng nhanh cười bật ra. Kỳ thật đây hết thảy đều là y cố ý làm, y sớm biết Thang Na ở phía sau, cho nên mới hôn Chu Tình.

“Ô. . . Ô. . . Trịnh. . . Quân. . . Nhanh cứu. . . Ta. . .” Chu Tình bị nàng bóp cổ nghẹt thở, chỉ có thể hướng Trịnh Quân đang đứng bên cạnh xem kịch vui mà cầu cứu. Hắn căn bản không biết tất cả đều là Trịnh Quân một tay bày ra, hắn

chỉ là quân cờ của y.

“Đồ đê tiện, còn dám hướng Quân ca cầu cứu!” Thang Na tức giận tát Chu tình một cái thật mạnh, làm khuôn mặt xinh đẹp nhắn lập tức sưng giống như bánh bao vậy.

Thấy Chu Tình bị đánh, Trịnh Quân tuyệt không đau lòng, ngược lại cực kỳ hưng phấn. Đã rất lâu không có thấy có người vì y mà đánh nhau, chỉ là bé thỏ trắng như thế nào không phản kích ah! Chỉ có một bên đánh không vui, cả hai người cùng chơi mới tốt a! Như lần trước có hai cái nữ sinh kia, chỉ vì giành làm bạn gái y mà đánh nhau đến đầu rơi máu chảy. Đánh như thế mới gọi là xem cực thích a!

Những người khác xem đã sớm ha ha cười, không chỉ không có ai lên giúp Chu Tình, mà còn có nhiều người nhìn thấy hắn như vậy thực hả hê mà cười.

Bỗng y phát hiện Chu Tình mắt trở nên trắng dã, vẫn còn không đánh trả, Trịnh Quân mới thất vọng, đem Thang Na kéo ra. Nếu không cứu Chu Tình, Chu Tình thực *** mất mạng, đến lúc đó mới không còn thú vị!

“Khục. . . Khục khục khục. . . Khục khục. . .” Chu Tình vừa được cướu quỳ rạp trên mặt đất mà ho mãnh liệt, rốt cuộc cũng được cướu, hắn còn tưởng rằng hôm nay thật sự sẽ bị Thang Na giết chết na!

“Thả ta ra! Quân ca, để cho ta giết chết cái tên nhân yêu này!” Thang Na như một người điên

vậy, một bên giãy dụa, một bên mắng to.

“Ba ──” Trịnh Quân khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo, dương tay cho Thang Na một cái tát, y nếu không cho nữ nhân này một cái tát thì cũng không biết làm sao mới thuyết phục được nàng dừng lại.

“Ngươi vậy mà vì tiện nhân kia đánh ta?” Vuốt má bị đánh, Thang Na khó có thể tin mà nhìn Trịnh Quân, nước mắt trượt trên khuôn mặt đầy mồ hôi.

Trịnh Quân nhìn cũng không thèm liếc nàng, ngồi xổm xuống nâng Chu Tình dậy, vẻ mặt cố ý giả vờ đau lòng mà hỏi thăm: “Bảo bối, không sao chứ?”

“Khục. . . Ta không có. . . Khục khục. . . Chuyện gì. . .” Chu Tình suy yếu mà lắc đầu. Kỳ thật làm sao không có việc gì, cổ họng của hắn đau quá, thở cũng đau nữa, nhất là mặt của hắn đều đau muốn chết, nhất định đã biếng dạng rồi!

“Na Na, chúng ta cùng một chỗ đã bao lâu?” Trịnh Quân bỗng nhiên quay đầu hỏi Thang Na.

“Ba tháng không hơn! Ngươi hỏi cái này làm cái gì?” Thang Na vẻ mặt khó hiểu, trong nội tâm tràn đầy nghi hoặc.

Trịnh Quân gật đầu, “Cho tới hôm nay vừa vặn ba tháng, ngươi có thể về hưu rồi!” (=)))) ta kết câu này của ảnh nhóe, về hưu được rồi )

“Ngươi có ý gì?” Thang Na không hiểu.

“Lão tử muốn nói là lão tử chơi chán ngươi rồi, ngươi có thể lăn!” Trịnh Quân lãnh khốc

vô tình mà cười nói.

“Quân ca, ngươi như thế nào có thể đối với ta như vậy? Ta yêu ngươi như vậy!” Thang Na thương tâm gần chết mà khóc lóc kể lể nói. Nàng thật sự yêu Trịnh Quân, từ lần đầu thấy Trịnh Quân, nàng không cách nào tự kềm chế mà điên cuồng mê luyến kiệt ngao bất tuần (ý muốn nói anh Quân là con ngựa không ai thuần hóa được, dạng như cao ngạo mà bất trị ý) , suất khí mê người nam nhân này.

“Nhưng ta không thích ngươi!” Trịnh Quân khinh thường mà giơ lên khóe miệng. Những người như thế này đối với hắn tất cả đều giống như hàng hóa thôi, tùy tiện dỗ ngọt vài câu, bọn hắn liền tin tưởng y yêu bọn hắn, nguyên một đám tự cho là đúng. Hừ! Kỳ thật y căn bản không tin tưởng cái gì gọi tình yêu, y cả đời này cũng sẽ không yêu bất luận kẻ nào.

“Không! Ngươi gạt ta! Ngươi rõ ràng là yêu ta!” Thang Na không muốn tin, lắc đầu kêu to. Quân ca trước kia là như vậy sủng nàng, thương nàng, hắn làm sao có thể sẽ không thương nàng. Nhìn Chu Tình trong ngực Trịnh Quân, khuôn mặt xinh đẹp của nàng tràn đầy oán hận. Nàng đã biết, Quân ca sở dĩ vứt bỏ nàng, sở dĩ như thế tàn nhẫn đối với nàng, toàn bộ là vì bị cái tên gay này đầu độc rồi, mọi chuyện tất cả đều là do tên đáng chết này.

“Ngươi không yêu ta nữa, là là

bởi vì hắn?” Thang Na chỉ vào Chu Tình chất vấn, hận không thể đem Chu Tình giết chết.

“Đúng!” Trịnh Quân mắt nhìn Chu Tình sắc mặt tái nhợt như tờ giấy , trong mắt hiện lên một tia ác ý. Kỳ thật y sớm nghĩ quăng ả Thang Na ngực to mà không có não này đi rồi, vô luận như thế nào cũng chỉ là món đồ chơi, hay bạn giường, kể cả tình nhân, y đều tuyệt sẽ không cùng một chỗ vỡi bọn họ hơn ba tháng.

“Nghe này tên gay kia, khoản nợ này ta nhớ kỹ, ngươi chờ đó cho ta!” Nàng đến trước mặt Chu Tình, hung hăng mà nói, xong Thang Na quay người rời đi, trên mặt là biểu tình thâm độc khiến người ta không rét mà run. Dám động đến nàng, nàng nhất định sẽ làm cho hắn trả giá thật nhiều!

Chu Tình mới nghĩ sẽ tức giận mà mắng Trịnh Quân vì sao hại hắn, đã thấy Trịnh Quân ôm lấy eo của hắn, trước mặt mọi người tuyên bố: “Từ hôm nay trở đi, Chu Tình chính là người yêu mới của ta!”

Nhìn chuyện vừa rồi, mọi người đối với tin này cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ là những nữ sinh ái mộ Trịnh Quân thật sự không tiếp thu được chuyện thần tượng của các nàng cư nhiên là gay, khổ sở mà khóc ồ lên, nhưng mà không ai dám kháng nghị.

“Ai là tình nhân của ngươi, ngươi không nên nói lung tung, ngươi mau cùng mọi người nói rõ ràng!” Chu Tình

muốn điên rồi. Trịnh Quân có phải hay không đầu óc có bệnh, không chỉ có trước mặt mọi người nói ra quan hệ của bọn hắn, còn nói hắn tình nhân mới của y, hắn chắc chắn sẽ trở thành kẻ thù của nữ nhân toàn trường mất, còn có Thang Na cũng sẽ không bỏ qua hắn, những ngày về sau của hắn nhất định sẽ rất khốn khổ a!

“Nói rõ ràng?” Trịnh Quân tại Chu Tình bên tai thấp giọng cười nói: “Tốt, ta lập tức nói sự thật cho mọi người, ngươi thật ra là song tính nhân, là món đồ chơi!

“Không muốn, cầu ngươi ngàn vạn đừng nói!” Chu Tình ngay tức khắc lắc đầu cầu khẩn nói. Ô ô! Cái này đại ác ma uy hiếp hắn!

Trịnh Quân giơ lên khóe môi, cái này bé thỏ trắng lão rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt! Lại để cho mình có thể thỏa thích mà trêu cợt hắn, thật đáng yêu!

Trịnh Quân nâng con mắt lạnh lùng nhìn lướt qua mấy học sinh đứng chắn ở cổng trường, các học sinh lập tức sợ hãi mà tự động hướng hai bên thối lui, nhường đường để cho y đi.

“Tiểu bảo bối, vào học rồi, chúng ta đi thôi a!” Trịnh Quân ôm bả vai Chu Tình, hắn nghĩ bỏ tay y ra, nhưng là sợ tên ác ma này nên chỉ có thể mặc cho hắn ôm đi vào trường học.

Đợi Trịnh Quân đi xong, đám học sinh hồi nãy vội tản ra, nhao nhao đi tuyên truyền cái tin tức

đặc biệt này, để Chu Tình nhanh chóng từ một tiểu nhân vật không có tiếng tăm gì, đã thành nhân vật nổi tiếng toàn trường.

Thời đại bây giờ công nghệ thông tin phát triển rất nhanh, vì thế tất cả học sinh trường cao trung Lam Ngọc đã lập tức biết toàn bộ sự việc xảy ra ở cổng trưởng ban nãy, mỗi nơi cho dù là nơi hẻo lánh nhất cũng có thể nghe người ta bàn luận rì rầm về vấn đề này.

“Ngươi đã nghe gì chưa? Trịnh Quân quăng Thang Na, hiện tại làm người yêu của Chu Tình?”

“Chu Tình là ai?”

“Là cái tên quái nhân lớp D cả ngày đem mình bọc kín như bánh chưng vậy a!”

“Thì ra là hắn! Đã là đồng tính luyến ái không nói, còn câu dẫn cả Quân ca của chúng ta, thật không biết xấu hổ!”

“Đúng thế! Đúng thế!”

Trên đường đi đã nghe đủ mọi lời bàn luận khó nghe cùng tiếng chửi bới khinh bỉ, Chu Tình vô cùng xấu hổ nhưng vẫn có chút ủy khuất. Bây giờ có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch, tất cả mọi người đều bảo hắn là đồ đồng tính đáng ghét, là kẻ thứ ba xen vào tình yêu của Thang Na cùng Trịnh Quân a!

Trịnh Quân đương nhiên cũng nghe được lời mọi người nói, nhưng khác với Chu Tình, trong lòng hắn vui vẻ vô cùng. Ha ha! Về sau coi bé thỏ trắng làm sao chịu nổi! Bọn người hâm mộ y nhất định sẽ đem bé thỏ

trắng khi dễ đến thảm mới thôi.

“Quân ca, có thật không vậy?” Trịnh Quân cùng Chu Tình vừa đi vào phòng học, chỉ thấy Lưu Dương kích động vạn phần mà xông lại.

“Cái gì thật sự?” Trịnh Quân cố ý giả ngu, “Bảo bối, tới ngồi ở đây!” Ngồi vào vị trí của mình xong, Trịnh Quân vỗ vỗ bắp đùi của mình.

Chu Tình như thế nào đáp ứng, lập tức lắc đầu, “Không cần, ta ngồi chỗ cũ là được rồi!” Hắn thật sự là bội phục sát đất tên nam nhân da mặt siêu dày này, vậy mà bảo hắn ngồi trên đùi của y trước mặt bao nhiêu người.

Nam nhân không vui mà nhíu mày kiếm, bàn tay lớn dùng sức kéo một làm Chu Tình ngã ngồi trên chân của mình, không đợi Chu Tình giãy dụa, nam nhân ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng uy hiếp nói: “Nếu như không muốn bị ta làm ngay bây giờ, thì hãy ngoan ngoãn, đừng nhúc nhích.”

Biết rõ nam nhân nói được thì làm được, Chu Tình bỏ đi ý nghĩ muốn giãy dụa, cứng ngắc lấy thân thể ngồi ở trong ngực y, trong nội tâm thầm mắng y hạ lưu, vô sỉ.

Nhìn cảnh tượng như vậy, trong phòng học lập tức vang lên những tiếng hét chói tai, tuy sớm biết Trịnh Quân xem lễ nghĩa liêm sỉ như chó má, thường xuyên trước mặt mọi người ôm tình nhân thân mật, tán tỉnh, nhưng mà ôm nam sinh như vầy là lần đầu tiên.

“Quân ca, xem ra ngươi

thật sự giống như người ta đồn, cùng cái tên biến thái đáng chết này câu kết.” Lưu Dương kinh ngạc mà nhìn bọn hắn, cả buổi mới hồi phục tinh thần lại. Vừa rồi nghe người ta nói Quân ca trước mặt mọi người đá Thang Na, cùng một tên đồng tính tương tác, hắn còn chưa tin, nhưng bây giờ đã xác thực được rồi.

“Cái gì thông đồng, chúng ta là hẹn hò, ngươi làm ơn nói chuyện văn nhã chút đi.” Cầm nhánh tóc mượt mà của Chu Tình đùa nghịch, Trịnh Quân cười nói: “Còn có về sau không cho phép gọi Tiểu Tình là biến thái, phải gọi hắn là chị dâu!”

Trịnh Quân sẽ nói như vậy cư nhiên là nói giỡn, nhưng mà đám người nghe lại vô tâm hữu ý mà tin răm rắp. Lưu Dương ngạc nhiên mà đánh giá Chu Tình. Người nào cũng biết Quân ca mặc dù cùng vô số người kết giao qua, nhưng mà cho tới bây giờ không bắt bọn họ kêu ai chị dâu. Chẳng lẽ Quân ca lần này là thật hay sao?

“Nhưng mà hắn không phải từ trước đến nay luôn cùng ngươi đối nghịch sao? Lần trước còn to gan đá ngươi mà?” Lưu Dương hỏi tất cả nghi vấn trong lòng. Hắn như thế nào cũng nghĩ không thông, bọn họ làm sao mới vừa là cừu địch bây giờ lại là tình nhân.

Cái kia đã là chuyện quá khứ rồi! Hiện tại hắn là ta yêu nhất, trân trọng nhất!” Trịnh Quân ôn nhu vô cùng mà hôn gò má sưng đỏ

bên trái của Chu Tình.

Biết rõ lời nói của y tất cả đều là giả dối, nhưng mà Chu Tình vẫn nhịn không mà cả cổ đều đỏ bừng lên. Nhìn xem bộ dạng thẹn thùng của hắn, Trịnh Quân trong mắt đầy ý cười. Cái này tiểu khả ái xấu hổ thành như vậy, sẽ không phải là tin mình nói thật đi! Thực là ngây thơ mà!

Thấy bọn họ như vậy, Lưu Dương thực cho là bọn họ đã yêu nhau cuồng nhiệt rồi, bất đắc dĩ mà trong lòng thở dài. Được rồi, chỉ cần Quân ca cao hứng thì tốt rồi! Về phần những thứ khác thì không sao cả rồi, hơn nữa Chu Tình thoạt nhìn rõ ràng so với bà cô Thang Na kia đáng yêu hơn nhiều.

Lưu Dương ngẩng đầu nhìn Khương Bân bên cạnh, từ đầu tới đuôi một mực bảo trì trầm mặc, chuyên tâm đọc sách, nhịn không được hỏi: “Ngươi như thế nào tuyệt không hiếu kỳ a?”

“Có cái gì phải quan tâm cơ chứ!” Khương Bân ngẩng đầu, nhìn Chu Tình cười tủm tỉm kêu lên: “Chị dâu hảo a!”

Nghe vậy, Chu Tình không biết nên nói cái gì cho phải, khuôn mặt nhỏ nhắn mắc cỡ đỏ bừng. Hắn chưa từng có nghĩ tới có một ngày sẽ bị người ta gọi chị dâu, cái loại cảm giác này thật sự là quái dịnói không nên lời/

“Tiểu Bân thực biết thời cơ, chưa gì đã nịnh nọt chị dâu ngươi rồi.” Trịnh Quân cười ha ha, cố ý làm Chu Tình

càng lúng túng.

Khương Bân cười mà không nói, lúc này bỗng nhiên vang tiếng chuông. Nghe được, Trịnh Quân trong mắt hiện lên một đạo *** uế tà quang. Vào học rồi, trò hay cũng sắp bắt đầu rồi!

“Dương, ngươi qua bên kia cùng Nho Nhã ngồi đi!” Trịnh Quân hướng Lưu Dương nói.

“Vì cái gì?” Lưu Dương vẻ mặt khó hiểu.

“Ta cùng với vợ của ta nói chuyện yêu đương, ngươi đương nhiên lăn!” Trịnh Quân cười mắng.

“Cái tên không tính người, mới có lão bà tựu đã quên huynh đệ!” Lưu Dương tuy nhiên ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn là thức thời mà ngồi vào bên cạnh Khương Bân, hắn cũng không muốn mang danh bóng đèn a!

Rất nhanh sau khi chuông vào học vang lên, Vương lão sư đi vào phòng học, liếc thấy Trịnh Quân cùng Chu Tình mập mờ mà ôm nhau ngồi một chỗ. Đối mặt ánh mắt dò xét của Vương lão sư, Chu Tình sợ hãi mà cúi đầu xuống, rất sợ Vương lão sư hỏi hắn vì sao ngồi ở trong ngực Trịnh Quân.

“Bà già chết tiệt, nhìn cái gì vậy, mau dạy đi a!” Phát hiện trong ngực người e ngại, Trịnh Quân không kiềm chế mà mắng.

Vương lão sư dị thường sợ Trịnh Quân nên ngay lập tức bắt đầu bài giảng, rời ánh mắt của mình đi. Mặc dù trong bụng có một mớ nghi hoặc nhưng không dám hỏi.

Chu Tình rốt cục nhẹ nhàng thở ra, nghĩ thầm

người này nguyên lai cũng có lúc không quá xấu xa a! Chưa đợi hắn cảm động xong, lại phát hiện có một cánh tay vươn vào bên trong y phục của hắn . . .

Chu Tình trừng to mắt quay đầu lại nhìn nam nhân đang cười tà ở sau lưng, không thể tin được hắn cũng dám tại lớp học đối với mình động tay động chân, nam nhân này thật sự là sắc lang a!

“Cầu ngươi đừng như vậy, sẽ bị phát hiện đấy!” Chu Tình nhỏ giọng cầu khẩn nói.

“Ngươi đừng lên tiếng chẳng phải OK rồi sao!” Trịnh Quân càng ngày càng được một tấc lại muốn tiến một thước, cứ vậy mà sờ lên ngực Chu Tình. Y để cho Chu Tình đến trường, bời vì cố ý muốn ở ngay tại lớp dạy dỗ hắn.

Chu Tình rất muốn phản kháng, nhưng mà lại sợ bị người ta phát hiện, đành phải yên lặng cắn răng nhẫn nại, con ngươi xinh đẹp nhiễm lên một tầng hơi nước vì xấu hổ và giận dữ.

Đồ buộc ngực của Chu Tình là được đặc chế, tay sờ lên dù thế nào cũng sẽ không cảm thấy có ngực. Trịnh Quân căn bản không cách nào để mà vân vê đôi vú mượt mà kia. Trịnh Quân nghĩ muốn cời nó ra, nhưng mà cái áo buộc ngực kia chế tác phi thường đặc biệt, cách nhiều lớp quần áo thế kia mà cời, dĩ nhiên là không thể nào làm được.

“MD!” Trịnh Quân thất bại mà bỏ tay ra, ảo não mà

thấp giọng chửi bới, “Về sau không cho phép mang cái thứ đồ quái quỷ này nữa!” Thực vướng víu!

Chu Tình nhẹ nhàng thở ra, khá tốt hắn mặc buộc ngực, bằng không thì hôm nay sẽ xảy ra nguy hiểm mất, ai mà biết được tên sắc lang này có thể làm bao nhiêu chuyện mất mặt ngay tại đây chứ.

Thấy khóe miệng Chu Tình nhàn nhạt cười, Trịnh Quân không vui đến cực điểm. Hừ! Cho rằng như vậy y không cách nào chơi hắn ư, nằm mơ! Y có rất nhiều phương pháp có thể làm cho hắn khóc a!

Nam nhân sinh khí mà đem tay vươn vào quần Chu Tình, cố ý nhẹ nhàng mà vuốt ve cái đùi bóng loáng, cái loại cảm giác này giống như là đang gãi ngứa vậy, Chu Tình thân thể dị thường mẫn cảm rất nhanh thì có cảm giác.

“Tiểu tâm can, thoải mái sao?” Nam nhân một bên ờ Chu Tình trên người châm lửa, một bên có ý xấu mà thấp giọng hỏi.

Chu Tình vừa thẹn vừa giận, cái tên bại hoại này còn dám hỏi hắn loại vấn đề này, hắn làm sao có thể không biết xấu hổ trả lời. . . Bất quá cái này thật sự thật thoải mái. . .

“Ngươi không trả lời, là chủ nhân hầu hạ không tốt sao? Yên tâm, chủ nhân sẽ để cho ngươi thoải mái đến chết!” Xấu xa cười cười, ngón tay y dọc theo mép quần lót lần đi vào, sờ lên chồi non mẫn cãm, bắt đầu khuấy động.

Một dòng điện

mãnh liệt lập tức từ hạ thể truyền đến, nếu như không hắn đang phải cắn chặc môi dưới, thì hắn sớm bật ra tiếng rên rỉ làm người khác xấu hổ rồi.

“Tiểu bảo bối, ‘Đại muội muội’ khóc!” Nam nhân bỗng nhiên dừng lại động tác trên tay, *** tà liếm lấy vành tai trắng noãn của hắn. Theo sự kích thích của Trịnh Quân đến chồi non, hoa huyệt ở phía dưới cũng có cảm giác, chảy ra mật hoa đậm đặc.

Dâm uế tiếng cười làm cho Chu Tình xấu hổ đến vô cùng, đầu rủ xuống càng thấp, hắn thật muốn té xỉu, như vậy hắn có thể không bị cái sắc lang này khi dễ rồi.

“‘Đại muội muội’ khóc đến thật đáng thương, ta phải hảo hảo an ủi nó!” Nam nhân ôm Chu Tình chuyển hướng cửa sổ, đem tay khác tiến luôn vào trong quần lót Chu Tình, hung ác mà xâm nhậm hoa huyệt hư không của hắn. Nhưng bởi vì có mật dịch làm trơn, cho nên Chu Tình cũng không có cảm giác đau nhức, chỉ cảm thấy khoái cảm mạnh mẽ mà thôi.

Trịnh Quân lợi dụng cửa sổ cùng cái hai bàn tay đang chống lên cửa sổ của Chu Tình, làm cho người ta nghĩ là bọn họ chỉ là đơn thuần thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ, tuyệt sẽ không nghĩ tới bọn hắn kỳ thật đang làm cái chuyện *** loạn đến mức nào.

Trịnh Quân tay trái kịch liệt mà xoa nắn màm mống của Chu Tình, tay phải hung

hăng mà đâm ra chọc vào hoa huyệt của hắn. Chu Tình thoải mái đến toàn thân phát run, khuôn mặt nhỏ nhắn vì *** mà nhiễm một mảng đỏ tươi. Chu Tình sợ chính mình nhịn không được kêu ra tiếng, nên cắn chặt nắm tay của mình lại.

Lúc bị nam nhân *** tà đùa bỡn, Chu Tình hoàn toàn đánh mất lý trí, quên chính bản thân đang ở trong phòng học có đến bao nhiêu là người. Hắn đã thành nô lệ của dục vọng, sa vào khoái cảm mà y mang đến cho hắn.

Lúc Chu Tình sắp cao trào, Trịnh Quân lại đột nhiên dừng lại rút tay ra, từ thiên đường rơi xuống địa ngục Chu Tình khó hiểu mà quay đầu nhìn y.

“Hừm, ngươi cũng quá *** đãng đi à nha, bị chơi ngay tại lớp cũng có thể thoải mái thành như vậy!” Trịnh Quân huơ huơ ngón tay dính đầy *** dịch trước mặt Chu Tình.

Chu Tình xấu hổ mà nhắm mắt lại, có lẽ giống như Trịnh Quân nói, hắn thật là *** đãng, bị Trịnh Quân ở dưới con mắt của hơn mười người làm, mà hắn còn có thể thoải mái đến dục tiên dục tử.

“Muốn ta tiếp tục cho ngươi thoải mái sao? Tiểu *** phụ!”

Chu Tình do dự thật lâu, rốt cục gật đầu. Hắn kỳ thật rất muốn lắc đầu, nhưng mà cái thân thể *** tiện này của hắn không cho phép, hai cái địa phương kia thật là khó chịu, nhất là hoa huyệt của hắn, đều nhanh ngứa muốn chết rồi.

“Vậy ngươi đem tay của ta liếm sạch sẽ đã. Nhìn xem ngươi làm nó bẩn thành như nào!” Trịnh Quân đem bàn tay đầy *** dịch của Chu Tình đưa đến bên miệng hắn.

Nhìn chất lỏng màu trắng đục trên tay y, Chu Tình chán ghét nhăn lại lông mày, hắn sao có thể ăn *** dịch dơ bẩn này của mình? Nhưng mà trong thân thể dục hỏa bị khơi mào muốn đem hắn thiêu cháy rồi, chỉ có nam nhân này mới có thể cứu hắn a.

Trong nước sôi lửa bỏng, Chu Tình cuối cùng vẫn là khuất phục trước dục vọng của mình, chảy nước mắt mà đem ngón tay nam nhân ngậm vào trong miệng, cảm thấy thẹn mà hấp mút.

Thấy Chu Tình một bên nhỏ giọng nức nở, một bên *** uế mà bú liếm ngón tay của mình, Trịnh Quân cười không thể vui hơn. Cái này món đồ chơi thật sự là quá hợp ý y a! Không chỉ có ngoan ngoãn nghe lời, mà có rất có năng lực tiềm ẩn, làm cuộc sống của y gần đây trở nên đặc biệt thú vị.

Trịnh Quân đợi Chu Tình đem ngón tay của mình toàn bộ liếm sạch sẽ, mới thoả mãn mà ôm Chu Tình đứng lên đi về hướng cửa sau. Chu Tình không có giãy dụa, hắn biết rõ nam nhân ngay lập tức sẽ giải thoát dục hỏa đang thiêu đốt trong người hắn.

Gặp Trịnh Quân đi ra, Lưu Dương tò mò hỏi: “Quân ca, các ngươi muốn đi đâu?”

“Tiểu Tình không thoải mái, ta dẫn hắn đi phòngy tế!” Trịnh Quân cong khóe môi, ôm Chu Tình nhanh chóng lập tức đi ra khỏiphòng học.

=================