Luyến tình – CHƯƠNG 8

       

CHƯƠNG 8

Hùng kê hát vang, ngày mới tảng sáng, rất nhiều người còn trầm mê mộng đẹp, chỉ có duy nhất trong phòng bếp của tòa nhà nào đó truyền ra thanh âm rất nhỏ. Một mỹ thiếu niên tướng mạo tú lệ, mặc tạp dề thuần thục mà làm bữa sáng.

“Uông uông uông. . .” Bỗng một đáng yêu tiểu cẩu với hoa văn màu đen từ đâu chạy tới, ở bên chân thiếu niên đảo quanh.

“Tiểu Hoa, buổi sáng tốt lành!” Chu Tình ngồi xổm xuống, cười tủm tỉm mà sờ đầu Tiểu Hoa.”Ta hôm nay làm cháo hoa ngươi yêu thích nhất ah!”

“Uông uông uông. . .” Tiểu hoa cao hứng mà kêu to.

“Hư! Nhỏ giọng một chút, miễn không đem Đại Ma Vương đánh thức, y sẽ sinh khí đó!” Chu Tình nói. ‘Đại Ma Vương’ là hắn cùng tiểu hoa vụng trộm đặt cho Trịnh Quân.

Vừa nhắc tới Trịnh Quân, Tiểu Hoa lập tức sợ tới mức lạnh run, ngoan ngoãn chạy đến một góc nhà, không dám lại phát ra một điểm thanh âm nào nữa.

Thấy thế, Chu Tình bất đắc dĩ thở dài. Từ lần trước cắn Trịnh Quân xong, Tiểu Hoa trở nên sợ Trịnh Quân cực kỳ, măc dù về sau Trịnh Quân không có lại trách nó lần nào, còn chủ động đề nghị thu dưỡng nó, cho nó một cái gia đình ấm áp.

Nghĩ đến Trịnh Quân, Chu Tình khuôn mặt nhiễm lên một vòng ửng đỏ. Sự tình ở cái rạp chiếu phim tình

dục kia đã qua đã hơn hai tháng, trong khoảng thời gian đó quan hệ giữa hắn và Trịnh Quân đột nhiên cũng tiến triển mạnh lên. Còn tâm của hắn cùng thân thể đồng dạng đều có những sự chuyển hóa nghiêng trời lệch đất.

Suốt hai tháng, Trịnh Quân một mực buộc hắn ở tại nhà y, hai người hoàn toàn một tấc cũng không rời, tựa như song bào thai vậy. Không chỉ có cùng đi học, cùng nhau ăn cơm, cùng ngủ một chỗ, mà ngay cả. . . Đi nhà nhỏ đều cùng đi, cái này đương nhiên là yêu cầu của cái tên bá đạo cuồng đó.

Bất quá y tuy rất bá đạo, nhưng mà đối với hắn lại càng ngày càng ôn nhu, càng ngày càng tốt. Duy nhất chỉ có ngoại trừ lúc làm chuyện kia, y vẫn như cũ thích ra mấy ý xấu cổ quái đương thời điểm quan trọng, buộc hắn nói những lời hạ lưu khó nghe. . .

“Tiểu tâm can, đang suy nghĩ chuyện gì xấu à? Xấu hổ thành như vậy.” Bỗng nhiên có hai cánh tay từ phía sau ôm lấy eo nhỏ nhắn của Chu Tình.

Nghe vậy, Chu Tình ngượng ngùng mà quay đầu lại, đập vào mắt chính là khuôn mặt tuấn mỹ tà mị, mà chủ nhân của bộ mặt tuấn tú kia vậy mà không mảnh vải che thân, toàn thân trần trụi.

“Ngươi tại sao lại không mặc quần áo?” Chu Tình thẹn thùng mà mắng. Trịnh Quân cái này đại sắc lang có một điểm kỳ quái là ở nhà không mặc quần

áo, lão cứ thích để thân thể trần truồng chạy khắp nơi.

Chu Tình không biết Trịnh Quân là cố ý, bởi vì y muốn nhìn thẹn thùng đáng yêu bộ dáng của hắn, hơn nữa còn thuận tiện cho y “Làm việc” .

“Ở nhà ăn mặc không thoải mái, ta đã nói qua cả trăm lần rồi! Hơn nữa vóc dáng của ta đẹp như này, dấu diếm thì thật là lãng phí.” Trịnh Quân tuyệt không cảm thấy cảm thấy thẹn, còn cố ý làm mấy tư thế rất MAN, khoe khoang chính mình cường kiện khí lực.

“Ngươi. . . Ta không cùng ngươi nói chuyện nữa đâu!” Chu Tình sinh khí mà xoay người tiếp tục làm bữa sáng, nam nhân ngụy biện một đống lớn, chính mình căn bản nói lại y không nổi.

“Lão bà. . .” Trịnh Quân lần nữa từ phía sau ôm hắn, đem đầu tựa ở trên vai hắn, thanh âm khàn khàn mà khẽ gọi.

“Cái . . . Cái gì?” Hô hấp nóng bỏng của nam nhân phả tại Chu Tình mẫn cảm gáy, lại để cho hắn toàn thân phát run. Hắn sợ nhất nam nhân như vậy gọi hắn, bởi vì này đại biểu cho đầu dã thú vừa mới ‘ăn’ đã muốn phát tình.

“Ta đói bụng!” Thấp thẩm tiếng nói tựa như Satan, ma âm đồng dạng có sức hấp dẫn không nói nên lời.

“Ta lập tức sẽ đem bữa sáng làm tốt, ngươi chờ một chút.” Chu Tình giả ngu. Hắn thực hoài nghi Trịnh Quân có phải hay không quái vật, tính dục mạnh đến nổi dọa

người, rõ ràng đêm qua mới làm bốn lần, như thế nào sáng nay bắt đầu lại muốn ôm hắn.

“Ta đây ăn ngươi đã khỏe rồi !” Trịnh Quân cười tà, cúi đầu vừa cắn vừa liếm láp lỗ tai mẫn cảm của Chu Tình, hai tay sờ lên bộ ngực đầy đặn vân vê, ở nhà Trịnh Quân không cho Chu Tình mang nịt ngực.

“U-a..aaa ừm. . . Đừng nháo! Ta đang làm bữa sáng.” Chu Tình uốn éo, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi phun ra tiếng rên rỉ mê người, nhượng Trịnh Quân này đầu dã thú càng thêm tâm viên ý mã.

“Chờ ta ăn no, ngươi làm tiếp.” Trịnh Quân không để ý tới, tiếp tục đùa bỡn điểm mẫn cảm của hắn.

“Ô. . . Cầu ngươi đừng. . . Chơi. . .” Chu Tình thân thể đã hoàn toàn bị Trịnh Quân điều giáo, chỉ là mấy cái động tác đơn giản cũng có thể để cho hắn nhanh đứng không yên.

“Đây không phải chơi, đây là đang thương ngươi.” Trịnh Quân cười xấu xa, bàn tay lớn đi vào giữa hai chân hắn, *** mà cách quần đâm vào hoa huyệt Chu Tình. Cứ như vậy trực tiếp khiêu khích. Đã bị Trịnh Quân dạy dỗ thành thứ đồ chơi tình ái, Chu Tình như thế nào chịu được, tất cả lý trí toàn bộ bay đến cửu tiêu vân ngoại, thân thể nhuyễn tại trên người y, mặc cho nam nhân muốn làm gì thì làm.

“Ah ah. . . Điểm nhẹ ── ừm. . . Muốn bay, Hảo bổng. . . Ah ah ah.

. .” Trong phòng bếp rất nhanh tựu truyền ra tiếng khóc lóc ngọt ngào của Chu Tình, nhưng mà Tiểu Hoa nãy giờ một mực trốn trong góc không có lại như lần trước “Anh hùng cứu mỹ nhân”, mà là quái dị mà lắc đầu lắc đuôi, mắt rơi xuống hai hàng lệ. . .

Chu Tình toàn thân bủn rủn mà ở trên mặt ghế, vô ý mà nhìn ra phong cảnh đang dần tiêu thất bên ngoài. Mệt mỏi quá! Rõ ràng đã nói chỉ làm một lần, nhưng mà Trịnh Quân cái này sắc ma nói không giữ lời, đem hắn lăn qua lăn lại ba lượt mới thả ra, nếu như ngày nào cũng bị y làm như thế, hắn có ngày cũng sẽ bị đùa chơi chết trên giường

Mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã nhanh tám giờ rồi, không biết có đến trễ không nữa. Mặc dù theo Trịnh Quân cho dù trốn học, lão sư cũng không dám nói gì, nhưng hắn cảm thấy thân là học sinh cần phải có phong thái của học sinh, không nên đến muộn, thiếu phép tắc.

Quay sang nhìn Trịnh Quân vừa lái xe, một bên ngâm nga hát, thần thái phi dương. Chu Tình xinh đẹp lông mày có chút chau lên. Gần đây hắn thường xuyên sẽ nghĩ đến Trịnh Quân có can hệ gì với hắn, bọn hắn đến cùng là quan hệ như thế nào?

Hắn không biết Trịnh Quân nghĩ như thế nào, tâm của y chỉ có một mình y biết rõ tinh tường. Không biết từ lúc nào, hắn đối với Trịnh Quân

đã sinh ra tình cảm đặc thù không nên có. Trịnh Quân không chỉ là người đàn ông đầu tiên của hắn, còn là người đối với hắn tốt nhẩt, thương hắn, quan tâm hắn. Bản thân hắn một mực cô độc thật sự không có biện pháp kháng cự sự bá đạo ôn nhu của y, dù hắn biết rõ đây là điều không tốt.

Hắn hiện tại phi thường sợ hãi, hắn rất sợ Trịnh Quân chỉ coi hắn trở thành món đồ chơi ti tiện, hiện tại hết thảy cũng chỉ là trò chơi của y. Tuy y luôn thâm tình chân thành gọi hắn lão bà, nói hắn thật đáng yêu, thật xinh đẹp, thế nhưng y cho tới bây giờ cũng chưa lúc nào nói yêu hắn.

Hơn nữa gần đây hắn từ miệng Lưu Dương nghe được một chuyện, Trịnh Quân bất luận hòa kẻ nào cũng sẽ không cùng nhau ở một chỗ quá ba tháng. Hắn và Trịnh Quân cùng một chỗ cũng đã ba tháng, hắn rất sợ Trịnh Quân tùy thời sẽ cùng hắn nói tái kiến. Hiện tại vô luận là tâm hay thân thể của hắn không thể ly khai Trịnh Quân rồi, hắn không dám tưởng tượng nếu như Trịnh Quân không cần hắn nữa, chính mình sẽ sống thế nào về sau.

Nhiều lần hắn thậm chí nghĩ hỏi Trịnh Quân đối với hắn như này là ý gì, nhưng mà lại không dám, hắn sợ điều Trịnh Quân nói ra là đáp án làm hắn tan nát cõi lòng. . .

“Ọe. . .” Bỗng nhiên trong dạ dày truyền

đến một hồi đau quặng, Chu Tình khó chịu che miệng lại nôn ra một trận.

“Lão bà, làm sao vậy?” Trịnh Quân tức thời quan tâm mà hỏi thăm.

“Không có việc gì, chỉ là có chút không thoải mái.” Chu Tình lắc đầu. Gần đây không biết làm sao, hắn lúc nào cũng cảm thấy muốn ói ra, còn đặc biệt muốn ăn đồ chua nữa.

“Vậy chúng ta không đến trường nữa, ta đưa ngươi về nhà nghỉ ngơi.” Trịnh Quân đề nghị.

“Không cần! Ta nghỉ chút thì lập tức tốt lên rồi.” Từ khi cùng Trịnh Quân cùng một chỗ về sau, Trịnh Quân thường xuyên dẫn hắn trốn học, tình hình học tập của hắn rớt xuống ngàn trượng, tụt dốc không phanh, giờ không thể lại trốn học tiếp.

“Được rồi! Nhưng nếu như thật sự không thoải mái ngươi phải nói, đừng cố chống cự làm gì!” Trịnh Quân vốn định cưỡng ép dẫn hắn trở về, nhưng là Lưu Dương hẹn y đến trường, nói có chuyện đại sự muốn thương lượng, đành phải đau lòng mà đáp ứng.

“Ta biết!” Một mạt cười hiện lên khuôn mặt có chút tái nhợt. Thấy Trịnh Quân đau lòng vì mình, Chu Tình tựu cảm thấy thật hạnh phúc, trong nội tâm ấm áp, dù vô cùng có khả năng là Trịnh Quân làm bộ.

“Ta đây tăng tốc một chút, tranh thủ thời gian tới trường học cho ngươi nghỉ ngơi.” Trịnh Quân tăng tốc độ xe, rất

nhanh liền đi tới trường học.

“Chị dâu , chào buổi sáng!” Chu Tình vừa xuống xe, Lưu Dương sớm đợi ở cửa trường học cười hì hì kêu lên.

“Chào buổi sáng!” Chu Tình ngại ngùng mà trả lời. Mặc dù hắn và Lưu Dương, Khương Bân trong khoảng thời gian này quen thuộc hơn rất nhiều, ở chung cũng không tệ, nhưng mà hắn vẫn còn không quen bọn họ gọi hắn như vậy.

“Ngươi đến phòng học trước đi, ta sẽ đến sau.” Trịnh Quân hướng Chu Tình nói.

“Hảo!” Chu Tình biết rõ bọn y có việc muốn nói, mình ở đây không tiện, nhu thuận gật đầu.

Cùng mấy người đó nói từ biệt xong, Chu Tình một thân một mình đi vào trường học. Nhưng mà vừa đi vài bước, lại một hồi ác tâm, lần nữa nôn mửa liên tục, hắn đành phải ngồi vào bồn hoa bên cạnh ghế đá nghỉ ngơi.

Nôn ọe trong chốc lát, Chu Tình thở hồng hộc mà xuất ra khăn tay lau vết bẩn ngoài miệng. Hắn nôn mửa càng ngày càng nhiều rồi, có phải hay không bị bệnh? Không bằng gọi điện thoại hỏi XXX một chút là tốt rồi, XXX là tổng đài chuyên xử lý mấy việc như này. Chu Tình bởi vì bí mật thân thể không dám tới gặp bác sĩ, có cái gì ốm đau đều là gọi điện thoại hỏi XXX, sau đó lại mua thuốc tương ứng uống.

Chu Tình móc ra điện thoại Trịnh Quân mua cho, bấm số XXX, bên tai lập

tức truyền đến một đạo dễ nghe nữ âm, hắn đem bệnh trạng của mình nói cho đối phương biết.

“Tiểu thư, theo như lời ngươi nói, ngươi hẳn là mang thai!” Đối phương sau khi nghe xong cười nói, nàng nghe thanh âm Chu Tình qua điện thoại liền tưởng hắn là nữ sinh.

“Cô. . . Cô nói cái gì?” Trời có nắng thì cũng chỉ là đến mức đổ mồ hôi mà thôi, Chu Tình quả thực không thể tin được lỗ tai của mình.

“Tiểu thư, ngươi hẳn là mang thai!” Đối phương lần nữa lặp lại.”Bất quá ta đề nghị ngươi hay là đi bệnh viện kiểm tra một lần thì tốt hơn nhiều.”

“. . . Cám ơn!” Chu Tình run rẩy mà cúp điện thoại, đầu óc rối thành một cục. Trời ạ! Hắn vậy mà mang thai! Bất quá cái này cũng rất bình thường, hắn tuy là song tính nhân nhưng vẫn có tử cung, có thể như nữ nhân bình thường mang thai, hơn nữa Trịnh Quân còn làm nhiều lần như vậy, không có thai mới là việc lạ. Hiện tại phải làm sao bây giờ?

Mụ mụ vẫn luôn chờ hắn trưởng thành, lập tức sẽ đưa hắn đến Mỹ làm phẫu thuật biến tính, trở thành nam nhân chân chính, nhưng hắn bây giờ lại mang thai! Mụ mụ biết rõ nhất định sẽ đánh chết hắn. Hay là lén bỏ đi bảo bảo? Không! Chu Tình lập tức phủ định. Đây chính là một tiểu sinh mệnh, như thế nào có thể giết chết, hơn nữa đây

chính là cục cưng của hắn và Trịnh Quân cơ mà.

Vô luận như thế nào hắn nhất định phải bảo vệ tốt tiểu sinh mệnh này, Chu Tình đưa tay vuốt bụng, biểu tình kiên định không gì sánh được. Hiện tại chính mình ngàn vạn lần không thể sợ hãi, ngẫm lại đến cùng làm như thế nào mới tốt nhất. Có lẽ nên nói cho Trịnh Quân, để y nghĩ biện pháp, nhưng mà không biết Trịnh Quân khi biết hắn hoài bảo bảo sẽ có thái độ như nào đây?

“Bảo bối, ngươi tại sao lại ở chỗ này?” Trên đỉnh đầu truyền đến một đạo tiếng nói trầm thấp đầy tình tứ.

“Trịnh Quân!” Chu Tình lại càng hoảng sợ, bối rối ngẩng đầu.

“Bảo bối, ta cho ngươi biết chuyện này, nhất định đem ngươi làm cười chết mất.” Trịnh Quân ngồi vào bên cạnh hắn, ôm vai của hắn cười nói.

“Chuyện gì?” Chu Tình tâm loạn như ma, có nên nói cho Trịnh Quân nghe chuyện bảo bảo không? Hắn sợ khi nói xong rồi, Trịnh Quân hội sẽ giống như mấy nam chính trên phim truyền hình kia, nhẫn tâm bắt người yêu đi phá thai.

“Dương tiểu tử thúi kia phải làm cha! Ha ha. . .”

“Cái gì?” Chu Tình khiếp sợ há to mồm, đây là lần thứ hai trong hôm nay hắn thiếu chút nữa bị hù chết.

“Dương tiểu tử kia vừa rồi nói cho ta biết, có một nữ sinh trước kia cùng hắn ngoạn một đêm, ngày hôm

qua đột nhiên chạy tới nói với hắn, nàng mang thai con của hắn, muốn hắn chịu trách nhiệm.” Trịnh Quân vẻ mặt khinh thường mà cười nói.

“Vậy sao? Vậy ngươi đối với việc này có ý kiến gì không?” Chu Tình gượng cười hai tiếng, nhìn thẳng vào mắt y sợ sệt hỏi.

“Có thể có ý kiến gì nữa, đương nhiên là bảo Tiểu Dương kêu nữ nhân kia đi phá thai rồi, Tiểu Dương mới bằng ấy tuổi, làm cha cái quái gì cơ chứ! Ta ghét nhất mấy loại vọng tưởng dùng hài tử trói chặt nam nhân của nữ nhân như này, ta ghét nhất tiểu hài tử rồi, phiền muốn chết!” Trịnh Quân không có chú ý tới Chu Tình trong mắt đã nhanh chóng hiện lên bi thương cùng tuyệt vọng.

Chu Tình cúi đầu xuống, cố nén nước mắt sắp tràn mi. Vậy là không cần phải nói cho y biết chuyện cục cưng rồi… hắn biết đáp án tinh tường rồi còn gì, nhất định là y sẽ không chút do dự cho hắn đi bỏ bảo bảo. Xem ra hiện tại Trịnh Quân cùng bảo bảo, chỉ có thể chọn một!

“Bảo bối, có phải hay không lại không thoải mái, ta đưa ngươi đi bệnh viện xem một chút đi!” Thấy Chu Tình một mực trầm mặc không nói, Trịnh Quân rốt cục phát hiện hắn không được bình thường.

“Không cần, ta rất tốt, ta không sao!” Chu Tình lắc đầu lia lịa, nếu như đi bệnh viện, Trịnh Quân lập tức tựu sẽ biết chuyện bảo bảo.

“Thật sự?” Trịnh Quân nhíu đôi mày kiếm, bé thỏ trắng sắc mặt hảo chênh lệch, một điểm huyết sắc cũng không có.

“Thật sự, đi nhanh đi! Bằng không thì muộn đấy!” Sợ Trịnh Quân lại hỏi tới, Chu Tình bối rối mà đứng lên hướng phòng học chạy.

Trịnh Quân trong mắt hiện lên một tia u quang, bé thỏ trắng đến cùng làm sao vậy? Như thế nào càng ngày càng kì quái?

Trịnh Quân tuy là nam sinh nhưng vẫn rất thận trọng cùng chu toàn, y sớm chú ý tới Chu Tình gần đây một mực có tâm sự, nhưng thể biểu đạt ra ngoài. Y mấy lần muốn mở miệng hỏi Chu Tình, nhưng mà lời nói vừa đến bên miệng lại phải nuốt xuống.

Sự kì quái của Chu Tình nhượng Trịnh Quân phi thường bất an, suốt một ngày y đều chăm chú nhìn Chu Tình, quan sát nhất cử nhất động của hắn, y phát hiện Chu Tình thủy chung bộ dáng rầu rĩ u sầu, không vui.

“Trịnh Quân, ta có việc muốn nói với ngươi.” Buổi tối ăn cơm, Chu Tình cả ngày không nói một lời cuối cùng mở miệng.

“Chuyện gì?” Chu Tình chưa bao giờ nghiêm túc như vậy, Trịnh Quân tâm sinh ra cảm giác sợ hãi chưa bao giờ thấy.

Chu Tình hít một hơi thật sâu, đưa mắt nhìn TrịnhQuân, “Chúng ta chia tay đi!”

=================