Luyến tình – CHƯƠNG 7

       

CHƯƠNG 7

“Mẹ kiếp, chó chết mà cũng dám cắn ta!” Trịnh Quân nhìn lại, phát hiện hung thủ cắn y không ai khác chính là con cẩu của Chu Tình – Tiểu Hoa, y lập tức nổi trận lôi đình, đem Tiểu Hoa giật ra ném thẳng xuống đất.

Tiểu Hoa đau đến uông uông kêu lên, nhưng mà nó rất nhanh lại đứng lên, hung ác địa đối với Trịnh Quân mà sủa om sòm. Nguyên lai là Tiểu Hoa nghe được âm thanh kêu khóc của Chu nên lo lắng chạy tới xem, kết quả phát hiện đại phôi đản kia đang đè trên người hắn mà ra sức “khi dễ” nó lập tức dũng cảm mà anh hùng cứu mỹ nhân.

“Ngươi chảy máu!” Chu Tình lập tức ly khai lợi kiếm của nam nhân, đứng lên xem xét thương thế của y, tiểu hoa khi cắn phi thường dùng sức, thiếu chút nữa đem Trịnh Quân thịt cắn đứt, máu không ngừng theo vết thương tuôn ra.”Tiểu Hoa, ngươi vì cái gì cắn Trịnh Quân?” Chu Tình thấy tâm hảo đau, quay đầu sinh khí mà chất vấn Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa rất ủy khuất, đáng thương mà nhìn người ình thích nhất, nó là tại cứu hắn ah! Vì cái gì hắn không những không cảm động, ngược lại còn sinh khí?

“Mẹ kiếp, ta làm thịt ngươi cái này phá cẩu, đem ngươi ủ rượu!” Trịnh Quân đau đến mồ hôi lạnh ứa ra, lửa giận ngút trời mà mắng to, nói xong liền từ trong tủ đầu giường xuất ra một

thanh dao găm sắc bén, muốn tiễn Tiểu Hoa lên Tây Thiên.

“Không được, Trịnh Quân! Cầu ngươi ngàn vạn đừng tổn thương Tiểu Hoa.” Chu Tình sợ tới mức hoa dung thất sắc nhảy xuống giường ngăn cản. Nhưng ban nãy hắn bị giày vò đến toàn thân bủn rủn, vô lực mà quỳ trên mặt đất ôm chặt lấy chân Trịnh Quân.

“Uông uông uông. . .” Nhìn nam nhân mặt mũi tràn đầy sát khí, so với Dạ Xoa còn đáng sợ hơn,Tiểu Hoa cũng trở nên sợ hãi, khí chất anh dũng ban nãy cũng mất tiêu.

“Buông ra, ta hôm nay nhất định phải đem con cẩu này xé xác phanh thây.” Trịnh Quân lửa giận ngút trời. Nếu để cho người ta biết y đường đường Trịnh đại thiếu gia cư nhiên đang lúc ân ái bị chó cắn, y nào còn mặt mũi nhìn người ta. Hoàn hảo lần này con cẩu kia chỉ cắn mông của y, nếu như là cắn ‘Tiểu đệ đệ’ của y thì y toi đời rồi!

“Không! Chi bằng như vậy, ngươi đừng làm hại Tiểu Hoa, cứ trừng phạt ta thay nó là tốt rồi.” Chu Tình khóc cầu khẩn nói. Mặc dù Tiểu Hoa cắn người là sai trái, nhưng mà cũng không thể giết nó ah! Hắn nhất định phải cứu Tiểu Hoa.

“Ngươi thật đúng là thích cái con cẩu rách nát này mà, ngươi nghĩ thay nó bị phạt có phải hay không? Tốt, ta sẽ thanh toàn cho ngươi!” Chu Tình như thế che chở tiểu hoa, Trịnh Quân nộ càng thêm nộ. Nam nhân của mình

bị cắn, hắn không quan tâm thì thôi, chỉ biết vi cái kia nát cẩu cầu tình, TMD(con mẹ nó)! Y nhất định phải làm cho hắn biết rõ, ai đối với hắn mới là quan trọng nhất.

Trịnh Quân tức giận tiến về phía Tiểu Hoa, không để ý Chu Tình ngăn cản, đem Tiểu Hoa trói lại, sau đó bịt miệng nó đem ném dưới giường.

“Đồ đê tiện, đã xử lý xong con cẩu thối kia rồi, giờ đến lượt ngươi. Tới đây!” Trịnh Quân khuôn mặt tuấn tú tái nhợt, ngồi vào trên giường hung ác nham hiểm mà trừng mắt với Chu Tình, chuẩn bị đối hắn thi hành “Đại hình”.

“Trước khi xử phạt ta, ngươi để ta sát thuốc cho ngươi, nếu không vết thương sẽ nhiễm trùng mất.”. Mặc dù rất sợ hãi, nhưng Chu Tình vẫn nhịn đau nhức leo đến trước mặt nam nhân. Suy cho cùng đều là do hắn không có giáo dưỡng Tiểu Hoa cẩn thận, để nó cắn người, nên trừng phạt hắn là điều hiển nhiên.

“Êu, nguyên lai ngươi còn biết quan tâm ta à! Ta nghĩ ngươi trong mắt duy nhất cũng chỉ có con phá cẩu kia chứ!” Trịnh Quân hừ lạnh một tiếng, bất giác y không có phát hiện âm thanh trào phúng của mình tràn ngập ý tứ ghen tuông.

“Ta đương nhiên quan tâm ngươi rồi, ta thay Tiểu Hoa xin lỗi ngươi, nó chỉ là động vật, làm sao hiểu chuyên được, mong ngươi tha lỗi cho hắn!” Thấy y không có cự tuyệt, Chu Tình quay người

lấy hòm thuốc lúc buổi sáng mang đến cùng với thức ăn cùng vật dụng khác. Từ trong hộp lấy dược ra, còn Trịnh Quân thì nằm bẹp dí trên giường, tùy ý hắn cẩn cẩn dực dực giúp y tẩy trừ vết thương, bôi thuốc đàng hoàng.

Bộ dáng cẩn thận ôn nhu của hắn làm nộ khí của Trịnh Quân giảm đi không ít, nhưng cái này cũng không để cho Trịnh Quân thay đổi cách nghĩ, vì điều đó mà giảm nhẹ hình phạt. Y vừa rồi đã nghĩ ra được cách trừng phạt vô cùng “có ý tứ”, nhất định sẽ làm cho Chu Tình suốt đời khó quên. Thâm thúy con ngươi lúc này lóe ra một tia băng lãnh làm cho người ta phải khóc.

“Được rồi! Ngươi có thể ngồi dậy!” Đem vết thương điều trị kĩ càng rồi, Chu Tình cất thuốc vào trở lại trong hộp.

“Ha! Như vậy chúng ta có thể bắt đầu hình phạt nho nhỏ rồi!” Trịnh Quân cầm chặt cằm Chu Tình, giương lên một vòng cười xấu xa.

Đều đã chuẩn bị tâm lý tùy y “hành xử” nhưng mà Chu Tình vẫn còn rất sợ hãi, thân thể nhịn không được lạnh run.

“Đừng sợ, ta đảm bảo ngươi sẽ rất thích trò chơi nghiêm phạt này.” Nam nhân cười đem Chu Tình ôm đến trên giường, xuống đất mở ra tủ quần áo từ tầng dưới cùng nhất xuất ra mấy cái cái hộp, sau đó trở lại trên giường.

“Tiểu tâm can, cái váy công chúa này rất đẹp a!”

Trịnh Quân mở ra một cái hộp, lấy kiện váy công chúa màu trắng ném cho Chu Tình. Cái này vốn là mua làm quà cho muội muội của Nho Nhã, không nghĩ tới trong thời khắc này còn có một công dụng rất tốt na!

Chu Tình gật đầu, cái này váy công chúa này vừa đáng yêu, lại gợi cảm, hơn nữa nhìn bằng mắt cũng biết nó quý nhường nào. Nhưng mà Trịnh Quân cầm váy công chúa tới làm cái gì?

“Vậy liền mặc vào nó a! Tiểu bảo bối.” Thấy Chu Tình nghi hoặc ra mặt, Trịnh Quân cười tà càng thêm sâu hơn nữa.

“Cái gì? Ngươi muốn ta mang váy công chúa?” Chu Tình khó có thể tin mà nhìn Trịnh Quân, “Ta là nam sinh, như thế nào có thể mặc nữ trang?” (chỗ này ý ẻm là đồ của nữ nhân, không phải vàng bạc hay kim cương gì đâu!)

“Vì cái gì không thể, thứ mà nữ nhân có ngươi toàn bộ đều có, ta tin chắc ngươi sau khi mặc cái này vào sẽ phi thường xinh đẹp a!” Y không chờ được mà tưởng tượng ra bộ dáng Chu Tình khi mặc y phục của nữ nhân vào.

“Không, ta không muốn!” Hắn tuy là song tính nhân, nhưng mà ở trong lòng thì hắn là tuyệt đối là nam nhân, cũng có tự tôn, nam tính hẳn hoi! Vậy nên hắn không có khả năng nào chịu mang váy cả!

“Không muốn? Hảo! Chúng ta đêm nay bữa ăn khuya có thể ăn thịt chó rồi!”

Bộ dáng tươi cười không sao cả của nam nhân làm cho Chu

Tình lạnh cả đáy lòng. Biết rõ tính cách tàn nhẫn của nam nhân, hắn đành phải hai mắt đẫm lệ mà ngoan ngoãn mặc váy công chúa vào.

“Bảo bối, ngươi thật đẹp, đứng lên lão công nhìn xem.” Nam nhân lười biếng mà ra lệnh.

Chu Tình bị nam nhân ép buộc đứng lên, váy công chúa này không đem vóc người uyển chuyển đẹp đẽ mê người của Chu Tình ẩn đi mà hoàn toàn phô bày ra ngoài. Váy này phần trên may bằng ren đục hơi mờ , làm cho đôi vú mượt mà của hắn lúc ẩn lúc hiện, kích thích người khác không ngừng suy diễn hình dung thứ bên trong. Chân váy thì ngắn khỏi nói, chỉ vừa vặn che khuất mông nhỏ trắng nõn của Chu Tình, còn cặp đùi thon dài ngọc ngà không tì vết cứ bạo lộ ra ngoài không khí, rất câu hồn. Bộ dáng Chu Tình hiện tại quả thực khiêu khích người ta phạm tội, có thể khiến cho tất cả nam nhân trên thế giới này trở thành dã thú.

Trịnh Quân cảm thấy huyết mạch bí trướng, hô hấp trở nên vừa thô vừa nặng, vốn là bởi vì bị tiểu hoa cắn tổn thương mà ‘Tiểu đệ đệ’ mất cảm giác, lần nữa cứng rắn mà bắt đầu sưng to. Mẹ kiếp, thật muốn hiện tại tựu áp đảo cái tiểu yêu tinh này chơi chết hắn, nhưng là vì phải nghiêm phạt, nên không thể không nhịn một chút.

Ánh mắt kinh diễm đầy *** của Trịnh Quân làm cho Chu Tình

cảm thấy thẹn liền cúi đầu xuống. Hắn tự nhìn thân thể của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vô cùng. Chính mình bộ dáng so với mấy tiểu thư còn điệu đà hơn, bởi vì mới trải qua ân ái, trên người hắn bây giờ khắp nơi là *** mỹ yêu ngân, phối hợp với cái váy công chúa này thực sự là *** loạn vô cùng.

“Tiểu tâm can, ta giúp ngươi đặt hai cái đồ vật này vào, ngươi hội sẽ càng mê người.” Trịnh Quân hít sâu vài hơi, mới miễn cưỡng nhẫn nhị dục hỏa điên cuồng trong cơ thể, kéo Chu Tình nằm xuống trên đùi y.

Không biết nam nhân lại muốn làm cái gì, Chu Tình phi thường sợ hãi, nhưng mà hắn không thể phản kháng, cũng chỉ còn lại chút ít sức lực, nên đành phó mặc cho nam nhân thích làm gì thì làm.

Trịnh Quân mở ra một cái hộp khác, bên trong vậy mà chứa mấy cây phân thân giả màu đen, y xuất ra hai cây lớn nhất trong số đó, tà ác mà cười lạnh nói: “Bảo bối, cái này được chế tạo rất đặc biệt, uy lực so với cái của ta thật sự đồng dạng!”

Không đêợi Chu Tình mở miệng, Trịnh Quân thô bạo mà kéo chân Chu Tình ra, đem một cây nhục bổng giả nhét vào cúc huyệt đã có chút hé mở ra, nhưng phân thân giả đó rất lớn, Chu Tình đau đến rơi lệ đầy mặt.

“Đây là cái gì, đau quá! Nhanh lấy ra đi!” Vật kia thật lạnh, cùng cái

luôn luôn nóng hừng hừng của Trịnh Quân cách biệt một trời một vực, khiến hắn thật là khó chịu!

“Đợi tí nữa sẽ liền hết đau, trên mặt nó có xuân dược, lát nữa ngươi sẽ thoải mái chết cho xem!” Nam nhân ngăn chặn cặp mông trắng như tuyết của Chu Tình đang liều mạng vặn vẹo. Y còn nhẫn tâm mà dùng lực đem phân thân giả toàn bộ cắm vào cúc huyệt hắn, thẳng đến thấy toàn bộ đã mất hút trong huyệt hắn y mới thả hắn ra, đem hắn lật lại đối mặt với y.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vì đau mà nhăn lại một chỗ, Trịnh Quân tâm có chút thoáng đau nhói, nhưng mà y rất nhanh lại đem một cây phân thân giả được tẩm xuân dược khác đâm vào hoa huyệt Chu Tình. Bởi vì thời gian được khai phá lâu hơn cúc huyệt nên hoa huyệt ít đau hơn một chút, hơn nữa bên trong còn chất chứa đầy ắp dịch thể của Trịnh Quân, cho nên không hề giống cúc huyệt đau nhức kinh khủng, nhẹ nhàng mà ngay ngắn nút phân thân đi vào.

“Mẹ kiếp, ngươi ‘Đại muội muội’ thật sự là lợi hại, xem ra ta phải tranh thủ thời gian hảo hảo dạy dỗ ‘Tiểu muội muội’, khiến nó trở nên *** đãng gấp mấy lần ‘Đại muội muội’ mới được”. Nam nhân hung ác đánh một cái vào hoa huyệt đang hàm chứa phân thân, lại để cho phân thân giả đi vào càng sâu, đam vào miệng tử cung mẫn cảm

của hắn. Chu Tình lập tức thét lên, thân thể mới vừa trải qua một hồi lọa lạc lại tiếp tục có cảm giác.

“Bảo bối, đem cái này đeo vào, thì toàn bộ OK rồi!” Nam nhân không biết từ chỗ nào xuất ra một cái vòng bạc chỉ bằng ngón trỏ Chu Tình, chuẩn bị tạp tại tiểu chồi non của hắn, cái này chỉ nhằm làm cho Chu Tình không thể xuất tinh.

“Đây là đang làm gì, cầu ngươi không được đeo vào chỗ đó, ta sẽ không bảo toàn được mạng mất!” Chu Tình sợ tới mức mặt trắng như tờ giấy, lắc đầu khóc lớn.

“Tốt, ngươi có thể không mang cái này, chỉ là ngươi đến lúc đó đừng hối hận.” Nhìn bộ dạng ngập nước mắt đáng thương của hắn, Trịnh Quân nghĩ nghĩ, giơ lên khóe môi, cười đến rất quỷ dị.

Chu Tình vẻ mặt khó hiểu, có thể không mang đồ vật đáng sợ như vậy, hắn làm sao sẽ hối hận?

Trịnh Quân đứng dậy mặc quần áo, tìm một đôi giày xăng đan cao gót mang vào cho Chu Tình, cười nói: “Bảo bối, chúng ta đi hẹn hò a!”

“Cuộc hẹn?” Chu Tình kinh ngạc mà kêu to, vẻ mặt thẹn thùng. Trịnh Quân sao lại muốn dẫn hắn đi hẹn hò? Cái này. . . Cái này. . . Bọn hắn. . . Bọn hắn cũng không phải tình nhân, sao có hẹn hò? Không, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là hắn đang ở trong cái tình trạng này, sao có thể đi ra

ngoài.

“Đúng, một cuộc hẹn! Hiện tại mới hơn tám giờ, còn rất sớm, chúng ta đi chơi a!” Trên khuôn mặt anh tuấn là bộ dáng tươi cười ác liệt, y cam đoan bé thỏ trắng qua đêm nay ngoài y ra sẽ không còn dám quan tâm ai khác nữa.

“Không, ta không đi!” Bộ dáng hạ lưu này của hắn nếu để cho mọi người thấy, hắn về sau còn thế nào làm người?

“Vậy chúng ta ăn thịt chó a!” Nam nhân cười đến thật ôn nhu, hòa ái.

“Vậy ngươi để cho ta thay quần áo, đem hai cái đồ vật kia lấy ra.” Vì tánh mạng của Tiểu Hoa, Chu Tình cuối cùng chỉ có thể khuất phục, khóc cầu khẩn nói.

“NO!” Trịnh Quân lắc lắc ngón trỏ, “Ngươi chỉ có hai lựa chọn, một, cứ như vậy cùng ta đi hẹn hò, hai, xem ta đem con cẩu ngươi yêu làm thịt kho tàu.”

“Ngươi là ác ma!” Chu Tình chớp hai mắt đẫm lệ, đáng thương mà mắng.

“Đa tạ quá khen! Chúng ta đi thôi!” Nam nhân nâng Chu Tình dậy đi ra ngoài, y biết rõ dù cho Chu Tình không cam lòng, nhưng lựa chọn của hắn vĩnh viễn chỉ có một.

Mới trải qua giao hoan kịch liệt Chu Tình toàn thân bủn rủn, trong cơ thể lại đang ngậm hai cái cực đại phân thân, mỗi đi một bước đối với hắn mà nói đều là cực hình. Nếu như không phải Trịnh Quân đỡ hắn, hắn căn bản nửa bước đi cũng khó khăn nữa là.

Chu Tình vừa đi vừa khóc,

hắn đồ lót cũng không mặc, chỉ mặt mỗi cái váy công chúa, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị người ta phát hiện, hơn nữa hắn còn kẹp lấy hai cái kia, bị người ta phát hiện hắn nhất định sẽ không sống nổi được mất!

“Đừng lo lắng, buổi tối mà, mọi người thấy không rõ đâu.” Biết rõ suy nghĩ trong tâm Chu Tình, Trịnh Quân cười tà nói.”Ngươi trông xem bộ ngực này có bao nhiêu xinh đẹp, ai hội sẽ hoài nghi ngươi là giả làm nữ nhân? Cho nên ngươi thả lỏng ra đi! Cùng ta ‘thật vui vẻ’ mà đi hẹn hò, ta sẽ mang lại cho ngươi một cái cuộic hẹn ‘khó quên’ đấy!” Nói xong y còn sờ soạng bờ vú trắng ngần của Chu Tình.

Dưới sự trợ giúp của nam nhân, Chu Tình nhẫn nhịn đau nhức mà bước ra khỏi cửa, nhưng mà vừa rời nhà Trịnh Quân, một cổ khô nóng khác thường liền từ hai cái con cự mãng trong hai kiều nộn mật huyệt truyền đến, lan khắp tứ chi lẫn đầu óc hắn, trong sự khô nóng còn có một cảm giác ngứa ngáy quen thuộc. Ha, hai cái phân thân giả thượng xuân dược bắt đầu phát uy rồi!

“Ah ah ah. . . Ừm ô. . . U-a..aaa ah. . .” Chu Tình muốn dừng lại, nhưng nam nhân lại xấu ý mà lôi kéo hắn chạy càng nhanh. Mỗi đi một bước, cự mãng trong cơ thể đều đều ma sát vào vách tường hoa huyệt vừa ngứa vừa nóng, làm cho hắn khó chịu mà yêu kiều

lên tiếng.

“Chúng ta trở về đi! Cầu. . . Ah ──” Cự mãng trong cơ thể Cự Mãng đột nhiên động mà đỉnh lên, cắt đứt lời cẩu khẩn của Chu Tình.

Dương vật giả nguyên lai là chạy bằng điện, Trịnh Quân vừa bật chốt mở công tắc ở trên điểu khiển, thì nó ngay lập tức mà chấn động bên trong cơ thể Chu Tình. Mặc dù hai cái phân thân kia chỉ tạo ra chấn động rất nhỏ, nhưng lại dẫn tới hai cái mật huyệt tràn đầy xuân dược càng thêm dục hỏa khó nhịn, đói khát mà gào thét.

“Ô ừm. . . Ừm. . .” Khuôn mặt tái nhợt vì *** mà trở nên đỏ tươi, Chu Tình nhịn không được có chút rên rỉ. Hắn cảm thấy hai cái khó xử địa phương đã khó chịu muốn điên rồi, cả người hắn còn giống như bị một đàn kiến điên cuồng cắn xé vậy, ngứa ngáy cực kỳ.

“Như vậy liền chịu không được rồi, xem ngươi thế nào khóc chết.”

Trịnh Quân *** tà mà cười khẩy nói, kéo đi Chu Tình đi vào ga ra, để cho hắn ngồi trên chiếc xe yêu quý của mình, còn y thì điều khiển xe hướng trung tâm thành phố mà chạy.

Chu Tình rất nhanh tựu minh bạch lời nói của nam nhân có ý gì rồi, hai cái vật cứng ngắc lạnh như băng trong cơ thể đột nhiên tăng tốc, cứ như ‘vật sống’ mà hung ác thao lấy hai cái mật huyệt của hắn.

“Ah ah. . . Ngươi làm sao. . . Sao. . .

Nhanh. . . Khiến chúng nó dừng lại. . . U-a..aaa. . .” Chu Tình biết rõ nó đột nhiên trở nên như vậy là do nam nhân đang cười nham nhở kia làm.

“Muốn ta dừng lại thì cũng có thể, chỉ cần ngươi khiến cho ‘Tiểu đệ đệ’ của ngươi bắn ra là được rồi!” Trịnh Quân một bên lái xe, một bên thưởng thức cảnh xuân cung ‘sống động’ bênh cạnh.

“Điều này sao có thể?” Hai mắt đẫm lệ lập tức trợn to, bị tác dụng của xuân dược thẩm thấu, hắn toàn thân mỗi cái địa phương đều muốn cháy rồi sao, chỉ duy nhất có chỗ đó một điểm động tĩnh cũng không có, nó sớm yểu xìu từ lâu sau khi trải qua màn kịch liệt trước đó rồi.

“Cái phân thân giả này chạy bằng pin nên có thể hoạt động hơn mười giờ, nếu như muốn bị nó làm liên tục mười mấy giờ, thì ngươi cứ để như vậy đi a!” Nam làm bộ không sao cả nhún nhún vai, y đương nhiên biết rõ tiểu chồi của bé thỏ trắng đã khô kiệt, không có khả năng lại bắn ra bất kỳ thứ gì nữa. Y là cố ý bắt hắn làm như vậy, để tạo một cơ hội khác để trừng trị hắn.

Chu Tình khóc không ra nước mắt, hắn sai rồi! Hắn còn tưởng rằng nam nhân đã thay đổi được chút ít gì đó, nhưng kỳ thật y một điểm cũng không đổi, y vẫn còn giống như trước đồng dạng tà ác hạ lưu. . .

“Ah ──” hai cây Cự

Mãng đột nhiên đồng thời đâm vào hoa tâm của Chu Tình, làm Chu Tình giật bắn lên khỏi chỗ ngồi. Thì ra Trịnh Quân đem chốt mở chạy đến cường độ cao nhất.

Hai cái cự vật giả tàn nhẫn mà ở bên trong vách tường mềm yếu xoay tròn, giống như muốn đem Chu Tình cả người đỉnh đứng lên. Chưa từng trải qua cảm giác điên cuồng như này, lại để cho Chu Tình càng không ngừng thét lên.

“Lão bà, ngươi tốt nhất kêu nhỏ giọng một chút, nơi này chính là bên ngoài, rất có thể sẽ bị người ta nghe được. . . Ha ha. . .” Nam nhân cố ý nhắc nhở, kỳ thật hệ thống cách âm của xe này là thứ tốt nhất, căn bản thì bên ngoài không hề nghe được âm thanh nào ở trong xe cả.

Chu Tình liền cắn chặt phấn môi (aka môi phấn hồng), nhưng mà mãnh liệt khoái cảm làm hắn thỉnh thoảng phun ra vài tiếng rên rỉ yêu mị. Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu không ngừng theo cái trán trắng nõn chảy xuống, thân thể của hắn đã mặc kệ hai cái cự vật kia làm tàng. Hắn biết rõ nếu không đáp ứng thêm một điều kiện nào của nam nhân nữa, nam nhân sẽ còn dùng thêm mấy cái hành động thiếu đạo đức mà tra tấn hắn dài dài.

Chu Tình cuối cùng lựa chọn đầu hàng, oán hận trừng mắt nhìn nam nhân cười đến vô cùng đắc ý. Xong hắn cố nén cảm giác thẹn thùng nhấc làn váy lên, khuấy

động chồi non vẫn còn đang ngủ yên của mình. Nam nhân thoả mãn mà đem chốt mở điều đến nấc bình thường. Lúc này hai cái phân thân tuy không có dũng mãnh như vừa rồi nhưng vẫn một mực bảo trì tốc độ nhất định mà đâm chọc Chu Tình.

Trong xe bây giờ là một cái hình ảnh *** uế nhất trên đời này. Một cái tuyệt sắc mỹ nhân quần áo khai mở, vô lực tựa vào ghế da mà rên rỉ một cách đáng thương. Đôi mắt hắn ngập nước, khuôn mặt ửng đỏ, khóe miệng tràn đầy chỉ bạc, hai tay dùng sức mà lộng chồi non của mình. Bên dưới thì hai cái mật huyệt run rẩy thống khổ , hình như có đồ vật gì đó ở bên trong quấy rối. Đại lượng mật dịch từ bên trong chảy ra lộng ướt bắp đùi hắn, cả váy, và ngay cả ghế da, nhưng mà ngọc dịch của hắn vẫn một mực vẫn không chịu đi ra.

Vô luận Chu Tình như thế nào kích thích, đùa bỡn, chồi non vẫn là không bắn tinh, ngay cả đứng lên còn không được, giống như đã chết rồi vậy. Hắn điềm đạm đáng yêu mà nhìn qua nam nhân nãy giờ vẫn đang thưởng thức, hi vọng y thương cảm hắn, không giày vò hắn nữa.

“Đồ vô dụng! Ngươi vậy mà không có cách nào khác khiến nó xuất tinh, nên tiếp nhận trừng phạt mới được!” Nam nhân giả bộ tức giận, hung hăng mắng lên, đem chốt mở lại chạy đến cường

độ mạnh nhất, khiến Chu Tình lần nữa phải trải nghiệm cảm giác khoái hoạt cùng thống khổ thôn tính cả cơ thể.

“Ah ah ah ah ah. . .” Chu Tình bị cảm giác xoay tròn mãnh liệt kích thích điên lên rồi, cả người bắt đầu co rút, hai cái nộn huyệt sưng phù lên, vừa đau lại chập choạng, nhưng mà xuân dược trong huyệt lại khiến chúng nó vẫn còn đói khát. Vô luận thế nào, hắn cũng chỉ có thể bất lực để mặc cho hai cái hung khí dữ tợn tra tấn, để chúng nó lần lược làm hắn bất tỉnh, một lần lại một lần mà đem hắn thao tỉnh. . .

“Bảo bối, chúng ta đã đến nơi rồi!” Trịnh Quân nhìn Chu Tình nhãn thần trống rỗng kế bên, mặt mũi ngấn lệ, hai chân mở rộng, như một con búp bê vải đồng dạng. Y chợt cười nhẹ vỗ vỗ lên gương mặt của hắn.

Hai cái phân thân giả kia thật sự là lợi hại vô cùng, đem bé thỏ trắng trên đường đi làm đến kêu cha gọi mẹ, mấy lần trợn trắng mắt, chỉ còn thiếu sùi bọt mép mà thôi. Này thật sự là thứ công cụ trừng phạt tốt nhất trên đời, y về sau nhất định còn dùng mấy thứ này dài dài.

“U-a..aaa. . .” Thần trí bị làm bay đi mất chậm rãi trở về, Chu Tình nhẹ nhàng quay đầu nhìn nam nhân hại hắn mất nửa cái mạng. Cái kia giống như bị tắt đi, không có còn cử động nữa rồi. Nhưng mà hai cái mật huyệt

bị tàn phá quá độ, đã hoàn toàn tê rần, một điểm cảm giác cũng không có.

“Lão bà, ta dẫn ngươi đi xem một bộ phim siêu phẩm a, ngươi nhất định sẽ rất thích đấy!” Trịnh Quân hôn mái tóc bị mồ hôi thấm ướt của hắn. Bộ dáng ôn nhu này của y làm người ta nhìn không ra cái tên đầu sỏ ban nãy vừa mới làm Chu Tình ngất lên ngất xuống.

Chu Tình suy yếu mà lắc đầu, thân thể của hắn giống như tan rã, đau quá, mệt mỏi quá, hắn tuyệt không muốn động đậy, thầm nghĩ muốn nghỉ ngơi thật tốt.

“Ta biết rõ ngươi rất mệt a, nhưng là chúng ta không thể một mực ngốc trên xe, đi đến rạp chiếu phim thì ngươi cũng có thể nghỉ ngơi a!” Trịnh Quân móc ra khăn tay lau sạch mồ hôi trên mặt cùng với nước dãi của hắn.

Chu Tình ngẫm lại một chút, xong nhẹ gật đầu, hắn hiện tại khí lực để nói chuyện cũng không có.

“Xuống xe a, công chúa!” Giúp hắn chỉnh lại cái váy mất trật tự, Trịnh Quân xuống xe mở cửa xe, bày ra một cái động tác xin mời.

Chu Tình thở sâu hít vài hơi khí, mới miễn cưỡng nhịn xuống đau nhức đứng dậy xuống xe, chân vừa chạm đất, hắn đau đến nhíu chặt lông mày. Chân của hắn giống như không có xương cốt vậy, đứng không vững được.

“Bảo bối, có phải hay không rất đau? Có đi được không? Ta ôm ngươi

nhé?” Trịnh Quân làm bộ đau lòng, kỳ thật y biết rõ Chu Tình da mặt mỏng, tuyệt sẽ không tại trước mặt mọi người để cho y ôm.

Quả nhiên, Chu Tình đẩy cánh tay đang vươn ra của y, hắn hiện tại hận chết y. Giả mù sa mưa! Đem hắn làm thành như vậy, còn không biết xấu hổ mà hỏi! Bại hoại!

Trịnh Quân trong lòng cười trộm, không cho y ôm càng tốt, để cho bé thỏ trắng biết cái gì là đau khổ, hì hì!

Chu Tình tức giận mà liếc y, lại nâng con mắt lên xem xét, phát hiện trên đường cái cơ man là người, phi thường náo nhiệt. Như thế nào nhiều người như vậy! ? Trời ạ! Hắn phải đi về! Chu Tình nhát gan lập tức nghĩ bỏ cuộc giữa đường.

Nhưng mà Trịnh Quân làm sao sẽ lại để cho hắn như ý, kéo hắn hòa vào dòng người.”Đi thôi, chúng ta đi xem phim!”

Trịnh Quân cùng Chu Tình lập tức hấp dẫn tầm mắt mọi người, nhất là Chu Tình, nam nữ già trẻ đều bị hắn hút hồn ‘đói khát’ mà dõi theo hắn, nguyên một đám tròng mắt đều trừng to đến mức muốn rớt ra.

Nghe thấy thanh âm rút khí lạnh của mọi người, Chu Tình thẹn đến muốn chui xuống đất, hắn chăm chăm cúi đầu, căn bản không dám nhìn vẻ mặt của mọi người. Trong lúc vô tình hướng chân của mình nhìn xuống, thiếu chút nữa té xỉu tại chỗ. Hắn lúc này mới chú ý tới váy

của hắn cùng trên đùi dính đầy *** dịch của chính mình, vẫn còn ẩm ướt theo đùi mà chảy xuống.

Chu Tình muốn tự sát mà, hắn tranh thủ thời gian ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, phát hiện tại đây đèn cũng không có sáng lắm, không nhìn kĩ thì cũng chẳng thấy gì, mới hơi chút nhẹ nhàng thở ra, nhưng mà Trịnh Quân lời nói lập tức lại khiến hắn thót tim.

“Tiểu tâm can, ngươi lúc đi đường tốt nhất đem ‘Đại muội muội’ cùng ‘Tiểu muội muội’ kẹp chặt nha! Ngươi không có mặc đồ lót, cái đồ chơi kia rất dễ bị rơi ra a.” Trịnh Quân ghé vào lỗ tai hắn “Hảo tâm” mà dặn dò nói.

Sợ sẽ bị đúng như Trịnh Quân nói, Chu Tình vội vàng dùng sức kẹp chặt hai cái hung khí, mỗi một bước đi đều cẩn thận từng li từng tí, nhút nhát e lệ bộ dáng lại để cho Trịnh Quân thiếu chút nữa nhịn không được cười ra tiếng.

“Các ngươi xem, cái kia muội muội thực ‘hot’ a, nàng cư nhiên dám mặc đồ như vậy! Bên trong không có mặc nội y a! Không biết chừng bên dưới quần lót cũng không mặc a!” Một đạo nam âm tục tĩu bỗng dưng truyền đến.

Chu Tình cả kinh mà quay đầu nhìn về phía tiếng nói phát ra. Chỉ thấy cách đó không xa là mấy tên côn đồ dùng ánh mắt *** uế đánh giá hắn, mỗi người đều chưng ra bộ dáng hận không thể đem hắn ăn sạch.

Chu Tình khiếp đảm thu người vào trong ngực Trịnh Quân, nắm chặt ống tay áo của y.

“Đừng sợ!” Cảm giác được sợ hãi của hắn, Trịnh Quân ôn nhu vỗ vỗ lên lưng của hắn, lạnh lùng trừng mắt liếc đám người đó. Đám côn đồ lập tức sợ tới mức xoay người không dám nhìn bọn hắn nữa, bởi vì bọn chúng đã nhận ra thân phận Trịnh Quân.

Trịnh Quân khinh thường ‘tặng’ lại cho bọn chúng nụ cười trào phúng, ôm Chu Tình thon thả tiếp tục đi thẳng về phía trước. Đi theo Trịnh Quân trên đường lớn, Chu Tình tâm đều muốn nhảy ra ngoài, giữa hai chân là một cảm giác lạnh lẽo, cái cảm giác này lúc nào cũng nhắc nhở hắn rằng hắn phía dưới cái gì cũng không có mặc, chỉ cần mở rộng chân ra một chút tất cả mọi người sẽ biết bí mật này và cũng sẽ dèm pha hắn. Hắn hiện tại chỉ hy vọng nhanh chóng đến rạp chiếu phim, như vậy hắn sẽ thoát khỏi cái tình cảnh đáng sợ này.

Trịnh Quân cố ý đi rất chậm, hết lần này tới lần khác vừa đi vừa nhàn nhã một bên đánh giá mấy cửa hàng muôn hình muôn vẻ trên vỉa hè, nhượng cho Chu Tình rất nhanh đầu đầy mồ hôi cùng mệt mỏi. Trịnh Quân bắn hắn mang giày rất cao đó a, mỗi một bước đi đều giống hệt như đi cà kheo vậy, dị thường vất vả và nhọc sức.

“Bảo bối, ngươi xem bên kia

có bán mã tấu, chúng ta đi nhìn xem một chút.” Trịnh Quân bỗng nhiên chỉ vào một cửa hàng bán mã tấu trên đường nói.

“Đừng xem, chúng ta mau đến rạp chiếu phim cho rồi a!” Chu Tình sợ hãi mà lắc đầu. Hắn đã nhanh đi không được nữa rồi, hơn nữa ở bên ngoài này thêm một giây thì chẳng khác nào phải đối mặt với nguy hiểm thêm một giây.

Trịnh Quân đối với lời cự tuyệt của hắn ngoảnh mặt làm ngơ, ngang bướng mà kéo hắn về phía cửa hàng đó.

“Cây đao này cũng đủ tốt, cái thanh kia cũng rất được,… những con dao này thật tuyệt vời!.” Nhìn qua nhìn lại đủ loại mã tấu đầy kiểu dáng trước mắt, Trịnh Quân cao hứng cầm lên vài cái mà hoa tay múa chân.

Chu Tình đứng bên cạnh sắp khóc rồi, Trịnh Quân có phải hay không là cố ý chỉnh hắn a! Y sớm biết tình cảnh thảm hại của hắn như nào rồi, ,mà còn ở nơi này câu thời gian nữa chứ. Chân của hắn đau quá, sắp đứng không nổi, hơn nữa cái đại thúc bán đao kia nãy giờ vẫn một mực duy trì ánh mắt buồn nôn nhìn hắn.

Trịnh Quân xác thực là muốn khi dễ hắn hắn, y chính là muốn xem Chu Tình thống khổ đáng thương, bằng không thì mấy cái dao thô ráp vớ vẩn này còn lâu mới được y để ý. Trong nhà y còn có nhiều hơn ở đây nữa, nguyên nhân là do thúc thúc của y rất thích sưu

tầm mã tấu này nọ a!

“Đại tỷ tỷ!” Tiểu cô nương bán búp bê bên phải cửa hàng nơi bọn hắn đang đứng đột nhiên chạy tới kéo tay Chu Tình kêu lên.

Lần đầu bị người ta gọi tỷ tỷ, Chu Tình liền bối rối vô cùng, nhưng hắn không thể giải thích giới tính của mình. Hắn xấu hổ mà cúi đầu xuống đối bé gái lớn lên phi thường đáng yêu xinh đẹp, ôn nhu hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Đại tỷ tỷ, ngươi đi xem búp bê vải của chúng ta a! Những cái này tất cả đều là mẹ ta làm, rất đẹp đấy!” Tiểu cô nương phi thường thông minh, tuổi còn nhỏ mà đã biết chào hàng rồi, nàng nhiệt tình hướng Chu Tình giới thiệu.

Chu Tình quay đầu nhìn mấy con búp bê vải bày trên mặt đất, mụ mụ của bé gái này tay nghề phi thường tốt. Búp bê con nào con nấy đều được làm rất công phu, nhìn cũng rất đẹp nữa. Bất quá trong đó khiến người ta chú ý nhất là con phấn hồng trư (con heo màu hồng). Con heo kia tuy rất lớn, nhưng khuôn mặt thập phần đáng yêu, thấy thế Chu Tình không khỏi hai mắt tỏa sáng.

“Tỷ tỷ, ngươi thích cái con phấn hồng trư này sao? Đây là mẹ ta mới làm, bán rất đắt nga!” Phát hiện Chu Tình đối với phấn hồng trư có ý, tiểu cô nương ngay tức khắc cầm nó lên đưa cho Chu Tình.

Trịnh Quân buông mã tấu, xoay người cười nói với

Chu Tình: “Nếu ngươi thích, ta liền mua cho ngươi.”

“Cảm ơn, bất quá không cần.” Đưa thay sờ sờ phấn hồng heo, Chu Tình lắc đầu. Từ nhỏ đến lớn, mụ mụ không cho phép hắn làm bất cứ chuyện gì giống nữ hài tử. Nếu để cho mụ mụ biết hắn dám chơi đồ vật như này, nhất định sẽ lột da của hắn.

“Tỷ tỷ, ngươi để cho Đại ca ca mua tặng ngươi một cái a! Đây chính là cái cuối cùng rồi, không mua bây giờ thì sau này dù thích cũng sẽ không có đâu nha.” Tiểu cô nương ra sức mời mọc.

“Thực xin lỗi, ta không thể mua!” Chu Tình vẻ mặt thật có lỗi.

“Không có sao!” Tiểu cô nương thất vọng mà ôm phấn hồng trư trở về, còn tưởng rằng đại tỷ tỷ xinh đẹp như tiên nữ nhất định sẽ mua chứ!

Trịnh Quân như suy nghĩ điều gì đó mà nhfin chằm chằm Chu Tình, y phát hiện lời nói của hắncó vấn đề, không phải không thích, mà là không thể mua.

“Chúng ta đi thôi!” Chu Tình lưu luyến nhìn phấn hồng trư, một mặt đối Trịnh Quân thúc giục. Hắn sợ chính mình nếu cứ ngốc mãi ở đây thì sẽ kiềm không được sự hấp dẫn, mua phấn hồng trư mất! Bởi hắn thật sự rất thích con heo đó.

“Hao.” Trịnh Quân đột nhiên kỳ quái, không có làm khó hắn nữa, sảng khoái mà đáp ứng.

Trịnh Quân mang Chu Tình ly khai cửa hàng đó. Đi thêm chút nữa thì ra khỏi

đường lớn náo nhiệt, quẹo vào một đầu ngõ tối đầy hắc ám.

“Tiểu bảo bối, rạp chiếu phim ở ngay phía trước, ngươi rất nhanh sẽ được thưởng thức một bộ phim điện ảnh khó quên à nha.” Nam nhân cười híp mắt nói.

“Tại đây thật sự có rạp chiếu phim sao?” Nhìn con hẻm nhỏ khắp nơi bày đầy đồ bỏ đi, không có một bóng người, lại phần vắng vẻ, Chu Tình nhăn lại lông mày, hồ nghi nói.

“Thật sự, chẳng lẽ ta lừa ngươi sao.” Trịnh Quân liền thề sắt son nói.

Chu Tình im lặng, trong lòng thầm mắng. Y còn dám nói nữa, rõ ràng thường xuyên lừa hắn, y là cái đại phiến tử (tên lừa gạt) trên cái thế giới này ai không biết. Nhưng Trịnh Quân nói có rạp chiếu phim, thì dẫu sao chắc cũng phải có! Dù sao y lừa hắn cái này thì chả được lợi ích gì. Ai! Chờ đến rạp chiếu phim, hắn tìm ít đồ nhét ở lỗ tai hảo hảo ngủ một giấc là tốt rồi. Đầu óc cùng cơ thể hắn đều đã đến cực hạn rồi, phải nghỉ ngơi mới được.

Ngu xuẩn bé thỏ trắng lựa chọn tin tưởng xảo trá đại ác lang… Không có mảy may sinh lòng nghi vấn hay phòng bị lựa chọn mà không đi rạp chiếu phim. Kết cục là về sau cả đời hắn cũng không dám lại bước vào rạp chiếu lần thứ hai.

Nhìn cái thứ mà Trịnh Quân gọi là rạp chiếu phim, Chu Tình nghẹn họng không trân

trối được gì. Hắn sợ tới mức thiếu chút nữa sùi bọt mép. Trong tầng hầm dơ dáy bẩn thỉu, trên cái màn hình rộng thùng thình hiện ra hình ảnh của phim cấp 3 rất chi là khó coi cùng *** loạn đến cực điểm, mà người xem so với đám diễn viên trên màn ảnh đó còn phóng đãng kịch liệt hơn nhiều. Mặc dù nơi này có chút hôn ám, nhưng nhờ những tia ánh sáng phát ra từ màn hình vẫn có thể mơ hồ chứng kiến mấy chục đôi nam nữ đã bị cuộn phim tác động, lớn mật mà ôm nhau ngồi một chỗ hôn lưỡi, có mấy người còn khoa trương hơn, cứ thế mà trước mặt mọi người mây mưa thất thường.

Chu Tình lấy lại tinh thần, đương nhiên phản ứng đầu tiên là xoay người rời đi, hắn chết cũng không muốn lưu lại ở cái địa phương quỷ quái này, quá kinh khủng!

“Tiểu bảo bối, ngươi muốn đi đâu?”

Nhưng là nam nhân há có thể để cho hắn như ý muốn, đưa tay bịt miệng hắn lại, đem hắn ôm đến nơi góc tối hẻo lánh nhất mà ngồi xuống. Chu Tình muốn phản kháng, lại bị lời nam nhân làm cho im bặt.

“Bảo bối, ngươi tốt nhất đừng lên tiếng. Tất cả nam nhân ở đây hiện tại đều là dã thú, nếu để cho bọn hắn thấy bộ dạng tao phải biết của ngươi, nhất định sẽ toàn bộ nhào lên đem ngươi cưỡng *** chắc.” Trịnh Quân buông bàn tay đang che miệng

hắn ra, ở bên tai nhỏ giọng đe dọa.

“Vậy ngươi mau dẫn ta đi ra đi, ta không muốn ở chỗ này, van ngươi!” Chu Tình bị dọa nổi da gà, mắt nhìn những người đàn ông chung quanh đang trầm mê trong bể dục. Hắn theo bản năng lui vào trong ***g ngực của y, hai tay ôm chặt cổ y không rời.

“Chúng ta đã mua vé rồi, giờ bỏ đi không lãng phí sao. Chả lẽ ngươi chưa từng nghe lão sư nói qua phải biết quý trọng tiền bạc, ngay cả khi đó chỉ là một đồng nhỏ sao!” Thấy bộ dáng cầu khẩn đáng thương kia, nam nhân cũng chỉ quay đầu đi chỗ khác mà cười sáng lạn chứ không có đáp ứng hắn.

“Ngươi. . .” Chu Tình suýt phun một ngụm máu lên mặt y. Thần ah! Trên đời tại sao có thể có người hư hỏng vô lại như thế cơ chứ?

“Bảo bối, chúng ta thương lượng đi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn xem hết cái bộ phim này xong, ta lập tức mang ngươi rời đi liền. Được không?”

Chu Tình thật muốn cắn đại phôi đản trước mắt này một ngụm, y không phải cùng hắn thương lượng, căn bản chính là uy hiếp hắn. Hắn mới không muốn xem cái phim hạ lưu này, cũng không muốn ở chỗ này, người ở đây thật là khủng khiếp! Nếu như bọn họ thật sự như lời Trịnh Quân nói cùng lúc nhào lên đem hắn. . . Ah! Hắn chết không dám nghĩ tới chuyện ấy đâu!

Chu Tình đáng thương yên

lặng rơi lệ, còn Trịnh Quân ác liệt mà giương lên khóe môi. Thật đáng yêu! Bất quá cái này bé thỏ trắng cũng quá trắng rồi a! Y làm sao có thể để cho những nam nhân khác đụng vào hắn, hắn là của một mình y, ai cũng đừng nghĩ đụng vào được một sợi tóc gáy của hắn huống chi là . . .

“Tiểu tâm can, kỳ thật cái phim này xem rất tốt nha, nó là a phiến (e hèm aka phim 3x) hay nhất của năm đấy, đảm bảo ngươi xem xong lập tức dục hỏa đốt người!” Trịnh Quân cười bắt lấy đầu hắn, ép buộc hắn đem mặt hướng lên trên màn hình.

Khi thấy cảnh trên màn hình xong, Chu Tình lập tức ngây ra như phỗng, mắt trừng so với chuông đồng còn lớn hơn. Chính giữa màn hình lúc này là một nữ nhân ngoại quốc với dáng người siêu đầy đặn, toàn thân trần trụi quỳ sấp trên sàn nhà giơ bẩn giúp một nam nhân da đen cường tráng như trâu khẩu giao, còn hoa huyệt của nàng bị một cái khôi ngô da trắng trung niên thao làm , ba người đều thập phần phấn khởi, càng không ngừng dùng tiếng anh phun ra những lời *** tục hết mức.

Chu Tình xấu hổ tim đập, nghĩ dời ánh mắt, nhưng mà con mắt như bị ma khống chế vậy, không nghe theo sự điều khiển của hắn, cứ chăm chú nhìn nữ nhân bị làm đến rên rỉ không ngừng. Nữ nhân này lại làm hắn không thể nào không nghĩ tới

lúc chính mình bị Trịnh Quân thượng, là cỡ nào *** đãng, so với nàng còn ti tiện gấp mấy lần. Nghĩ đi nghĩ lại, hai cái mật huyệt vốn đã hấp hối vậy mà lần nữa khôi phục sức sống, dần dần có cảm giác hơn.

“Bảo bối, ngươi thực tao! Như thế nào mới xem người ta làm đã ướt như này!” Trịnh Quân vươn tay vào dưới váy hắn, tại hai cái mật huyệt đã ướt sũng của hắn tùy tiện sờ soạng vài cái cười *** đãng nói.

Chu Tình mắc cỡ nói không ra lời, ánh mắt như cũ nhìn chăm chăm lên nữ nhân trên màn hình kia. Biểu tình của nàng càng lúc càng vui vẻ, có phải hay không mỗi người khi làm sự kiện kia cũng đều rất thoải mái? Nhưng hai cái nam nhân ngoại quốc một xấu một đẹp kia thật sự có thể làm cho người ta thoải mái sao?

Chu Tình không khỏi cẩn thận đánh giá đến hai cái hung khí cao thấp di chuyển rất nhanh ở ‘miệng nàng’. Bọn hắn cái kia chính là rất lớn, nhưng đen sẫm, trông bẩn bẩn muốn chết, vẫn là cái Trịnh Quân đẹp mắt hơn. Chu Tình không tự chủ được gắng gượng nghĩ tới y. Cái kia của Trịnh Quân so với bọn hắn lớn hơn, nhưng mà rất đẹp, phi thường hung mãnh cường hãn, mỗi lần đều đem hắn khiến cho chết đi sống lại. Hắn vừa nghĩ vừa âm thầm nuốt nuốt nước miếng, phía dưới hai cái mật huyệt không khỏi bắt đầu

co rút.

“Ah ──” Trịnh Quân đột nhiên hung hăng bấm hoa châu của Chu Tình một cái, nhượng hắn vì đau nhức kêu ra tiếng.

“Ngươi làm gì?” Chu Tình quay đầu ủy khuất mà trừng y, đôi lông mày vì đau mà cong lại một chỗ. . .

“Tiểu tiện nhân, ngươi vừa rồi nhìn chằm chằm vào nam căn của hai cái tên ngựa đực ti tiện kia, có phải hay không nghĩ bị bọn hắn làm?” Âm thanh thô bạo còn mang theo ý tứ ghen tuông nồng đậm.

“Mới không có!” Chu Tình mắc cở chết được, hận không thể lập tức đào cái hố chui vào. Tốt mất mặt, cư nhiên bị Trịnh Quân phát hiện mình nhìn chỗ đó của người khác.

“Vậy ngươi sao cứ chằm chằm nhìn vào cái chỗ kia của bọn hắn?” Trịnh Quân hận không thể đem hai cái lão ngoại quốc trên màn hình kéo xuống làm thịt tại chỗ.

“Ta. . . Ta. . .” Chu Tình như thế nào mà không biết xấu hổ mà có thể nói ra sự thật cho y nghe.

“Mẹ kiếp, *** tiện kỹ nữ, lão tử còn không thỏa mãn ngươi hay sao, cũng dám nghĩ đến người khác cơ đấy! Lão tử hiện tại sẽ thành toàn ngươi, để cho mấy tên nam nhân dơ dáy ở đây cưỡng hiếp ngươi đủ!” Thấy hắn ấp a ấp úng, Trịnh Quân càng thêm nổi trận lôi đình.

“Ta. . . Ta. . .” Chu Tình như thế nào mà không biết xấu hổ mà có thể nói ra sự thật cho y nghe.

“Mẹ kiếp, ***

tiện kỹ nữ, lão tử còn không thỏa mãn ngươi hay sao, cũng dám nghĩ đến người khác cơ đấy! Lão tử hiện tại sẽ thành toàn ngươi, để cho mấy tên nam nhân dơ dáy ở đây cưỡng hiếp ngươi đủ!” Thấy hắn ấp a ấp úng, Trịnh Quân càng thêm nổi trận lôi đình.

“Không phải, ta không nghĩ đến người khác. Ta vừa rồi. . . Mới vừa rồi là chứng kiến cái kia của bọn hắn, liền nhớ tới cái kia của ngươi, cảm thấy thứ của bọn hắn hảo xấu, của ngươi na, cái kia. . .Tương đối. . . Tương đối dễ nhìn hơn hơn.” Chu Tình lắc đầu lia lịa, đỏ mặt giải thích nói.

“Nói nhảm, thứ của giống ngựa đực kia sao có thể được như của lão công ngươi. Nhục bổng này của lão công ngươi là thứ tốt nhất trên đời này a!” Trịnh Quân lập tức đổi giận thành vui, cao hứng mà hôn má Chu Tình, dương dương tự đắc mà bắt đầu khoác lác.

“Ah ──” trên màn hình bỗng nhiên truyền đến một tiếng hét lớn, Chu Tình tò mò quay đầu, chợt sợ tới mức trợn mắt há mồm.

Người da đen đem thứ từ trong miệng nữ nhân đó rút ra, lại để cho người da trắng ôm nữ nhân đứng lên, sau đó tại hoa huyệt vẫn còn đang chứa nam căn của người da trắng kia đem cực lớn đâm mạnh vào. Nữ nhân rõ ràng rất đau, hạ thể của nàng chảy rất nhiều máu, nhưng mà hai nam nhân căn

bản mặc kệ, chỉ biết là dùng sức mà va chạm, trừu sáp.

Rõ ràng là hình ảnh rất tàn nhẫn, nhưng mà Chu Tình lại nảy lên một cảm giác rất kỳ quái, hai cái mật huyệt khát khao mà ngọa nguậy, gắng gượng chặt chẽ bao vây lấy thứ lạnh như băng bên trong.

“Tiểu *** phụ, lại muốn rồi phải không! ‘Đại muội muội’ cùng ‘Tiểu muội muội’ kẹp rất chặt nha!” Nam nhân dùng ngón tay ma sát, đùa lấy hai cái cửa huyệt.

“Không, phải . . Đích thị là do xuân dược.” Chu Tình kiên quyết không thừa nhận.

“Tiểu phiến tử, ngươi lừa ai ah! Dược đã sớm hết công hiệu rồi!” Trịnh Quân cười lạnh, không chút khách khí mà vạch trần lời nói dối của hắn.”Muốn nói thì cứ nói ra, ta lập tức cho ngươi, ngươi không cần phải thẹn thùng.” Đầu gối y đỉnh vào hai cái kiều nộn cánh hoa, vải jean thô ráp cứ thế mà ra sức ma sát lấy hai cái cửa huyệt đã ướt đến rối tinh rối mù.

“Cho. . . Cho ta. . .” Khoái cảm mãnh liệt dần đem Chu Tình cắn nuốt, làm cho hắn không thể không nam nhân mở miệng.

“Bé ngoan! Lão công sẽ để món đồ chơi trong cơ thể ngươi hảo hảo yêu thương ngươi.” Trịnh Quân câu khóe môi lên, muốn bật điều khiển lên làm cho phân thân giả bên trong dao động.

“Không. . . Ta không muốn chúng. . . Ta. . . Ta muốn ngươi. . . Thứ ta muốn chính là

cái kia của ngươi.” Chu Tình lắc đầu, đối nam nhân thẹn thùng nhỏ giọng khóc nói.

Hắn không bao giờ … nữa muốn cái đồ vật lạnh như băng kia chơi hắn, vật kia một điểm nóng ấm cũng không có, sẽ để cho hắn có cảm giác sợ hãi. Hắn còn là ưa thích bảo kiếm lúc nào cũng nóng hổi của Trịnh Quân, mặc dù nó mỗi lần đều đem hắn khi dễ rất thảm, nhưng mà nhiệt độ nóng cháy kia cho hắn có cảm giác hảo an toàn.

“Mẹ kiếp, ngươi thực biết cách làm lão tử vui vẻ, lão tử lập tức để cho ‘Tiểu đệ đệ’ này làm chết cái đồ lẳng lơ nhà ngươi!” Trịnh Quân hưng phấn mà mắng, y tuy từng nghe qua mấy lời nói còn phóng đãng hơn này.., nhưng mà chưa bao giờ kích động như thế, thỏa mãn như thế.

Trịnh Quân đem Chu Tình xoay người mặt đối với mình, vội vội vàng vàng móc ra cự long của bản thân, kéo váy của hắn lên thô bạo mà trực tiếp chọc qua hoa huyệt còn kẹp lấy phân thân giả không có có một tí khe hở nào của hắn. Chu Tình lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết dọa người, nhưng lại bị Trịnh Quân đoạt trước một bước dùng miệng ngăn chặn.

“Ô. . . U-a..aaa U-a..aaa. . . Ô ô. . .” Hạ thể bị xé nứt kịch liệt đau nhức, nhượng Chu Tình đau đến nhanh điên rồi, hắn chỉ có thể ôm chặt lấy đầu nam nhân mà thôi.

Trịnh Quân

bởi vì lời nói của hắn mà trở nên kích động vô cùng, hoàn toàn biến thành một đầu dã thú, vừa mạnh mẽ đâm vào hoa huyệt nóng hầm hập xong lập tức mở chốt chạy của phân thân giả lên. Phối hợp với tiết tấu của nó mà hung mãnh thao làm Chu Tình.

“Lẳng lơ, ngươi không phải mới vừa rất hâm mộ gái Tây kia bị hai cái kê kê chọc vào sao? Hiện tại ngươi so nàng còn hạnh phúc hơn nha, có những ba cái kê kê thao làm, có phải hay không rất thoải mái à?” Trịnh Quân một tay ôm Chu Tình, một tay vói vào ngực hắn vân vê chơi lấy hai đầu nhũ trắng mịn.

Đáp lại hắn chính là tiếng kêu mơ hồ thảm thiết, Chu Tình cảm giác mình sắp chết, thân thể của hắn sẽ bị ba cái đáng sợ hung khí làm hư mất, chúng muốn đem hắn xé ra. Nhưng mà qua thêm một chút, đợi Chu Tình dần dần thích ứng cái loại kích thích đau nhức này, hắn bắt đầu cảm giác được một loại khoái cảm hồn tiêu phệ cốt. Rất nhanh hắn đã chìm đắm trong loại cảm giác mất hồn này.

Ba cái vừa thô vừa to phân thân từ các vị trí khác nhau trừu sáp, đâm vào hai cái hoa huyệt, bên trong mỗi một tấc da thịt mềm mại đều đau đến xót cả lên. Không chỉ có phía trước hoa huyệt chảy ra mật dịch, mà ngay cả cúc lôi đằng sau cũng đạt đến hạnh phúc mà tiết ra dịch ruột non.

Chu Tình

co chặt thân thể, hưng phấn đến toàn thân đều nổi da gà rồi, ngay cả ngón chân cũng hưng phấn đến gập cong lại. Hảo bổng! Muốn chết rồi a! Hắn sắp bị làm chết tươi rồi, trước kia một cái phân thân đã muốn đem hắn cảo chết, hiện tại ba cái cùng nhau còn không phải muốn lấy mạng hắn sao!

Trịnh Quân cùng phân thân giả động tác càng lúc càng nhanh, Chu Tình vì kích động mà nước mắt chảy ròng, nếu như không phải nhờ môi Trịnh Quân bịt lại, hắn chỉ sợ sớm đem nóc nhà khóc đến bay rồi. Không có chỗ phát tiết khoái cảm, hắn chỉ còn biết điên cuồng mà ôm chặt lấy tấm lưng cường tráng của Trịnh Quân.

Trịnh Quân chỉ mặc một kiện sơ mi, lưng của y bị móng tay sắc nhọn để lại vô số vết máu, nhưng mà y tuyệt không cảm thấy đau nhức, bởi vì y cũng đã hoàn toàn mê muội trong cái khoái cảm hủy thiên diệt địa này rồi.

Trịnh Quân không phải lần đầu ngoạn trò chơi nhưng cảm giác này thực sự quá tuyệt vời! Chu Tình hoa huyệt so với nữ nhân khác còn muốn chặt hơn rồi, nay lại tăng thêm một cây phân thân giả, trở nên nhỏ đến mức khó lòng mà di chuyển, ở trong cái không gian nhỏ hẹp tiêu hồn kia mà ra sức xuyên qua thật sự là chuyện vui sướng nhất trên đời. Hơn nữa phân thân giả chấn động không khỏi ma sát hoa huyệt, cũng

ma sát với cái của y, mang cho y song trọng khoái cảm. Quan trọng nhất là người đang nằm trong lòng ngực thỏa mãn y như thế là Chu Tình. Sự thật này là nguyên nhân chính làm y sung sướng tột cùng.

Bởi vì bọn hắn ngồi ở cái địa phương tối tăm nhất, vừa rồi lại không có phát ra tiếng động to lớn gì, nên cũng không có bất kỳ người nào phát hiện bọn hắn đang làm một cái sự tình vô cùng *** loạn. Thế là bọn hắn cứ như vậy trước mặt mọi người kịch liệt giao hoan, đạt đến cao trào chưa bao giờ có. . .

“Tiểu *** ô, có phải hay không sướng muốn chết rồi, lưng lão tử đây đều bị ngươi cào rách rồi đó a!” Trịnh Quân thở gấp, nghỉ ngơi trong chốc lát mới từ hoa huyệt bên trong rút ra.

“. . . Đừng. . . Dậy không nổi. . .” Chu Tình hoàn toàn xụi lơ trên người y, hắn bây giờ là thật sự một điểm khí lực cũng không có. Nhìn quần áo rách rưới cùng với cái lưng đầm đìa máu của y, hắn vừa thẹn vừa mắc cở.

“Ta cảm thấy thực là có lỗi. Đến, ta giúp ngươi ngoạn thêm vài lần nữa!” Trịnh Quân nói xong lại duỗi tay chơi lấy hoa châu của hắn.

Chu Tình kinh hãi, ngay tức khắc cầu xin tha mạng: “Không muốn! Ngàn vạn lần đừng có lại làm nữa, chỗ đó đều bị ngươi làm lạn rồi!”

“Ta chính là muốn chơi nát nó, ai kêu ngươi chỉ quan tâm

đến con chó chết kia, một chút cũng không để ý ta. Hừ!” Trịnh Quân mân mê miệng, sinh khí hung ác đem hoa châu của hắn bấm một phát, Chu Tình liền hừ nhẹ. Kỳ thật hôm nay chơi nhiều lần như vậy, y cũng mệt mỏi rồi, không có khả năng lại chơi tiếp trong một thời gian.

Chu Tình bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai Trịnh Quân tra tấn hắn cả ngày, là do ăn dấm chua với Tiểu Hoa. Chu Tình vừa bực mình vừa buồn cười, đã lớn như vậy thế mà đi ghen với một con chó nhỏ, thật sự là không biết nói sao cho phải!

“Thực xin lỗi á…, đừng nóng giận được không, ta lần sau không dám nữa.” Trong lòng bất đắc dĩ thở dài, Chu Tình hai tay hợp lại một chỗ, đáng thương mà cầu khẩn.

“Ta mới không có tức giận, là ngươi tự mình suy diễn. Ta mới không có bởi vì nhìn cảnh ngươi che chở cho cái kia chó chết mà siêu khó chịu.” Vẻ mặt đáng yêu của hắn tuy làm cho giận giữ của Trịnh Quân lập tức biến mất, nhưng mà ngoài miệng y như cũ vẫn phi thường ngoan ngạnh.

“Hảo, ngươi không có tức giận, là ta hiểu lầm!” Lời nói cùng biểu hiện của y không hề tương đồng chút nào, nhượng Chu Tình thiếu chút nữa bạo dạn cười ra tiếng, nhưng sợ càng thêm chọc giận Trịnh Quân, hắn đành phải dốc sức liều mạng nhịn xuống.

Trịnh Quân hừ lạnh một tiếng, Chu Tình ôm

lấy cổ của hắn, ngượng ngùng mà làm nũng nói: “Lão. . . Lão công, ta đều bị ngươi trừng phạt thành như vậy, ngươi tha thứ ta đi, đem mấy cái kia lấy ra đi, được không?”

Chu Tình dần dần nắm rõ tính cánh Trịnh Quân, biết rõ y là ưa mềm không ưa cứng, đối với y nhất định phải hống hống mới được. Mặc dù hướng Trịnh Quân gọi lão công, lại còn làm nũng với y, làm hắn thật sự xấu hổ, nhưng mà hai cái địa phương đó thật là khó chịu, rất muốn nhanh chóng đem mấy cái hung khí khủng bố tống ra ngoài.

Trịnh Quân quả nhiên lập tức long tâm đại duyệt (cực kỳ vui mừng), hôn cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi của Chu Tình.”Từ lúc nào miệng mồm trở nên ngọt như vậy rồi, bất quá lão công rất thích, lại gọi thêm vài tiếng ‘lão công’ cho ta nghe .”

Vì muốn lấy ra hung khí trong cơ, Chu Tình đành phải nhịn xuống cảm giác thẹn, e ấp ở bên tai nam nhân kêu lên: “Lão. . Lão công, lão công, lão công. . .” Mỗi một tiếng kêu như làm khuôn mặt hắn phiến hồng thêm một phần, còn lòng Trịnh Quân tức thì ấm thêm một phần.

“Lần này tha thứ ngươi, nếu như còn dám có lần sau, ta sẽ đem ngươi cởi sạch cột vào cái cây ngoài đường, gọi tất cả mọi người đến xem ta là như thế nào chơi nát hai cái *** huyệt của ngươi.” (câu này chém TT)Trịnh

Quân ‘tuyên bô’ trước khi ‘phóng thích’ cho Chu Tình. Ban đầu theo kế hoạch, Trịnh Quân còn muốn đem mấy cái phân thân giả đặt ở trong cơ thể hắn hai ngày, nhưng ai bảo vài tiếng lão công của Chu Tình đem y làm đến bây giờ đầu óc vẫn còn choáng váng đây này!

“Lưu manh!” Chu Tình gắt giọng, cái này bại hoại chỉ giỏi ngày ngày đêm đêm bày ra mấy trò hạ lưu khi dễ, tra tấn hắn.

“Ngươi nói cái gì? Có phải hay không còn không có bị trừng phạt đủ ah!” Trịnh Quân nguy hiểm mà nheo lại mắt.

“Thực xin lỗi, ta sai rồi!” Chu Tình lập tức nhận lỗi, đôi mắt to ngập nước đáng yêu mà nhìn y, bộ dáng kia hảo khả ái. Đùa sao! Trừng phạt thêm lần nữa liệu cái mạng này của hắn có còn hay không a!

“Ngươi như thế nào đáng yêu như thế ah!” Trịnh Quân bị hắn chọc cho cười to.”Tiểu *** phụ, đem mông nâng cao lên chút, lão công lấy hai cái *** cụ đó ra cho ngươi.” Trịnh Quân sủng nịch véo cái mũi của hắn.

Chu Tình đỏ mặt, nắm lấy bả vai y, hơi nhấc mông, Trịnh Quân thuận tiện mà đem tay vươn vào giữa hai chân hắn. Y dễ dàng mà lần mò đến hai cái động nhiều lần đưa mình lên đến thiên đường, hai chích bàn tay lớn đồng thời bắt lấy giả phân thân bên trong, dùng sức kéo một phát, phân thân liền ra khỏi hai cái mật huyệt tiêu hồn kia.

“Ah!” Tuy

Trịnh Quân không có ý xấu, chỉ nhẹ nhàng rút phân thân giả ra, nhưng mà là rút ra rất nhanh. Thân thể Chu Tình mẫn cảm vô cùng, trong nháy mắt phân thân ly khai ra ngoài đã ma sát đến nhục bích, kích thích hắn rên nhỏ vài tiếng.

“Chậc chậc, thật xứng danh là tiểu tao hóa mà, làm cái gì cũng có thể vui vẻ như vậy a.” Trịnh Quân đối với trình độ mẫn cảm của hắn lại một lần nữa líu lưỡi, đem hai cái phân thân giả dính đầy hắn mật dịch hòa dịch thể của mình cất vào trong túi áo, ôm Chu Tình đứng lên đi ra rạp chiếu phim ***.

Trở lại trên xe, không có phân thân giả trong người áp bách, Chu Tình một đêm không ngủ lại bị tra tấn cả nãy giờ, rất nhanh tựu mệt mỏi mà chìm vào mộng đẹp, nhưng chưa hưởng thụ được gì đã bị Trịnh Quân đánh thức rồi.

“Ta mệt mỏi quá, ngươi để cho ta nghỉ một lát thôi a!” Chu Tình trong đầu hiện giờ chỉ có ‘ngủ’, thương cảm mà van nài.

“Không cho phép ngủ! Bảo bối, ta có cái này muốn cho ngươi.” Trịnh Quân đem Chu Tình quay người đối mặt với chính mình.

“Là cái gì chứ?” Chu Tình ngay cả hứng thú cũng không có, hắn hiện tại chỉ muốn ngủ.

“Cái này!” Trịnh Quân cười thần bí, từ chỗ ngồi phía say lấy ra một con phấn hồng trư cực lớn đưa cho hắn, này chính là thứ bọn hắn thấy

lúc nãy. Cũng chính là thứ Chu Tình thích nhưng lại không dám mua.

“Đây không phải con heo ban nãy sao?” Chu Tình buồn ngủ bỗng bay đau mất tiêu, vẻ mặt kinh hỉ mà nhìn phấn hồng trư siêu cấp dễ thương.”Ngươi mua lúc nào cơ chứ?” Trịnh Quân từ lúc đầu đến giờ đều ở cùng một chỗ với hắn, hắn như thế nào không biết y mua cái này.

“Bí mật! Thích không?” Trịnh Quân mỉm cười. Kỳ thật hắn là thừa dịp thời điểm Chu Tình không chú ý mua, sau đó dùng thủ thuật che mắt mà đem phấn hồng trư dấu đi, bởi y trước đây cũng vì cao hứng mà học được một chút ‘ma thuật’ a!

Chu Tình kích động gật đầu, Trịnh Quân cư nhiên làm hắn bất ngờ ngoài dự kiến. Đây còn là lần đầu tiên có người tặng quà cho hắn, hắn thật là cao hứng! Nhưng mà. . . Chu Tình trong đầu bỗng nhiên hiện ra hình ảnh mẫu thân với vẻ khiêm khắc, khuôn mặt nhỏ nhắn tung tăng như chim sẻ liền xị xuống.

“Làm sao vậy?” Trịnh Quân khó hiểu hắn như thế nào đột nhiên biến sắc.

“Mặc dù ta rất thích quà ngươi tặng, nhưng mà ta không thể nhận được, thực xin lỗi!” Chu Tình áy náy mà đối y xin lỗi.

“Là vì mụ mụ ngươi sao?” Biểu tình cay đắng của hắn làm Trịnh Quân nhanh chóng đoán được nguyên nhân.

“Ừm! Mẹ ta không cho phép ta chơi những vật này.” Chu Tình có chút kinh ngạc vì y sao có thể biết, nhưng mà rất nhanh hắn đã thông suốt. Trịnh Quân từng nói đã điều tra qua hắn, vậy y đương nhiên hiểu rất rõ mọi chuyện của nhà hắn.

“Đồ đần! Ngươi không biết giấu đi sao! Không để mụ mụ ngươi thấy, chẳng phải OK rồi sao!” Trịnh Quân đối với Chu Tình ngu ngốc của Chu Tình im lặng đến cực điểm.

“Có thể chứ?” Chu Tình rõ ràng động tâm rồi. Hắn thật sự rất ưa thích phấn hồng trư, đã vậy đây còn là đồ Trịnh Quân cho hắn nữa.

“Đương nhiên có thể! Tin ta đi, chỉ cần ngươi không nói, mụ mụ ngươi sẽ không biết.” Trịnh Quân bây giờ trông cực kỳ giống lão sói xám đang dụ dỗ tiểu bạch thỏ nha!

“Cảm ơn ngươi!” Cảm thấy lời y nói rất có đạo lý, Chu Tình quyết định nhận lấy lễ vật của y, ngẩng đầu ngượng ngùng ở trên mặt y hôn một cái.

Đây là lần đầu hắn chủ động hôn Trịnh Quân, Trịnh Quân hóa đá ngay tại chỗ. Chu Tình sau khi hôn xong vội vàng đem mặt chôn ở bên trong phấn hồng trư, khuôn mặt vì xấu hổ mà đỏ lên giống như mông khỉ vậy.

Trịnh Quân sau nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại,nội tâm nhảy nhót điên cuồng. Xong nắm phấn hồng trư ném tới ghế đằng sau, ôm lấyChu Tình đè lên môi hắn. Chu Tình e lệ vùng vẫy hai cái, mới nhắm mắt lại tiếpnhận nụ hôn vừa bá đạo lại ngọt ngào của y. . .

=================